PHỎNG
VẤN CHAI RƯỢU
---
Tú đôi
Pv: Xin
chào…Chai rượu! Câu đầu tiên xin được hỏi: Bạn thuộc… giống Đực hay giống Cái
để chúng ta tiện xưng hô?
CR: Đàn ông rất mê ta, suy ra ta
là giống cái. Nhưng ta cũng thường bị đàn bà mắng mỏ, nên suy ra ta là giống đực.Vừa Đực , vừa Cái, vậy rõ ràng
ta thuộc… giống thứ ba tức “ xăng pha nhớt” hoặc “haiphai”
PV: Vâng! thưa bạn…Hai phai, bạn
có thể tiết lộ đôi chút về quê hương gốc gác của mình?
CR: Có lẽ ở tận xứ Xcốt-len,
nhưng bây giờ như nhà báo thấy đấy, ta đang thường trú ở Gò đen, ngay trên quê
hương bạn.
PV: Gọi hai phai hoài… kỳ quá. Bạn
có thể cho biết họ tên đầy đủ được không?
CR: Được, nhưng còn tùy. Khi người
ta bắt vài con Rắn thảy vào họng ta thì ta tên là “Rượu Rắn”. Nếu thay rắn bằng
ba cái rễ cây bậy bạ thì ta là “Minh Mạng Thang” hoặc “ Ông uống bà khen”. Còn
khi nguyên liệu là bộ comple của mấy chú dê, thì danh xưng của ta là” Rượu ngọc
dương” hoặc “Pín dương” tùy theo cách gọi của mỗi người. Riêng mấy cái tên
tây như Napoleon, Hennessy… mà người sản
xuất rượu ở Việt Nam gán cho, thật tình ta không biết họ bỏ cái gì trong đó.
PV: Bạn nghĩ gì khi cùng là hàng
hóa như nhau, nhưng xà bông, kem đánh
răng, mỹ phẩm … thì được thường xuyên lên Ti-vi, lên Báo để quảng cáo, khuyến
mãi, trong khi rượu thì không?
CR: Ta từng nghĩ đến chuyện này.
Nhưng phải chờ nhà nước xây thêm nhiều bệnh viện, chờ ngành công an phát triển
thêm hệ thống … trại giam và chờ bên ngành tòa án tăng cường thêm nhân sự để đủ
sức tiếp nhận và giải quết đơn ly dị…
PV: Nghe nói có một loại rượu
cao cấp rất kỳ lạ. Người ta mua nó không phải để uống mà là để biếu qua biếu lại,
biếu tới biếu lui, có đúng như vậy không?
CR: Lúc nay ta quên kể, tên của
loại rượu này là “ chất bôi trơn”, môt trong những loại hàng “độc”, chỉ dành
cho những kẽ không đàng hoàng sử dụng
PV: Bạn có cảm thấy bị xúc phạm
khi người ta đề ra câu ngạn ngữ: Hãy
tránh xa con voi mười mét và chai rượu 20 mét”?
CR: Theo ta biết thì trước câu ngạn
ngữ ấy đã có câu “ phi tửu bất thành lễ” rồi, nên quan tâm nhiều làm gì cho mệt.
PV: Nếu vậy thì theo bạn, người
ta làm ra rượu nhằm mục đích gì? Chẳng lẽ chỉ nhằm vào mỗi một việc lễ nghi?
CR: Không sai! Nhà báo hãy tượng xem, không khí của một buổi tiệc cưới,
đám hỏi… thậm chí là đám tang… sẽ như thế nào nếu không có rượu. Ấy là chưa nói
khi rượu vào thì…lời ra sẽ dễ dàng hơn .
PV: Bạn vừa nói “ Rượu vào thì
lời ra”. Thực tiển đã chứng minh cũng vì “lời ra”này mà bao nhiêu gia đình tan
nát, bao nhiêu người phải lên đường về cõi…thiên thu, vô số người khác phải sống
trong ăn năn đau khổ, dằn đạt trong tù…
CR: Nói làm chi cái đám “ cuồng tửu”
ngu si không biết gì về văn hóa rượu đó.Chính chúng đã làm ô uế thanh danh của
Rượu, chứ bản thân Rượu nào có xúi dục gì chúng nó đâu.
PV” Nếu tôi không nghe nhầm, thì
bạn vừa nói “ văn hóa rượu”
CR: Đúng. Chúng ta từng nghe nói
“ Văn hóa giao thông”, “ Văn hóa ứng xử”, thậm chí là “Văn hóa ăn uống”… Vậy uống
rượu cũng là một thứ văn hóa chứ
PV: Bạn có thể nói cụ thể hơn?
CR: Làm sao có thể nói hết trong
phạm vi một bài phỏng vấn? Thôi thì có thể tóm gọn trong một câu đại để thế
này:” Chúng ta có thể uống Rượu, nhưng tuyệt đối đừng bao giờ để Rượu uống
chúng ta”
PV: Xin chân thành cảm ơn bạn.