TÙY BÚT củaVân Đồn:
AI ĐIÊN???
Có người nói rằng tới Đà lạt mà
chưa nghe nhạc ở quán cà phê “ Cung Tơ Chiều ” thì chẳng khác nào chưa tới. Tất nhiên, tôi hiểu,
đây chỉ là cảm nhận chủ quan của nhũng người yêu nhạc và trên hết là thích cảm
giác lạ. Một cây đàn thùng, một người phụ nữ tuổi ngoại ngũ tuần với giọng ca
khàn đục vì sao trở thành một hiện tượng thu hút khá nhiều khách du lịch khi đến Đà lạt?
Trận mưa rả rích do một áp thấp nhiệt
đới ngoài biển đông làm cho Đà lạt càng lạnh hơn.Trên đồi thông vắng buổi tối,
lại càng làm cho độ lạnh tăng lên một bậc. Và,” Cung tơ chiều” đó. Một không
gian ma quái huyền hoặc với đèn nền mờ ảo
và sự tỉnh lặng đến rợn người. Không gian ma quái và người chủ nhân khùng. Chị
là Giang khùng- nhiều người gọi như vậy. Cũng có anh tài xế taxi gọi chị là bà
điên: - các anh đến chỗ bà điên à. Thế đấy. Điên hay khùng cũng là một trạng
thái không bình thường, nhưng cấp độ có khác nhau. Có lẽ những người từng gặp
người phụ nữ này ở từng cấp độ khác nhau mà có cách gọi khác nhau chăng? Có điều
người ta háo hức đến đây là để nghe chị hát. Chị chỉ hát nhạc xưa ( trước 1975)
và chỉ một vài tác giả quen thuộc như : Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Phạm
Duy...Dường như các tác giả này đã định hình một phân khúc riêng cho nhạc tình,
có vẽ như sang hơn , trí thức hơn. Và người phụ nữ này đêm đêm thả hồn mình vào
thế giới những cuộc tình chưa trọn vẹn. Công bằng mà nói, chị hát chưa hay. Giọng
ca khàn đục của một người đã bước vào hoàng hôn cuộc đời và hút quá nhiều thuốc
lá thì không thể là giọng ca “ vàng ”. Tuy nhiên, chị lại dìu được người nghe
vào thế giới của những cuộc tình lãng mạn, say đắm, đau thương và trắc trở bằng
những âm ba từ trái tim. Tôi cảm nhận chị
đã một thời từng yêu say đắm, từng đau héo tim để có ngày nay lắng hồn vào những
khúc tình ca lay động lòng người này.
Người ta cho chị là điên khùng có lẽ
còn ở mặt phong cách giao tiếp. Cà phê Cung Tơ Chiều của chị không cần chìu
khách. Ai thích và chấp nhận những quy định của quán thì đến. Ai không thích,
không chấp hành quy định thì tự rời khỏi. Có những quy định có vẽ bất thường
như chính người chủ không bình thường của nó: Không trả lời bất kỳ câu hỏi nào.
Không nói chuyện lớn hơn tiếng nhạc. không được quay phim, chụp ảnh, ghi âm...Vậy
mà hơn 10 năm nay, khách vẫn liên tục đến
để nghe chị hát. Phần cà phê hay nước giải khát chỉ là “ cái cớ”. Vì không uống
gì cả mỗi người vẫn phải trả 100.000 đồng cho một suất vào quán. Cũng giống như
chị, mười năm nay chị vẫn đều đặn hát. Nhưng thích thì hát, không thích thì nghỉ
không ai bắt buộc được. Muốn hát bài nào thì hát chẳng có chủ đề, chủ nghĩa gì
cả.
Cuối cùng thì phải công nhận là chị
thành công trong chuyện “ làm ăn “ này. Ba đêm ở Đà lạt thì có đến hai đêm những người bạn của
tôi chịu khó đội mưa trèo lên đồi thông lạnh vắng để nghe “ bà khùng” hát. Tôi
thì cho rằng chị không khùng, không điên
mà chỉ “QUÁI”. Có lần tôi nói nhỏ với người bạn già ngồi bên: Có khi bà ấy
lại cười chúng ta là một lũ khùng điên cũng nên. Vì chỉ có người điên khùng mới
bỏ công sức, tiền của , thời gian để đi nghe một người điên hát
Nhưng cuối cùng nghiệm lại thì
không phải. Hóa ra bà ấy chỉ “ làm ăn” theo một cách rất riêng. Và, mọi người đến
đây cũng chỉ là giả khờ để tìm cho mình những cung bậc tình cảm mà có lẽ những
bộn bề của cuộc sống đã vùi lấp nó vào quá khứ.
VĐ ( trại sáng tác văn học 2016)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét