TẠP BÚT CỦA VÂN ĐỒN:
TIỀN... CHẠY DỞ
Tôi đang lãnh tiền trợ cấp thì một
người bạn đi ngang qua hỏi: ông lãnh tiền gì vậy. Bất giác, tôi buột miệng: Ừ,
thì tiền...chạy dở. Người bạn đi rồi, còn lại ánh mắt ngạc nhiên của những người
chung quanh. Và tôi, với tâm thế nửa cười nửa mếu.
Có lẽ, anh bạn cũng quen với tính
hay đùa của tôi, mà cũng có thể do bận việc nên vội vã bỏ đi không cần tìm hiểu
tôi đang nói gì. Hoặc cũng có thể là một câu hỏi xã giao mà người hỏi không cần
đáp án. Chỉ có ánh mắt của những người còn lại, chừng như ngạc nhiên và hiếu kỳ.
Có lẽ họ muốn biết vì sao mà dở lại được lãnh tiền.
Thông thường khi làm một việc gì phải
tốt, phải vuợt kế hoạch, phải trên cả tuyệt vời thì mới được khen thưởng. Đàng
này, lãnh tiền chạy dở là sao ?
Có lẽ, phải bắt đầu từ tâm tư của những người không may mắn khi tham gia hoạt động
cách mạng. Vì nhiều nguyên, nhân họ bị địch bắt giam vào các nhà tù, bị tra khảo
đánh đập thừa chết thiếu sống, Rất nhiều người kiên trung bất khuất một lòng một
dạ theo cách mạng đến cùng, thà chịu nhiều đòn tra tấn cực hình cũng quyết tâm
bảo vệ cách mạng, bảo vệ Đảng và cơ sở cách mạng. Tuy vậy cũng có một phần nhỏ
không chịu nổi cực hình đã đầu hàng phản bội. Sau giải phóng, tổ chức và nhân
dân cũng đã nhận diện được những thành phần này, nên việc xét công nhận là người
có công thuộc diện bị địch bắt tù đày cũng đã làm khá bài bản, nếu không muốn
nói là có phần khắc khe.
Thế nhưng, trong con mắt của bạn bè,
đồng đội, thì những người từng bị địch giam cầm dường như có một góc khuất nào
đó mà họ cần phải dè chừng. Đôi khi những ẩn tình này bộc lộ thành những phát
ngôn nghe như đùa, như thật: “ tại tụi mày chạy dở nên mới bị bắt ”. Tôi từng
biết một trường hợp vì những phát ngôn kiểu này mà một người bạn cạch mặt một
người bạn. Có lẽ vì vậy, từ lâu tôi bị ám ảnh bởi tình huống này.
Thực tế, có những người may mắn bước
ra khỏi cuộc chiến với thân hình nguyên vẹn lành lặn. Họ là những người nhanh
chóng thăng tiến trên “ quan trường”. Còn lại một phần là thương binh, bịnh
binh, những người cố níu kéo cái quá khứ hào hùng nhưng lại lạ lẫm với tương
lai đất nước. Tội nhất là những người bị bắt tù đày, suốt một thời gian dài dường
như họ bị lãng quên. Mãi đến năm 2013, khi nghị định 31/CP ra đời họ mới được
hưởng trợ cấp hàng tháng. Không nhiều,
nhưng chắc đủ để nuôi dưỡng niềm tự hào về một thời gian truân lao ngục. Và số
tiền trợ cấp này hiểu theo một nghĩa nào đó chính là “ tiền chạy dở “. Vì dở mới
bị bắt như bạn bè đã đùa cợt
Tôi không muốn nói nhiều về những
gian lao trong nhà tù thực dân - đế quốc.
Điều đó đầy dẩy trong các nguồn tư liệu. Nhưng cái mất mát thấy rõ của các tù
nhân là sức khỏe và tinh thần. Dù vậy vẫn chưa phải là cái mất lớn nhất. Tôi
cho rằng sự đánh mất thời gian trong lúc bị giam cầm mới là điều không thể bù đắp
được. Cùng thời gian đó, bạn bè họ, thậm chí thuộc cấp họ may mắn hơn thì đã
trưởng thành và thậm chí còn giành được quyền phán xét họ. Nỗi đau “ tình đời”
vẫn là nỗi đau dấu mặt trong mỗi cựu tù.
Đảng và nhà nước khi thực hiện chế
độ trợ cấp đối với cựu tù kháng chiến thì đã thể hiện rõ quan điểm đối với người
có công với đất nước. Những người được hưởng trợ cấp đa số cũng đều cảm thấy an
ủi, dù là hơi muộn màng. Song đâu đó trong nội bộ vẫn còn những cái nhìn định
kiến, những phát ngôn vô trách nhiệm, làm cho niềm vui chưa được trọn vẹn
Hơn 40 năm kết thúc chiến tranh, thời
gian đủ để gột rửa những phù phiếm giả tạo để trả lại cho lịch sử những gì chân
thật, vĩnh cửu. Mong rằng khi ký tên nhận những khoản tiền trợ cấp này, người
tù năm xưa không còn băn khoăn giữa cười và mếu.
VD tháng 8/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét