Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Mời xem tiếp loạt bài của Kỳ Nam

Xê-En-Bê-Ca (CLB “K” ) – Những người bạn của thần chết
                                                  Kỳ Nam
--oo00oo—

Bài 4: Bé Ngọc- người đang giữ “kỷ lục “
        Khoá 1.2015 của Trung Tâm Dưỡng Sinh Bình Dương (TTDS BD ) –Khoá đầu tiên của năm  dương lịch ( Khai giảng Trưa -11h ngay 5.1.2015) có lẻ là khoá học lịch sử, đáng nhớ của TTDSBD, bởi lẻ chưa từng xảy ra.
       Đấy là khoá học có đến 3 thế hệ trong cùng gia đình:bà nội Bùi Thị Xuyến-sinh 1954; cha Cao Thanh Phong- sinh 1985; cháu nội Cao Thị Bích Ngọc, sinh 2007, hãy lưu ý bé Ngọc sinh 2007 , tức  chỉ mới 7 tuổi.Thông thường TTDS chỉ tiếp nhận học viên đủ 18 tuổi trở lên. Song đã có lớp phá lệ, tiếp nhận 16 tuổi , rồi ít lâu sau, có lớp 12 tuổi. Và bây giờ người ta lại pha lệ lần nữa- một học viên chỉ 7 tuổi. Còn nhớ trước đây khi tiếp nhận trường hợp 16 tuổi gia đình phải đắn đo đòi hỏi trong gia đình phải có người học cấp 3, để kèm cặp. Đối với trường hợp bé Ngọc  thì không đòi hỏi những điều kiên như thế
         Để tiếp nhận trường hợp này phó giám đốc và các huấn luyện viên đã phải tranh luận nhau trước khi quyết định . Khi nhìn năm sinh lúc ghi danh sách , hướng dẫn viên giật mình , cầm phiếu đăng ký xin ý kiến PGĐ Nguyễn Như Học. Tất nhiên ông cho gạt  ra trường hợp quá nhỏ tuổi. Khi lớp học đến phần khai mở luân xa, cô bé thản nhiên đợi, lần lượt cha, đến bà nội và những người xung quanh đều được gọi tên khai mở, xuống luyện tập , chỉ còn một mình cô bé cứ ngồi đấy. Đợi.Kiên nhẩn đợi. Các huấn luyện viên trở vào văn phòng, gặp  chú Học để thảo luận về trường hợp này. Quay trở ra, chú Trí- Huấn luyện viên gọi bé lên khai mở luân xa.
       Buổi học đầu  tiên của bé Ngọc như thế
    Mấy ngày sau, hỏi sau bé Ngọc cứ ngồi đấy đòi học cho bằng được là thế nào. Bé bảo: Cha nói học môn này trị bệnh. Cha nói bé Ngọc phải sống với cha. Phải khoẻ mạnh. Con cũng sợ bỏ cha ở lại lắm.
      Cao Thanh Phong cũng kể lai:
      -Ngày đầu tiên sau mỗ, bé Ngọc nằm mê man trên giường bệnh, tay bị trói. Cháu ở bên ngoài khoa  hậu phẩu, cứ nghĩ đến điều xấu nhất là Ngọc sẽ vĩnh viễn im lặng  như  bác sĩ đã báo trước khả năng có thể xảy ra . Tai biến hậu phẩu tuyến giáp là khó lường. Ở đây lại là ung thư.Cho đến khi nghe giọng con bé khe khẻ:Cha ơi cứu con.Hai hàng nước mắt cháu lăn dài trên má
       Vượt qua thử thách đầu tiên là như thế . Mấy hôm sau bênh viện Nhi Đồng cho xuất viện. Phong hỏi bác sĩ  phác đồ điều trị, viêc tái khám như thế nào thì được trao cho hồ sơ bệnh án và  hướng dẫn sang Trung Tâm Ung Bướu(TTUB ) . Ở TTUB lại được trả lời là TT không nhận điều trị cho trẻ em.Phải chạy về Nhi Đồng . Nhi Đồng bảo đã xuất viện, bây giờ muốn nhập lại phải có giấy chuyển viện của bệnh viện tỉnh . Mà cũng nên cho bé về thăm người thân trước khi nhập viện thực hiện phác đồ hoá trị .Cần cho cháu thoải mái vài hôm đã.
       Liên hệ  những điều các bác sĩ tư vấn, Phong nghiệm ra rằng tất cả chỉ mới bắt đầu. Ở TTUB kinh nghiệm xưa nay, bênh ung thư tuyến giáp chỉ xảy ra ở độ tuổi ngoài 40. Mới đây xảy ra một ngoại lệ ,bệnh nhân trẻ nhất 22 và bây giờ con anh là người tạo ra cái “Kỷ lục “ mà chẳng ai dám chạm đén nữa
       Phong nhờ người bạn đang học y khoa hỏi về việc hoá trị cho cháu Ngọc . Vị giáo sư bác sĩ, thầy của người bạn xác quyết chắc chắn rằng có 3 khả năng xảy ra. Một: tuổi đời bé Ngọc sẽ kéo dài thêm được 5 năm là tối đa. Hai :Tai biến thanh quản, bé không nói đươc vĩnh viễn . Ba : Khả năng xấu nhất , cháu sẽ vĩnh viễn ra đi
       Không còn hy vọng nào . Không còn con đường  nào nữa. Trên suốt chặng hành trình về An Giang những ưu tư trầm mặc, những oán trách , nguyền rủa số phân,vẽ mệt mõi của bệnh tật,của những đêm thao thức bao trùm lên ba con người, ba thế hệ.
       Về đến Long Xuyên, Phong gọi điện thoại cho người chị tranh thủ ra gặp cháu trên chặng đường xe qua phà , biết đâu không còn có dịp gặp nữa. Nhà xe cũng cãm thông cho mở cửa xe cô cháu gặp nhau.Cuộc gặp ngắn ngủi trên một chặng phà , hai cô cháu chỉ ôm nhau khóc. Giọt nước mắt bé Ngọc chỉ đơn giản vì cô khóc  mà  cũng chẳng hiểu vì sao …
       Định mệnh cũng bắt đầu từ những giọt nước mắt . Trên chuyến xe hôm ấy có 12  học viên khoá 37 và 38.2014 vừa bế giảng. Tất cả đều chăm chú đến câu chuyện của hai cô cháu . Ông Nguyễn Văn Chí – Vĩnh Hội-An Phú –An Giang  chỉ vào những người cùng đi
       - Tất cả chúng tôi ai cũng bệnh giữ lắm. Ung thư thì kỳ này không có ai, nhưng chú cứ đi đến TTDS Bình Dương thì sẽ thấy. Ở trên ấy có cả một Câu Lạc Bộ những người bị ung thư . Hãy nghe tôi đi. Trong số chúng tôi đa phần là những người của các tôn giáo.Phật giáo có, Hoà Hảo có, Cao Đài có . Chúng tôi không tin vào những điều nhãm nhí đâu
       Và chuyến xe hôm ấy đã cho Phong chút ánh sáng cuối đường hầm. Anh trở về cả đêm lên mạng . Sáng hôm sau, anh trở dậy nói với mẹ.
     - Phải đi thôi má. Còn nước , còn tát. Mai đi .
*
*     *

       Tiếp xúc với bé Ngọc- người đang giữ 2 kỷ luc : Người ung thư tuyến giáp trẻ nhất nước, Người học viên nhỏ tuổi nhất trong pháp môn Trương Sinh Học , điều thú vị đối với tôi là cháu không hề biết đến đối thủ của mình. Phải chăng chính điều này khiến thần chết phải hổ thẹn . Tôi không gọi bé Ngọc là K’Ngọc vì  tôi không muốn xem bé  nằm trong nhóm những người bạn của thần chết . Cứ nhìn bé thiền không ai có thể tin được rằng bé ngồi hằng giờ khoan thai, thuần khiết như một thiên thần. Cao Thanh Phong nhiều lúc cùng luyện tập , song chỉ được khoảng 40,45 phút là kết thúc vì không chịu nổi cơn đau, quay lại nhìn con , anh vui như chưa bao giờ vui như thế , con bé vẫn thản nhiên tĩnh tâm, thiền định . Cơn đau thoáng chốc tan biến 

Không có nhận xét nào: