Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Ý kiến


                                          Ngày Âm nhạc Việt Nam

Nhiều tỉnh thành trong cả nước vừa tổ chức ngày Âm nhạc Việt Nam lần thứ 2 ( 3/9/2010- 3/9/2011), trong đó có Bình Dương. Ở Bình Dương ngày âm nhạc diễn ra khá khiêm tốn nhưng có phần ấm cúng. Dù buổi tối ngày 1/9/2011 có nhiều sự kiện được tổ chức cùng lúc, song buổi họp mặt cũng được lãnh đạo tỉnh quan tâm với sự có mặt cùng lúc của 2 vị: Ông Huỳnh văn Nhị, Phó Chủ tịch UBND tỉnh và ông Nguyễn văn Giao, Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy. Chỉ điều này cũng đủ làm ấm lòng các văn nghệ sỹ trong tỉnh- đặc biệt là giới nhạc sỹ.
Tuy có muộn màng, nhưng cuối cùng giới nhạc sỹ Việt Nam cũng đã có một ngày “ tết” của mình. Xin chúc mừng các bạn- những người đã mang đến cho đời nhiều cung bậc cảm xúc .  Ngày nay, chắc khó có thể hình dung thế giới này thiếu vắng âm nhạc, dù chỉ là một ngày. Vì vậy tôn vinh những người làm âm nhạc cũng là đương nhiên và phải đạo. Tuy vậy về mặt chính danh thì tôi nghĩ có cái cần bàn.
Ngày âm nhạc việt Nam được Hội Nhạc sỹ Việt Nam đề nghị và Bộ Văn hóa – Thể thao Du lịch công nhận từ năm 2010. Ngày này lấy sự kiện cách đây hơn 50 năm, đó là ngày Bác Hồ chỉ huy dàn hợp xướng và nhân dân cùng hát bài ca kết đoàn tại vườn hoa bách thảo- Hà nội ( 3/9/1960). Đây cũng là sự kiện quan trọng giống  như ngày 21/6/1925 ngày ra đời số báo thanh niên đầu tiên để bây giờ trở thành ngày Báo chí cách mạng Việt Nam. Tôi muốn nhấn mạnh ở từ Cách mạng. Báo chí Việt Nam và Báo chí Cách mạng Việt Nam có hai mốc thời gian khác nhau. Một sự kiện có từ thời Gia Định báo ra số đầu tiên năm 1818, cách nhau với số Báo Thanh niên hơn một thế kỷ. Trong Âm nhạc thì sự kiện 3/9/1960 có khoảng cách với những bài hát Việt đầu tiên cũng tròm trèm 30 năm. Theo wikipedia tiếng Việt thì những năm 30 của thế kỷ 20 những bài hát bằng tiếng Việt, do nhạc sỹ Việt Nam sáng tác như: Cùng nhau đi Hồng binh của Đinh Nhu (1930), Bông cúc vàng, Kiếp Hoa của Nguyễn Văn Tuyên, Bình Minh của Nguyễn Xuân Khoát, Bản đàn Xuân của Lê Thương…đã được phổ biến. Như vậy thời gian này có thể coi là ngày ra đời của Âm nhạc Việt Nam nói chung. Còn như muốn lấy mốc thời gian 3/9/1960 để làm ngày kỷ niệm thì nên gọi là ngày Âm nhạc Cách mạng Việt Nam như báo chí đã làm. Lẫn lộn giữa cái cục bộ và cái toàn thể dù với bất cứ lý do gì cũng không chính danh. Danh không chính thì ngôn ắt không thuận.
Tôi vốn là người “ ngoại đạo” âm nhạc. Nhưng như đã nói: Âm nhạc là cuộc sống, vì vậy nhân ngày cả nước hướng về giới nghệ sỹ của âm thanh, cũng xin mạo muội góp chút lòng thành, nếu vì ‘’Trung ngôn nghịch nhỉ’’ xin ‘’cả nhà’’ đại xá.

                                                                      Vân Đồn Tháng 9/2011

Ghi nhận



GHI NHẬN:

                Giải thưởng Huỳnh văn Nghệ:Nhìn từ lễ tổng kết lần IV(giai đoạn 2006-2010)
                                                      ------
Ngày 28/10/2011, tỉnh Bình Dương làm lễ tổng kết giải thưởng văn học nghệ thuật mang  tên Huỳnh văn Nghệ, một cố Thi Tướng quê quán ở huyện Tân Uyên tỉnh Bình Dương. Đây là lần tổng kết giải thứ 4 sau 20 năm phát động. Giải bắt đầu phát động từ năm 1990 và cứ 5 năm tổng kết phát giải một lần.
Tuy là một giải thưởng cấp tỉnh, nhưng giải thưởng Huỳnh văn Nghệ là một giải thưởng lớn được sự quan tâm của giới văn học nghệ thuật cả nước. Phát biểu tại buổi lễ, giáo sư nhạc sỹ Ca lê Thuần, phó chủ tịch ủy ban toàn quốc liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam kiêm chủ tịch liên hiệp các hội văn học nghệ thuật thành phố Hồ chí Minh đã chuyển lời chúc mừng của nhà thơ Hữu Thỉnh Chủ tịch liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam, kiêm chủ tịch hội nhà văn Việt Nam đến các văn nghệ sỹ Bình Dương. Điều đó cho thấy sự quan tâm của Trung ương  đối với hoạt động văn học nghệ thuật của tỉnh nhà, đặt biệt là đối với giải Huỳnh Văn Nghệ
Theo báo cáo của Ban tổ chức giải lần thứ 4, từ khi phát động là năm 2006 đến năm 2010 có tất cả 207 tác giả trong và ngoài tỉnh gởi 997 tác phẩm tham gia bao gồm các bộ môn nghệ thuật như : Văn xuôi, thơ, nhạc, kịch bản sân khấu, hội họa, nhiếp ảnh, điêu khắc, khảo cứu văn học dân gian …Trong đó các tác giả trong tỉnh là 112 chiếm hơn 54% số tác giả tham dự. Về kết quả có 42 tác phẩm thuộc các thể loại được xét và tặng giải thưởng. trong đó các tác giả trong tỉnh là 26 người đạt gần 62% so với tổng số tác giả đạt giải. Theo đánh giá của Ban tổ chức, kết quả lần  này chứng tỏ sự trưởng thành vượt bậc của đội ngũ văn nghệ sỹ của tỉnh qua 4 lần tổ chức
Tuy vậy con số 3 giải A, 5 giải B cho 7 bộ môn nghệ thuật tham gia lần này cho thấy có sự khiếm khuyết đáng tiếc về chất lượng của giải. Nhìn chung ở nhiều bộ môn vẫn chưa có những tác phẩm về đất và người Bình Dương xứng tầm mang tính đột phá như mong đợi của Ban tổ chức giải. Nhiều nguyên nhân được một số đại biểu chỉ ra như quy chế tổ chức giải sau 20 năm chưa được thay đổi, bổ sung; thời gian một lần tổng kết 5 năm là quá dài, nhưng không có sơ kết từng giai đoạn ngắn, do đó thiếu động lực cho văn nghệ sỹ sáng tạo, hoặc cần tính lại cơ cấu giải để tránh sự so bì khiếu nại…thực sự là những ý kiến đáng được nghiêm túc tiếp thu để nâng tầm chất lượng trong những mùa giải kế tiếp.
Cũng trong buổi lễ, thay mặt UBND tỉnh, ông Huỳnh Văn Nhị phó chủ tịch UBND kiêm trưởng ban tổ chức giải văn học nghệ thuật Huỳnh Văn Nghệ hứa sẽ có những cố gắng để nâng tầm chất lượng của giải trong những mùa tiếp theo. Đây là tín hiệu đáng mừng cho hoạt động văn hóa nghệ thuật tỉnh nhà trong giai đoạn hội nhập sâu vào mọi mặt đời sống của đất nước và thế giới.
Dù vậy theo ý kiến của người viết bài này, để nâng tầm chất lượng của giải, ngoài sự quan tâm đầu tư của nhà nước, nên mở rộng hình thức xã hội hóa ( XHH ) để gia tăng nguồn lực đầu tư từ xã hội, thậm chí là từ gia tộc của nhà thơ Huỳnh Văn Nghệ. Có như vậy, giải thưởng này mới thực sự thu hút cả xã hội tham gia để trở thành một hoạt động mang tính bền vững lâu dài. Thực tế cho thấy, với tổng giá trị giải thưởng trong đợt này khoảng hơn 230 triệu đồng cho 7 bộ môn nghệ thuật, và thời gian kéo dài đến 5 năm quả là con số khá khiêm tốn nếu so với một số giải khác trong nước và ngay cả trong tỉnh. Cụ thể như giải thưởng cuộc thi sáng tác ca khúc và ca cổ do Đài PT-TH Bình Dương đang phát động, chỉ với hai thể loại âm nhạc và một thời gian ngắn mà số tiền thưởng rất đáng...” đầu tư”.  Và câu thành ngữ “ tiền nào của nấy” có lẽ cũng đúng trong cả văn học nghệ thuật.
Có một điều cũng cần lưu ý là trên bục nhận giải lần này vẫn không nhiều những người sáng tác trẻ. Nếu không tạo được lực lượng kế cận thì sợ rằng trong một, hai lần tiếp theo của giải lực lượng sáng tác của tỉnh không còn chiếm đa số như hiện nay- một đa số đã mong manh lắm rồi.
Năm 2015 dự kiến sẽ là lần tổng kết thư V giải văn học nghệ thuật Huỳnh Văn Nghệ. Văn nghệ sỹ trong tỉnh cũng như cả nước đang trông chờ những quy chế mới từ phía ban tổ chức để có một mục tiêu rõ ràng tiến lên phía trước./.
                                                   VĐ Cuối tháng 10/2011

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Nụ hồng


Nụ Hồng
---
Đam mê ngự trị đỉnh hồn
Xót xa thân phận đành chôn tuổi sầu
Chiều nào mây phủ , tóc bay
Nụ hồng em mở, tôi say một đời

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Tôi đã làm báo...


Tùy bút:
                                TÔI ĐÃ LÀM BÁO NHƯ THẾ NÀO?
Năm 36 tuổi -1987, tôi nộp đơn xin dự tuyển vào Đài phát thanh Sông Bé­­­­_. 36 tuổi nhưng gầy rộc, già háp. Tôi nghĩ , có lẽ vì vậy, mà trưởng phòng tổ chức của Đài lúc ấy là anh Đổ văn Thông, hỏi tôi khi nhận hồ sơ: Anh nôp đơn cho con hả? Không, tôi nộp cho mình- tôi ngại ngùng trả lời. Và cái nhìn khó hiểu của người cán bộ tổ chức khiến tôi hơi chột dạ: Chắc họ chê mình già rồi, không dễ gì được nhận vô.
Nhưng rồi tôi cũng vượt được qua thử thách ban đầu. Một số bạn còn trẻ cùng đạt yêu cầu trong kỳ thi tuyển thì được Đài cho đi học Trung cấp Phát thanh - Truyền hình ở thành phố Hồ chí Minh.  Riêng tôi, được Đài giữ lại và phân công công tác ngay. Cũng theo lời trưởng phòng tổ chức “ anh viết được  nên ở lại công tác , số anh em khác cần đưa đi đào tạo hai năm sẽ về “. Tôi không cần suy nghĩ xem đó là lời động viên để tôi an tâm công tác hay là nhận định của lãnh đạo Đài qua bài dự thi cũng như một số bài cộng tác được phát sóng trước đó. Niềm vui của tôi lúc đó là tôi đã có cơ hội để đứng lên từ ngay chỗ mình đã ngã xuống.
Có lẽ các bạn sẽ ngạc nhiên vì sao tôi mới xin vào Đài lại nói là…đứng lên từ nơi mình ngã xuống. Vâng , nơi tôi ngã xuống không phải là Đài PT Sông Bé mà chính là nghiệp viết lách. Tôi đã phải từ bỏ mọi thứ và trở thành người thất nghiệp sau cái ngày cho xuất bản một tờ Báo tường ở một xí nghiệp quốc doanh trong tỉnh. Lúc đó tôi là người phụ trách công đoàn cơ sở của xí nghiệp. Và tờ báo tường định mệnh ấy không chỉ khiến tôi mất việc còn suýt bị ở tù. Cũng may, lúc ấy,  chính Đài Phát thanh Sông Bé , qua đồng chí Nguyễn Văn Trải phụ trách công tác khiếu nại tố cáo đã có những động thái can thiệp kịp thời. Tôi về Đài, một phần cũng vì´” món nợ” ân tình ấy. Hay nếu nói là cái duyên gặp gở chắc cũng không sai.
Bây giờ cũng không phải lúc xem xét hay biện minh gì về nội dung hay thủ tục pháp lý của tờ báo tường ấy. Mà nhắc lại để thấy rằng nghề viết không phải chuyện đùa hễ ai biết cầm viết là có thể trở thành nhà báo, cho dù là viết tờ báo tường. Những trải nghiệm nghiệt ngả từ tờ báo tường năm ấy đã giúp tôi rất nhiều trong suốt cuộc đời làm báo sau này.
Vậy là tôi chính thức gia nhập làng báo từ năm 1988, trong một tập thể chưa quá 30 người của Đài Phát thanh Sông Bé.Cái “gia đình “ nhỏ ấy một thời rất yêu thương, đoàn kết để cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ và tạo đà phát triển cho đến hôm nay. Cái thời đi công tác Tân Uyên, Thuận An cũng chỉ với chiếc xe đạp cộc cạch, nhưng rất vui  và rất đổi tự hào. Còn nếu đi Phước long, Đồng phú thì chắc phải cả tuần vì xe cộ thời đó rất khó khăn và dĩ nhiên phóng viên phải tự túc. Có điều an ủi là chính quyền và nhân dân địa phương lúc nào cũng chào đón phóng viên một cách chân tình và trọng thị. Nhiều khi lâu lâu trở lại còn bị các anh ở địa phương trách “sao lâu quá nhà báo không về”. Hình như khi nghèo người ta tình cảm hơn chăng?
Cũng từ ngôi nhà Phát thanh- Truyền Hình Sông Bé-Bình Dương, tôi đã được đào tạo để trở thành một nhà Báo thực thụ. Tôi được học Đại học Báo chí, rồi đại học kinh tế chính trị, trung cấp, rồi cao cấp lý luận chính trị, quản lý hành chánh nhà nước và nhiều chương trình bồi dưỡng khác. Học để biết rằng những điều mình biết trước đây về báo chí là vô cùng ấu trỉ. Ví dụ không có chuyện báo chí là quyền lực thứ tư như mình vẫn tưởng. Mà báo chí là công cụ tuyên truyền của Đảng đồng thời là diễn đàn của nhân dân. Khéo hay không là ở chổ ta giành cho nó liều lượng như thế nào cho phù hợp. Không được bịt miệng nhân dân, nhưng cũng không xem nhẹ nhiệm vụ tuyên truyền định hướng. Học để biết là báo chí nên viết cái gì, không viết cái gì, viết cho ai, viết như thế nào…Ở Đài phát thanh truyền hình Bình Dương tôi nghiệm ra một điều: không có chỗ dung thân cho những ai lười học tập. Bởi vậy khẩu hiệu trí thức hóa và cộng sản hóa của Ban giám đốc được xem là kim chỉ nam cho toàn bộ cán bộ viên chức trong đơn vị.
Hơn hai mươi năm làm việc ở Đài phát thanh- truyền hình tỉnh ( từ Sông Bé đến Bình Dương) tôi đã trải qua nhiều nhiệm vụ công tác: Phóng viên, Biên tập viên , cán bộ quản lý…Ở mỗi cương vị công tác tất nhiên có những buồn vui riêng, song nhìn tổng thể những nơi tôi từng đi qua đều là những tập thể ‘’dễ thương”. Ở mỗi vị trí công tác , mình chỉ là một mắc xich nhỏ nhoi của một guồng máy lớn. May mắn là suốt thời gian công tác tôi luôn được công nhận là hoàn thành nhiệm vụ và chưa từng bị kỷ luật. Dù thời gian làm báo chưa phải là nhiều, song tôi cũng đã được xã hội ghi nhận qua các kỷ niệm chương của Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài truyền hình Việt Nam và Hội nhà báo Việt Nam. Ngày về hưu ở cương vị cán bộ quản lý cơ quan báo chí cho phép tôi tự an ùi mình : đúng là ta đã đứng lên được từ nơi mình ngã xuống như mơ ước, hy vọng ngày nào. Như thế là quá đủ.
Tháng 10 năm nay, Đài kỷ niệm 35 năm thành lập. Mình bây giờ đã là “Nguyên….”. Anh em muốn mình cộng tác một chút bài vở cho đặc san mừng ngày truyền thống này. Thật tình, hai mươi mấy năm công tác cũng lắm ân tình, một lúc làm sao nói hết. Tản mạn vài dòng xin như lời thăm hỏi của một người bạn cũ  gửi đến đại gia đình Phát thanh truyền hình Bình Dương vậy./.

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

BÀI THƠ NHÂN SINH


BÀI THƠ NHÂN SINH
***
Có phải chăng,
Cánh bướm chập chờn cổ tích
Nên cuộc sống này ta lại gặp nhau
Như ảo giác hoang liêu mộng mị
Tình yêu nào
Rồi cũng thoáng bay cao

Hoa
Bướm
Canh tàn
Mộng cũng tan
Nửa kiếp nhân sinh sầu đoạn đoạn
Trọn mấy cuộc tình ta khóc tìm vui
Mấy nhánh cuộc đời chia Nam rẻ Bắc
Một chỗ bây giờ là cõi hư không