Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Mời xem tiếp loạt bài của Kỳ Nam

Xê-En-Bê-Ca (CLB “K” ) – Những người bạn của thần chết
                                                  Kỳ Nam
--oo00oo—

Bài 4: Bé Ngọc- người đang giữ “kỷ lục “
        Khoá 1.2015 của Trung Tâm Dưỡng Sinh Bình Dương (TTDS BD ) –Khoá đầu tiên của năm  dương lịch ( Khai giảng Trưa -11h ngay 5.1.2015) có lẻ là khoá học lịch sử, đáng nhớ của TTDSBD, bởi lẻ chưa từng xảy ra.
       Đấy là khoá học có đến 3 thế hệ trong cùng gia đình:bà nội Bùi Thị Xuyến-sinh 1954; cha Cao Thanh Phong- sinh 1985; cháu nội Cao Thị Bích Ngọc, sinh 2007, hãy lưu ý bé Ngọc sinh 2007 , tức  chỉ mới 7 tuổi.Thông thường TTDS chỉ tiếp nhận học viên đủ 18 tuổi trở lên. Song đã có lớp phá lệ, tiếp nhận 16 tuổi , rồi ít lâu sau, có lớp 12 tuổi. Và bây giờ người ta lại pha lệ lần nữa- một học viên chỉ 7 tuổi. Còn nhớ trước đây khi tiếp nhận trường hợp 16 tuổi gia đình phải đắn đo đòi hỏi trong gia đình phải có người học cấp 3, để kèm cặp. Đối với trường hợp bé Ngọc  thì không đòi hỏi những điều kiên như thế
         Để tiếp nhận trường hợp này phó giám đốc và các huấn luyện viên đã phải tranh luận nhau trước khi quyết định . Khi nhìn năm sinh lúc ghi danh sách , hướng dẫn viên giật mình , cầm phiếu đăng ký xin ý kiến PGĐ Nguyễn Như Học. Tất nhiên ông cho gạt  ra trường hợp quá nhỏ tuổi. Khi lớp học đến phần khai mở luân xa, cô bé thản nhiên đợi, lần lượt cha, đến bà nội và những người xung quanh đều được gọi tên khai mở, xuống luyện tập , chỉ còn một mình cô bé cứ ngồi đấy. Đợi.Kiên nhẩn đợi. Các huấn luyện viên trở vào văn phòng, gặp  chú Học để thảo luận về trường hợp này. Quay trở ra, chú Trí- Huấn luyện viên gọi bé lên khai mở luân xa.
       Buổi học đầu  tiên của bé Ngọc như thế
    Mấy ngày sau, hỏi sau bé Ngọc cứ ngồi đấy đòi học cho bằng được là thế nào. Bé bảo: Cha nói học môn này trị bệnh. Cha nói bé Ngọc phải sống với cha. Phải khoẻ mạnh. Con cũng sợ bỏ cha ở lại lắm.
      Cao Thanh Phong cũng kể lai:
      -Ngày đầu tiên sau mỗ, bé Ngọc nằm mê man trên giường bệnh, tay bị trói. Cháu ở bên ngoài khoa  hậu phẩu, cứ nghĩ đến điều xấu nhất là Ngọc sẽ vĩnh viễn im lặng  như  bác sĩ đã báo trước khả năng có thể xảy ra . Tai biến hậu phẩu tuyến giáp là khó lường. Ở đây lại là ung thư.Cho đến khi nghe giọng con bé khe khẻ:Cha ơi cứu con.Hai hàng nước mắt cháu lăn dài trên má
       Vượt qua thử thách đầu tiên là như thế . Mấy hôm sau bênh viện Nhi Đồng cho xuất viện. Phong hỏi bác sĩ  phác đồ điều trị, viêc tái khám như thế nào thì được trao cho hồ sơ bệnh án và  hướng dẫn sang Trung Tâm Ung Bướu(TTUB ) . Ở TTUB lại được trả lời là TT không nhận điều trị cho trẻ em.Phải chạy về Nhi Đồng . Nhi Đồng bảo đã xuất viện, bây giờ muốn nhập lại phải có giấy chuyển viện của bệnh viện tỉnh . Mà cũng nên cho bé về thăm người thân trước khi nhập viện thực hiện phác đồ hoá trị .Cần cho cháu thoải mái vài hôm đã.
       Liên hệ  những điều các bác sĩ tư vấn, Phong nghiệm ra rằng tất cả chỉ mới bắt đầu. Ở TTUB kinh nghiệm xưa nay, bênh ung thư tuyến giáp chỉ xảy ra ở độ tuổi ngoài 40. Mới đây xảy ra một ngoại lệ ,bệnh nhân trẻ nhất 22 và bây giờ con anh là người tạo ra cái “Kỷ lục “ mà chẳng ai dám chạm đén nữa
       Phong nhờ người bạn đang học y khoa hỏi về việc hoá trị cho cháu Ngọc . Vị giáo sư bác sĩ, thầy của người bạn xác quyết chắc chắn rằng có 3 khả năng xảy ra. Một: tuổi đời bé Ngọc sẽ kéo dài thêm được 5 năm là tối đa. Hai :Tai biến thanh quản, bé không nói đươc vĩnh viễn . Ba : Khả năng xấu nhất , cháu sẽ vĩnh viễn ra đi
       Không còn hy vọng nào . Không còn con đường  nào nữa. Trên suốt chặng hành trình về An Giang những ưu tư trầm mặc, những oán trách , nguyền rủa số phân,vẽ mệt mõi của bệnh tật,của những đêm thao thức bao trùm lên ba con người, ba thế hệ.
       Về đến Long Xuyên, Phong gọi điện thoại cho người chị tranh thủ ra gặp cháu trên chặng đường xe qua phà , biết đâu không còn có dịp gặp nữa. Nhà xe cũng cãm thông cho mở cửa xe cô cháu gặp nhau.Cuộc gặp ngắn ngủi trên một chặng phà , hai cô cháu chỉ ôm nhau khóc. Giọt nước mắt bé Ngọc chỉ đơn giản vì cô khóc  mà  cũng chẳng hiểu vì sao …
       Định mệnh cũng bắt đầu từ những giọt nước mắt . Trên chuyến xe hôm ấy có 12  học viên khoá 37 và 38.2014 vừa bế giảng. Tất cả đều chăm chú đến câu chuyện của hai cô cháu . Ông Nguyễn Văn Chí – Vĩnh Hội-An Phú –An Giang  chỉ vào những người cùng đi
       - Tất cả chúng tôi ai cũng bệnh giữ lắm. Ung thư thì kỳ này không có ai, nhưng chú cứ đi đến TTDS Bình Dương thì sẽ thấy. Ở trên ấy có cả một Câu Lạc Bộ những người bị ung thư . Hãy nghe tôi đi. Trong số chúng tôi đa phần là những người của các tôn giáo.Phật giáo có, Hoà Hảo có, Cao Đài có . Chúng tôi không tin vào những điều nhãm nhí đâu
       Và chuyến xe hôm ấy đã cho Phong chút ánh sáng cuối đường hầm. Anh trở về cả đêm lên mạng . Sáng hôm sau, anh trở dậy nói với mẹ.
     - Phải đi thôi má. Còn nước , còn tát. Mai đi .
*
*     *

       Tiếp xúc với bé Ngọc- người đang giữ 2 kỷ luc : Người ung thư tuyến giáp trẻ nhất nước, Người học viên nhỏ tuổi nhất trong pháp môn Trương Sinh Học , điều thú vị đối với tôi là cháu không hề biết đến đối thủ của mình. Phải chăng chính điều này khiến thần chết phải hổ thẹn . Tôi không gọi bé Ngọc là K’Ngọc vì  tôi không muốn xem bé  nằm trong nhóm những người bạn của thần chết . Cứ nhìn bé thiền không ai có thể tin được rằng bé ngồi hằng giờ khoan thai, thuần khiết như một thiên thần. Cao Thanh Phong nhiều lúc cùng luyện tập , song chỉ được khoảng 40,45 phút là kết thúc vì không chịu nổi cơn đau, quay lại nhìn con , anh vui như chưa bao giờ vui như thế , con bé vẫn thản nhiên tĩnh tâm, thiền định . Cơn đau thoáng chốc tan biến 

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Bài tiếp theo CLB"K" Bình Dương

Xê-En-Bê-Ca  (CLB “K” ) – Những người bạn của thần chết
                                                  Kỳ Nam
--oo00oo--
Bài 2: K’Tiến – Bài học chiến đấu và chiến thắng  
       Cãm giác đầu tiên khi tiêp xúc với K’Tiến đó là sự nhanh  nhẹn, phong trần, hài hước và sự chơn chất của một bác nông dân đậm đặc vẽ đồng quê với hai mùa mưa nắng . Ở Trung Tâm Dưỡng Sinh Bình Dương với vai trò giảng huấn, khai mở luân xa cho hoc viên, có lúc K’Tiến “đi” cả hai ca TRƯA ( 11 h30 ) và CHIỀU (17h30 ) . Đi cả hai ca, chú Tiến phải chạy mỗi ngày cả đi lẫn về đến 60 km-từ Hoà Phú – Củ Chi đến Thủ Dầu Một. Để đãm bảo công việc “trang trại “ phải vậy thôi , không thể khác . Người chủ trang trại vừa sản xuất nông phẩm vừa chăn nuôi bò sữa , điều hành cả bộ máy gồm vợ, con và chính mình phải dậy tứ hai.ba giờ sáng để thiền định và …sản xuất . Kể ra tổng quĩ thời gian lao đông của anh cân bằng giữa sương sa và nắng gió nhưng cái nắng đồng bằng vẫn đậm nét, lấn lướt trên nét cười thường trực.
      K’Tiến có gần 6 năm đến với trường sinh học, bắt đầu từ căn bệnh Ung thư cột sống-Một chứng bệnh mà  không ai nghĩ răng có thể “ngồi thiền “ để vượt qua bệnh tật được . Có lẻ chỉ điều ấy thôi đủ để đề cử anh làm “ thủ lĩnh “. Anh kể : lúc đầu đau lưng, đau đến không còn nhúc nhích, cựa quậy gì được . Anh đến bệnh viện huyện . Chẩn đoán của bệnh viện là thoát vị đĩa đệm . Tại đây anh kiên trì nhận thuốc và kiên trì…uống đến 14 tháng, cho đến khi teo cả 1 chân, khô quắc, bất động  như một que củi rẩy. Anh đã nổi khùng lên khi quẳng cả sổ bảo hiểm vào mặt bác sĩ mà mắng rằng  Tôi đã uống thuốc đến nay 14 tháng . Bắt đầu từ hai chân đi được, giờ chỉ còn một chân. Anh bật khóc sau đó và đón xe dông thẳng đên Bệnh Viên Chấn Thương Chỉnh Hình Thành Phố.
       Một thân, một mình chờ kết quả:siêu âm,xét nghiệm máu, em-rây…Cuối cùng bác sĩ gọi vào hỏi thân nhân của anh đâu. Anh bảo tôi chỉ một mình. Cuối cùng, sau một lúc do dự bác sĩ báo cho anh một  hung  tin : Anh bị ung thư đốt xương cùng. Anh choáng như đang đứng trước vành móng ngựa nghe tuyên án tử hinh. Thế là hết . Cầm toa thuốc, ra đến hành lang bệnh viện anh như không biết về đâu nữa. Vậy là thời gian còn lại của anh được tính bằng ngày
        Trước đó bác sĩ bảo khả năng phục hồi của anh còn hy vong vào việc thay cột sống nhân tạo.Xác xuất thành công là 30-40 % Chi phí  khoảng 72 triệu . Hồi ấy nếu có ai mua , anh bán cả nhà cửa, tài sản  không chắc được một phần ba. Còn toa thuốc mà anh cầm về có giá 1.350 .000 cho một tuần . Nhưng thuốc lúc này chỉ là trò chơi an thần, cầm cự cơn đau nhức mà anh đang chịu đựng mỗi ngày, mỗi giờ. 
        Về đến nhà, anh chẳng nói với ai về bản án vừa tuyên. Anh nằm dài vật vả với cơn đau. Biết tính anh, vợ chẳng nói gì, chỉ lặng lẻ xoa bóp , an ủi.
       Mọi viêc đời, được thua, thành bại ập đến với anh trong thoáng chốc. Là một chính trị viên xã đội có hơn 10 tuổi đảng, với anh, hồi ấy cơ hội thăng tiến không phải ít, con thì còn bé dại…Dường như trong khoảnh khắc ý nghỉ tìm lấy cái chết là lối thoát cho sự đau đớn tột cùng này . Cứ thế cái ý nghỉ điên rồ kia thoắt ẩn, thoắt hiện trong anh mỗi ngày.
     Tôi cắt ngang dòng hồi ức của người thủ lĩnh xê-en-bê-ca
-         Thế ai thuyết phục anh đến với trường sinh học
      Anh bảo:
           - Thuyết phục cái gì , hồi ấy- anh chỉ vào chú Trí – chú Trí huóng dẫn cách nhà tôi có mấy bước chân. Là chính trị viên xã đội tôi ngó lơ cho vì nhiều bà con mình tin tưởng quá . Chứ còn tôi thì . Anh nghĩ xem, tôi đảng viên hơn chục tuổi đảng , có tin vào nổi không.
          - Thế thì anh đến bằng cách nào, chẳng ai thuyết phục…
          - Vợ tôi, con tôi, những người thân…. Thực lòng hồi mới học tôi chỉ thương vợ thương con mà đi cầu may vì như đã nói, cái ý nghĩ tìm đến cái chết cứ chơt đến, chợt đi. Thử tưởng tượng, ngày đầu tiên tôi ngồi không đến 10 phút là ngã quặt . Cứ thử hỏi những trường hợp thoát vị đĩa đệm. Ở đây là ung thư thì phải biết
        Thế rồi , ngay trong những ngày học,  mang cái ý nghĩ tìm cái chết tôi đã định bụng nếu thần chết đến , tôi xin tự nguyện tra tay vào còng, không xin xỏ gì cả . Trong khoảnh khắc tôi chợt nhớ đến  thầy Mai và  giai thoại thiền của Trường Sinh Học. Khi  mới tập thiền người ta dễ bị ảo giác đánh lừa .
       - Thế anh có thấy gì  không trong quá trình luyên tập cam go thế kia ?- Tôi hỏi
       Anh cười:
       - Tâp được 6 buổi học là tôi ngồi hơn 1 tiếng. Cứ tưởng tượng cột sống ung thư mà kềm được 1 giờ đồng hồ là kỳ tích. Lúc này,anh biết tôi chỉ còn 37 ký không phải trùng trục như bây giờ đâu.Trong tuần lể đâu, tôi đã cãm nhận bệnh thuyên giảm đến 20%. Tập được 3 tháng , tôi ngồi đến 3 tiếng rưởi,bốn tiếng. Nhiều lúc vợ dọn cơm để đấy, viết mấy dòng lên mảnh giấy để  trên mâm. Đến chiều về ,tất cả còn nguyên ,hoảng hốt chạy vào phòng ,tôi vấn ngồi đấy . Tôi chẳng thiết gì ăn  uống nữa. Ngồi. Ngồi suốt ngày. Ngồi để chết mà. Tôi ngồi đến nước mắt ràn rụa, đau đớn, oằn oại, khổ sở. Nhiều lúc cơn đau chạy dọc sống lưng , buốt lên đến óc rồi loang ra toàn cơ thể. Thật tình có thể nói tôi đã gặp thần chết vào lúc ấy. Dường như ông từ chối không đưa tôi đi vì còn nợ nần thế gian nhiều lắm . Chân tôi bắt đầu có dấu hiệu phục hồi . Cãm giác đau buốt. Sáu tháng sau tôi đi thật sự bằng hai chân,tuy còn khập khiểng. Nhiều người hỏi tôi hồ sơ bệnh án. Điều này sẽ rất giá trị nếu như nó còn. Nhưng phải nói, hết bệnh thuốc men, bệnh án , với tôi không có nghĩa gì. Tôi đốt tất cả. Giờ nghĩ lại thấy tiếc
      Tôi hỏi Tiến có biết vì sao tôi đặt tên cho loạt bài là Những người bạn thần chết  không
      - Thì tôi là bạn của thần chết mà
    Tôi bảo
      - Anh chiến thắng . Chiến thắng oanh liệt. Giá tất cả những người bệnh K đều học lấy cách chiến đấu để chiến thắng như anh. Sau trận đấu , thầnchết bắt tay thán phục . Và hẹn tái đấu…
      -Thực ra cũng không đơn giản như vậy đâu anh.Tôi đúc kết một điều. Tôi đã không chỉ “ngồi” mà chiến thắng . Đúc kết kinh nghiệm chiến đấu tôi phải có đủ 3 yếu tố: nghị lực, chế độ dinh dưỡng và sự  thay đổi  đời sống tinh thần. Về nghị lực thực ra không chỉ là bản thân tôi. Anh biết không , bác Ba Đắng- người ngồi xe lăn 16 năm vì căn bệnh gout , tập thiền sau bỏ xe lại làm quà tặng cho trung tâm. Đó là tấm gương đã tiếp sức cho tôi. Về chế độ dinh dưỡng , tôi đã đọc bài viết của bác sĩ Hoàng  ông tuyên bố ai ăn chay thì ông mới tiếp nhận chữa trị. Còn sự thay đổi về tinh thần đó là gần như tôi đã trở thành con người khác hoàn toàn . Thiền định chỉ mới 50% thôi. Còn lại 50 % đó là sự thay đổi đời sông tinh thần và chế độ dinh dưỡng. Anh thấy tôi nhọc nhằn lao động? Thực ra tôi chỉ mới lao động trở lại hơn 2 năm nay thôi . Ba bốn năm trước toàn bộ thời gian tôi dành đê chữa bệnh rồi
          Tôi hiểu những điều K’Tiến muôn diễn đạt. Anh  nhấn mạnh động lực thiền, cái mang đến kết quả thực tế như là một yếu tố thuần lý .còn sự biến đổi đời sống tinh thần là  yếu tố thứ hai: yếu tố tâm linh, hổ trợ cho kết quả  thiền định. Sự thực tât cả đèu nằm trong sự hiệu dụng của THIỀN .Sự tương tác hửu cơ của cả hai yếu tố là không ai có thể phủ nhận , song để đạt được cảnh giới thuần khiết , thanh tịnh,đủ để  tương tác đời sông  tinh thần , đến tâm tinh, đến nhận thức, cãm xúc… thì chỉ ở chiến trường “K” anh sẽ thấy điều này rõ rệt hơn cả. Khi mà tất cả lắng lại trong vài giờ tĩnh tâm, thiền định , vô thức…
                                                                            K.N




Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

xin giới thiệu bài của người ban- anh Kỳ Nam

Xê-En-Bê-Ca (CLB “K” ) – Những người bạn của thần chết
                                                  Kỳ Nam

     LTG: Trong đề án thành lập Câu Lạc Bộ “K” có ghi : Sau gần 2 năm hoạt động Trung tâm dưỡng sinh Bình Dương (TTDSBD) đã giúp cho người học tập  rèn luyện, nâng cao sức khoẻ, đẩy lùi được một số bệnh tật mà toàn bộ các học viên không sử dụng thuốc. Trong đó riêng số học viên thuộc nhóm bệnh “K” (Ung thư) khoảng 40 người rải rác các tỉnh thành khắp cả nước. Có rất nhiều trường hợp, học viên ở xa Trung tâm nhưng ý thức cao việc ứng dụng Trường Sinh Học (TSH) vào việc đẩy lùi bệnh tật. Họ miệt mài rèn luyện, đến nay đã đạt được kết quả rất tốt. Tuy nhiên, cũng không ít trường hợp thiếu thông tin, thiếu sự động viên hỗ trợ, bệnh tật trở lại, họ đã không qua khỏi căn bệnh hiểm nghèo.
      CLB (Câu lạc bộ ) đến giờ vẫn còn…trên giấy. Người viết bài không định làm cái việc liều lĩnh là PR cho thương hiệu của  một tổ chức “chưa hợp pháp “ mà chỉ muốn nói đến những con người cụ thể trong cái tổ chức đó. Đơn giản chỉ có thế. Và bài viết  sẽ không có kết thúc mà chỉ luôn bắt đầu với những con người trong cái tập thể hội tụ  những người chiến thắng. Những người từng là bạn, từng là đối thủ của thần chết

 
     

















BÀI 1 :Trần Thị Thanh Lan-Một trong những người điều hành Xê -En- Bê -Ca
                                             Kỳ Nam-Thuỳ Linh
       K’Lan – Tôi gọi lại tên cô theo cách gọi  một dòng họ mới, rất mới , hay cách đặt tên khoa học cho một dòng sinh vật có tên nhóm là Kancere ( thuật ngữ y học ) hiện vừa đãm đương trách nhiêm hướng dẫn viên Trung Tâm Dưỡng Sinh Bình Dương, vừa nhận nhiệm vụ Phó Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ”K”- kể về mình
           Trước năm 20 tuổi , tôi bệnh viêm xoang và bướu cổ điều trị đủ cách mà không khỏi, ngày nào cũng phải dùng thuốc , càng ngày càng nặng hơn. Cho đến khi tôi 33 tuổi có những biểu hiện nóng sốt về đêm , đầu tiên là nửa tháng 1 lần , sau đó ngày càng gần hơn , nóng sốt kéo dài , tôi cứ nghĩ như những bệnh kia thôi . Nào ngờ tình cờ phát hiện bên ngực phải của tôi , đầu ngực sần sùi như da cam và màu da không bình thường, hơi đau .Tôi đến bệnh viện ung bướu tp.HCM để khám và kết quả là tôi có khối u 14mm ở ngực phải . Tôi làm xét nghiệm tế bào và chụp nhũ , kết quả là bướu lành tính, Bác sĩ khuyên mổ hoặc uống thuốc và theo dõi khối u .Tôi không hoàn toàn tin vào kết quả sinh thiết. Tôi và gia đình chọn uống thuốc , theo dõi khám định kì hàng tháng, nhưng tháng thứ 2 tôi đi tái khám khối u của tôi tăng lên 16mm . Tôi thực sự lo sợ nhưng cũng cố uống thuốc và theo dõi hàng tháng. Lần tái khám thứ 3 , cũng như vậy khối u cứ tăng dần lên . Lúc này tinh thần tôi bắt đầu suy sụp , tôi sụt cân , hỏi ý kiến bác sĩ thì được  trả lời là đang theo dõi , cũng  uống thuốc được 5 tháng thì cơ thể có những biểu hiện : mất kinh nguyệt , mất ngủ và nám mặt . Trong thời gian đó nóng sốt vẫn không thuyên giảm lại còn đau bao tử , ăn uống không được, ăn vào là nôn ra dẫn đến suy nhược cơ thể .Tôi đi tái khám bác sĩ vẫn nói khối u của tôi lành tính , mổ thì tốt cho sau này còn không thì uống thuốc để cho khối u tan dần , vì vậy thuốc có tác dụng phụ nhiều và phải điều trị lâu dài , theo dõi khối u sợ chuyển sang ác tính . Trong thời gian này tôi đã kết hợp nhiều loại thuốc : thuốc tây của bệnh viên để trị khối u, thuốc Bắc để điều hòa kinh nguyệt và thực phẩm chức năng, nhưng sức khỏe tôi không cải thiện chút nào mà còn nghiêm trọng hơn. Tôi sụt 6kg .

         Nói về những ngày u ám ấy, cô con gái của K’Lan thì thuật lại bằng tất cả xúc động thật sự
           Năm mẹ con bệnh con 14 tuổi , lúc đó con không hiểu rõ về bệnh ung thư vú , gia đình con  nghĩ cứ hễ có khối u là phải cắt bỏ , phải xạ trị . Cả gia đình con rất lo lắng , hoang mang . Con nhớ lúc đó mẹ rất hay khóc , mỗi lần uống thuốc là mẹ lại nôn ra , nhưng rồi phải uống lại vào cho đủ liều theo bác sĩ dặn. Cả tháng trời như thế , người mẹ toàn mùi thuốc tây. Con không nhớ rõ tại sao lúc đó bà nội lại đưa mẹ đi bệnh viện Biên Hòa để khám thần kinh .Vì mất ngủ nên mắt mẹ như người vô hồn , đôi khi mẹ nóng giận điên tiết, quát tháo rất vô lý.Thậm chí,có lúc mẹ điên thật sự

       Tôi không thể hình dung nổi cô “ thiếu nữ “ trước mặt tôi với thân hình còm nhom 29 kilôgam , gương mặt vô hồn, thất thần. Thậm chí người nức nẻ như trái dưa gan . K’Lan bảo rằng khi đó đố ai dám đến gần. Tây y thì chẩn đoán viêm da, cứ chảy nước vàng, thậm chí chảy mủ máu ghê gớm lắm . Tình trạng thật tồi tệ. Chứng mất ngủ thường xuyên và bao nhiêu thứ bệnh tật khiến K’Lan không còn tin vào điều gì.Nếu không có Thuỳ Linh thì không gì có thể ràng buộc mình với cuộc sông- K’Lan nói. Hồi ấy nhiều lúc nổi cơn điên lên Lan đập đầu vào tướng đến đổ máu.Cả nhà phải mấy phen hoảng loạn. Lan trở thành bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Đồng Nai…

         Sau đó , Dì Ba gần nhà hỗ trợ năng lượng , mẹ ngủ được và khỏe hơn, một thời gian như thế , rồi dì chở mẹ con đi học ngồi thiền . Sau khoảng 2 tháng thiền thì tinh thần mẹ ổn định lại , mẹ bỏ hẳn không uống bất kì loại thuốc nào .Dần dần , cả gia đình con đều thấy có kết quả rõ rệt , bệnh viêm xoang của mẹ giảm hẳn (viêm xoang hơn 10 năm có khi ra cả máu và mủ nhưng giờ thì không còn nữa), mẹ không còn mất ngủ , cũng không còn nóng giận, bẳn tính  như lúc trước . Cứ nhìn mẹ con cười thì thấy thương liền  Vì nhà bán tạp hóa , nên ba mẹ con cực lắm . Mỗi ngày mẹ ngồi được 2 lần , mỗi lần 60 phút .Tuy những bệnh kia đã giảm nhưng đôi khi vẫn còn nóng sốt, ba con nói nếu cứ buôn bán mất thời gian và phải lo lắng thì mẹ không thể tập trung ngồi thiền cho hết bệnh được , nên ba con chọn công việc khác để mẹ thoải mái ngồi thiền nhiều hơn. 
Từ đó , tinh thần mẹ tốt hơn , mẹ không còn nóng sốt , không còn bị bao tử nữa , mẹ ăn chay nên gia đình sợ mẹ thiếu chất nhưng mẹ vẫn tăng cân . Đặc biệt là khối u ở ngực phải mẹ nói khi sờ có cảm giác nhỏ dần , gia đình thấy vui mừng và yên tâm về sức khỏe của mẹ hơn. Riêng con , con cảm thấy mẹ khác hẳn lúc trước , không còn nóng tính , thông cảm và yêu thương mọi người nhiều hơn. 
         Có một câu chuyện khá thú vị gần như một truyền thuyết đối với gia đình K’Lan. Hồi ấy trước hiên nhà có cây xoài đang cho trái. Lan bệnh trầm kha. Việc buôn bán giao hết cho chồng. Mỗi ngày Lan nằm dài trên võng, mẹ chồng và con gái luân phiên chăm sóc, thuốc thang đúng cử. Mỗi lần uống thuốc vào, lại ói ra gốc xoài. Uống thuốc thì phải đúng liều lượng, mẹ chồng lại cho uống tiếp. Cứ thế các loại thuốc thần kinh, thuốc đặc trị ung thư v.v…cây xoài hưởng trọn. Bà cụ bảo mọi người rằng cây xoài có khả năng trị bách bệnh. Ai không tin xin đến hỏi cụ…
        Mẹ con ngồi thiền đã được 4 năm rồi , sức khỏe và tinh thần của mẹ rất tốt , nhờ có thiền mẹ đã lấy lại cân bằng cuộc sống , gia đình con đã trải qua những ngày tháng lo sợ về bệnh tật . Gia đình con hiện giờ rất hạnh phúc và cuộc sống bình yên.
               Chúng tôi, dự định chụp một “pô” ảnh hai mẹ con để minh hoạ cho bài viết song rất tiếc lại không thể làm được vì cô con gái của K’Lan đang bận việc túi bụi trong năm thứ hai đại học Sư Phạm Ngoại Ngữ . Thực hiện bài viết này tôi chỉ liên hệ với Thuỳ Linh qua email .Nhìn hai mẹ con K’Lan  qua bức ảnh mà Thuỳ Linh gửi không ai có thể hình dung đó là hai mẹ con bởi lẻ cả hai cô gái đểu rất đẹp .Và trẻ nữa. Cứ như là hai chị em, hai thí sinh trong cuộc thi sắc đẹp hay… duyên dáng gì đấy. Mà dường như thần chết là giám khảo ?
                                                                         K.N
                                     ( Bài viết có sự hổ trợ đắc lực của Thuỳ Linh )
TB: Kỳ tới K’Tiến-Bài học chiến đấu và chiến thắng