Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Sự "sáng tạo" made in VN




chuyen dong- chuyen tay

                                                   CÓ PHẢI LÀ SỰ HYSINH?
                                                                        ----
Những ngày gần đây, nhiều trang  mạng xã hội lan truyền câu chuyện người mẹ tự sát để lấy tiền phúng  điếu cho con ăn học. Câu chuyện đã khá lâu được dẫn từ trên báo Pháp luật online có thể tóm tắt như sau:
Một bà mẹ có ba người con đang tuổi ăn học. Chồng chị làm nghề thợ hồ. Gia đình này ở một vùng quê nghèo của tỉnh Cà Mau. Hai vợ chồng chật vật lo toan nhưng vẫn không đủ tiền nuôi các con ăn học. Người mẹ trẻ này làm bất cứ việc gì có thể để lo cho gia đình, nhưng sức người có hạn, chị lâm bệnh làm cho cuộc sống gia đình càng khốn đốn hơn. Để tháo gở khó khăn , chị đã tìm đủ mọi cách để vay mượn, kể cả xin xác nhận hộ nghèo để vay tiền đóng học phí cho con. Tiếc thay, mọi việc đều không được như ý. Túng quẩn chị đành tính nước liều là dùng chính bản thân mình cho một cuộc đổi chác nghiệt ngã: tự vẩn để gia đình nhận tiền phúng điếu mà lo cho các con. Cái chết của chị được nhiều người diễn đạt bằng những từ ngữ như đắng lòng, chua xót, sự hy sinh cao cả …Thậm chí có những ý kiến oán trách chính quyền địa phương không giúp đở để chị có thể vay tiền vượt qua khó khăn nên chị mới chết.
Lời bàn:
Mọi người cảm thương cho hoàn cảnh gia đình chị là điều dễ hiểu. Nhưng nều có ai đó ca ngợi hành động này và cho đó là sự hy sinh cao cả thì e rằng chưa ổn. Với hoàn cảnh gia đình này, hiện nay xã hội ta không phải là ít, tại sao bao nhiêu người không chọn con đường của chị. Vấn đề chính của câu chuyện này là khó khăn trong việc lo học phí cho các con. Thế nhưng, với hơn 40 triệu đồng tiền phúng điếu ( số tiền được cho là khá nhờ sự thương cảm của bà con ) thì lo được gì cho sự học hành của ba đứa con? Đó là chưa kể,nếu những đứa con này thực sự thành tài trên thân xác người mẹ thì tâm trạng nó ra sao? Rõ ràng người phụ nữ này không hề suy nghĩ trên lập trường của người chồng và các con. Còn như những ý kiến oán trách chính quyền địa phương cũng chưa phải là chính xác. Việc xét hộ nghèo còn tùy thuộc vào các tiêu chí của nó, và phải có một hội đồng để giải quyết, vì vậy cũng cần có thời gian nhất định chứ không phải cứ đến xin ông A ông B nào đó là được. Chỉ vì nôn nóng, cạn nghĩ mà chị đã làm một điều lẽ ra không nên làm. Theo chúng tôi, giả sử như con chị bị một  loại  bệnh nan y cần những cơ quan phủ tạng của chị để sống  sót mà chị cho chúng thì dễ chấp nhận hơn. Còn như việc học,không phải ai học cao cũng thành đạt cũng như không phải tất cả những người thành đạt đều học cao. Hiểu được đều này chắc chị sẽ nghĩ thoáng hơn.
Cuối cùng, chúng tôi cho rằng, chính sự lo lắng thái quá làm cho chị bị chứng trầm cảm. Và chính căn bệnh trầm cảm mới là nguyên  nhân chính dẫn chị vào cõi chết.

                                                                             VD tháng 8/2014