Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Pleiku mưa

PLEIKU MƯA
***
Câu thơ xưa:
     “ ở đây buổi chiều
           Quanh năm mùa đông”
Chiều nay
Trời  vẫn vậy
                           Cô bé ngày xưa sao chẳng thấy
Đâu?
          “ má đỏ môi hồng”
                         Mưa nhạt phấn son chăng?

                                                                                 VĐ -Pleiku tháng 7/2015

Qua dòng senepok

QUA DÒNG SÊ NÊ POk
                  ***
Đong đưa
Đong đưa
  Những chiếc cầu
 Đưa ta qua dòng sê nê pok
  Về đâu
   Nước mãi xuôi dòng
   Buôn  Đôn
 Hờ hững
  Nghen lòng
Tha nhân
                                                     Buôn mê thuột tháng 7/2015
                                                         VĐ



Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

thăm biêt điện Bảo Đại

THĂM BIỆT ĐIỆN BẢO ĐẠI
***
Một chút... núi
Một chút... hồ
                                                                  Hoang sơ,
   Cho đến bây giờ.
                                                                 Cớ sao
                                                                 Ông đến
   Hưởng gì ở đây!!!

                                                                  VĐ- BMT tháng 7/2015

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

thơ Vân Đồn

                 KHÓC ANH VĂN
Trăm năm, không uổng kiếp người
Anh đi , để lại cho đời, nỗi  đau
Nhân dân chua xót, nghen ngào
Trời già, cũng phải lệ trào, tiển đưa
                                   ----
Phải chăng vì vậy trời mưa
Mười cơn bảo lớn như chưa đủ buồn (*)
Khóc anh, lệ thảm trào tuôn
Khóc anh, nhân loại khơi nguồn yêu thương
                                  ------
Tướng tài, trí thức là anh
Danh nhân văn hóa sử xanh tạc rồi
Nhớ anh tấc dạ bồi hồi
Tâm nhang một nén, trọn đời kính anh.
                                            Vân Đồn đầu tháng giêng 2014
(*) Năm 2013 Việt Nam hứng chịu 13 cơn bảo. khỏng thời gian đại tướng mất nằm trong cơn bảo số 10



Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Thơ Vân Đồn

TỜ LỊCH CUỐI CÙNG

365   ngày
Còn chỉ một
Tờ lịch cuối cùng
Vừa rơi xuống
Hôm nay.
Còn lại gì
 Ngoài gánh nặng thời gian
Đè lên tuổi tác
Năm củ qua rồi
Mệt mỏi chưa qua
Vướng bận lòng ta
Như chiếc cùi lịch kia
Nham nhở
Như một đời dang dở
Sự nghiệp lừng chừng
Hoài bảo lơ mơ
Lại chờ
 Năm mới
Hy vọng bắt đầu
Cho ngày mai sẽ tới
Tuấn mã hồi đầu

Kỵ sỹ thảnh thơi chăng?

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn (lua rom)



VÂN ĐỒN
                                                   LỬA RƠM
                                                                    Tặng những người thích chơi nỗi

Bừng bừng dữ dội
Lửa rơm sốc nổi
Sáng lóa không gian
Không cần nguồn cội

Một cơn gió thổi
Lửa bỗng rùng mình
Nhìn lại chung quanh
Bốn bề tăm tối

Lửa rơm gian dối
Tựa kẻ vọng cuồng
Suốt đời nhiễu nhương
Đắm chìm tội lỗi

Lửa không có tội
Chỉ bởi tại người
Hám lợi , mê danh
Lửa đành mang tiếng

Lửa rơm ai đốt làm gì
Đêm dài lắm mộng chắc chi lửa còn!!!
                                                                                  

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn



NGÀN NĂM CÒN LẠI!!!
                                    KN thăm  thành cổ Hà Nội
                                     ***
Cổng thành rêu phong loang lỗ
Thời gian che kuất những vương triều
Còn lại gì đây?
Hồn dân tộc ngàn năm
Hay chứng tích con người vô thức!

Ta đi qua
Nghe lạnh lẻo lan về từ quá khứ
“ Tử cấm thành” đâu dấu vết ngựa xe
Chỉ còn lại đất đai nham nhở
Và những hàng cây lặng lẽ buồn

Có phải vậy chăng, hồn dân tộc
Một ngàn năm còn lại chút này sao?!
                                     

Thơ Vân Đồn



THĂM ĐỘNG THIÊN CUNG
                       KN Hạ Long cùng CT.du lịch Đất Thủ
                       ***
Mười năm ta trở lại Thiên Cung
Động cũ, đèo xưa , khấp khởi mừng
Đá núi trơ gan cùng tuế nguyệt
Ta chút phong trần, vội chồn chân?

Thiên cung- không hổ tên ai đặt
Huyền ão, thâm nghiêm tựa xứ trời
Ai dến một lần vương vấn mãi
Ta về hồn mộng cứ chơi vơi


Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn



Chuyến xe trượt(1)

Ngp ngng…
Chiếc xe hoảng hốt
Đi hay không?
 Về cuối con đường
 Chông chênh hiểm trở
Dốc thì cao, gấp khúc cũng nhiều

Chiếc xe già
Không biết tuổi bao nhiêu
Đã rệu rã trong cuộc đời sóng gió
Liệu nó vượt được độ trôi chóng mặt
Qua dãy băng dài hun hút tới hư vô?

Nhưng sợ hãi chỉ là vô ích
Đoạn cuối cuộc đời ai chẳng phải bước qua?
Quay trở lại là điều không thể!                                                                 

Nhắm mắt
Chiếc xe già lao dốc
Ù ù bên tai tiếng gọi tử thần
Quá khứ oai hùng , dĩ vãng lầm than
Bổng chốc hiện về miên man nổi nhớ
Vọng cảnh lầu (2)
Cuộc vui còn đó
Lẽ nào?
Xe chạy
Tới tang thương!

Chuyến xe trượt
Truợt qua nỗi sợ
Lao về tới đích của tương lai
Bạn bè chạy lại
Xe già thổn thức
“Tôi đã về đây, bạn khỏe không?”
                                                              VĐ tháng 9/2011
(1)   Xe trượt: một loại hình giải trí cảm giác mạnh ở Mũi Nai Hà tiên
(2)   Vọng cảnh lầu: Trên đỉnh núi có nhiều máy quan sát nhìn được bốn phía