Hiển thị các bài đăng có nhãn tiểu phẩm châm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tiểu phẩm châm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

cuộc tranh luận...



CUỘC TRANH LUẬN GIỮA NHÀ QUẢN LÝ VÀ CÁI CHỈ TIÊU
----
Một lần, nhà quản lý do quá rối rắm với chuyện thi đua khen thưởng của cơ quan, đâm ra đổ quạu bèn cự nự cái chỉ tiêu:
NQL:
 Này cậu, cậu là cái quái gì mà làm cho xã hội rối tung lên. Biết bao nhiêu tai tiếng cũng vì cậu mà ra cả.
CCT:
 Thủ trưởng nói vậy oan cho em quá. Lâu nay người ta vẫn xem em là mực thước để đo lường hiệu quả công việc, để xét thi đua hàng quý, hàng năm. Thủ trưởng không thưởng công em thì thôi sao lại trách móc
NQL:
 Người ta nói vì cậu mà xã hội này thành gian dối hết: Làm láo báo cáo hay, học sinh dở thành học sinh giỏi, thậm chí vì cậu ( chỉ tiêu-NV) mà có kẻ không ra gì cũng lọt được vào hàng ngũ của đảng
CCT:
 Xin thủ trưởng nói rõ hơn một chút?
NQL:
 Thì đó, ngành giáo dục trường nào cũng quá nhiều học sinh giỏi, trường nào cũng đổ cao, lên lớp cao, nhưng thực chất như thế nào cả xã hội đều biết rồi. Rồi như các công trình xây dựng chẳng hạn, cũng vì cậu mà người ta vội vội vàng vàng hoàn thành, khánh thành bất chấp các yếu tố kỹ thuật , rồi công trình nhanh chóng xuống cấp, rồi lãng phí ngân sách...Còn bao nhiêu việc nữa kể sao cho xiết. Ngay cả nội bộ Đảng cậu cũng nhảy vào, làm nhiều nơi người ta chưa chuẩn bị kịp nhưng sợ mất điểm thi đua nên cũng cứ kết nạp bừa. Rốt cuộc thì thế nào? Cả xã hội này rối như tơ vò có phải vì cậu không?
CCT: Nhưng thủ trưởng ơi, em đâu phải là nguyên nhân chính
NQL: Vậy chớ ai, chẳng lẽ do tớ?
CCT: Tất nhiên không phải là thủ trưởng rồi. Chẳng qua là do căn bệnh trầm kha của các thủ trưởng thôi. Nếu các thủ trưởng không chạy theo thành tích làm bừa, làm ẩu thì em đâu có tội gì. Còn như  nếu không có em thì cả cái ngành thi đua khen thưởng sẽ dựa vào đâu để mà xem xét tặng thưởng huân, huy chương này nọ cho các vị.
NQL: Nhưng cũng vì có cậu mới đẻ ra bệnh thành tích.
CCT: Thủ trưởng có xem bài phỏng vấn chai rượu không? Bản thân em giống như hoàn cảnh chai rượu, em đâu có xúi dục ai, chỉ tại bọn “cuồng tửu” làm cho xã hội hỏng bét. Còn trường hợp của em là do bọn “ cuồng danh” nó làm cho người ta thành gian dối đó chứ.
NQL: Nhưng tốt nhất vẫn là không có cậu.
CCT: Xin thủ trưởng nhớ dùm, “cái chỉ tiêu” em là do các thủ trưởng đặt ra, cũng như rượu do con người làm ra, nó đâu tự có.
NQL: Ờ há. Lâu nay ta quên mất điều này, có lẽ ngươi cũng đã hoàn thành “ nhiệm vụ chính trị” rồi đó.
CCT: ???

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Phỏng Vấn Ngược

PHỎNG VẤN NGƯỢC
Nhân tháng có ngày nhà báo, một bạn trẻ muốn học nghề của các nhà báo   tiền bối nên thử làm cuộc phỏng vấn ngược.
-Bạn trẻ: Anh nhà báo ơi, cho em phỏng vấn anh một chút được không?
-Nhà báo: Cái gì? Chú phỏng vấn ta à! Làm gì có chuyện ngược đời như vậy. Xưa nay ta chuyên đi phỏng vấn người khác, nay lại có người đòi phỏng vấn mình, ta chưa tưởng tượng được chuyện này.
-Bạn trẻ: Nhưng mà anh ơi, hôm nay là ngày tết của các anh mà, anh cũng nên nghỉ ngơi một ngày chứ.
-NB: Ừ, thì nghỉ. Nhưng đâu thể bàn giao chức năng nhiệm vụ của nhà báo ta cho chú được.
-BT: Vì sao ạ?
-NB: Vì Tết nhà báo có một ngày. Chú làm sao phỏng vấn được trong một ngày?
-BT: Đâu cần nhiều thế anh. Em chỉ cần phỏng vấn anh khoảng 10 phút  thôi mà.
-NB: Chú này ngớ ngẩn thật. Muốn phỏng vấn ta ư? Này  nhé: Hãy đến đăng ký cho mấy đứa em nó xếp lịch. Hãy gửi câu hỏi để chúng nó chuẩn bị luôn. Phát biểu trên báo chí đâu có lôi thôi được.
-BT: Làm gì lớn chuyện vậy, em chỉ hỏi một vài điều trong phạm vi trách nhiệm của anh thôi mà.
-NB: Phạm vi trách nhiệm của ta rất lớn làm sao ta nắm hết. Mỗi cái chỉ nắm chung chung thôi. Muốn hỏi gì chú phải có câu hỏi cụ thể để mấy em nó chuẩn bị. Cái nào ngoài thẩm quyền thì ta còn xin ý kiến cấp trên chớ. Các chú chỉ đại khái chủ nghĩa, tưởng mọi việc như đồ chơi à
-BT: Nhưng sao em thấy trên truyền hình, phóng viên các nước người ta tranh thủ” mọi lúc mọi nơi” để phỏng vấn  thì có sao đâu? Tin tức như vậy mới nóng chứ ạ?
-NB: Ối dào! Đó là bọn phóng viên của mấy tờ báo lá cải, chúng mới phải nay canh đầu này, mai rình đầu nọ, chứ phóng viên ta mà thèm à? Đây phải có giấy mời. Xong còn phải xem xét nên đi chỗ nào là có lợi nhất. Đi thì phải xa giá đưa rước đàng hoàng chứ việc gì phải lén lén, lút lút.
-BT: Như vậy tin của các anh làm sao nhanh bằng họ?
-NB: Nhanh thì để làm gì? Chậm một chút thì có sao đâu? Bọn chúng cần bán báo để sống nên phải chụp giựt cho nhanh. Còn ta thì nhà nước trả lương, có “đối tác” bồi dưỡng thì cần gì mà vội vàng. Thà chậm mà chắc, còn hơn là “ vướng phải đá, mà quàng phải chân”
- BT: Thế nào là chắc thưa anh?
- NB: Bởi vậy ta có thể kết luận, chú không có khiếu làm báo rồi. Này nhé: Cứ để chúng tranh nhau đưa tin, còn mình nghe ngóng xem dư luận động tĩnh thế nào, có ai phản ứng gì không. Thấy thuận lợi ta thêm mắm thêm muối vào “ ca” tới mây xanh. Thế là đối tác vẫn khoái hơn là tin nhanh mà chỉ có mấy hàng. Còn như chúng bị phản ứng thì ta “ im lặng là vàng”. Kinh nghiệm xương máu cho ta biết rằng những tay mà tìm cách né tránh nhà báo thì chắc có vấn đề. Còn những tay mà nhiệt tình quá cũng hay có vấn đề, coi chừng thông tin mà họ cung cấp rất ít độ tin cậy.
-BT: Né tránh mà được à? Mới đây em có nghe chính phủ có quy định gì đó, buộc các tổ chức, cá nhân, phải cung cấp thông tin cho báo chí mà.
-NB: Quy định là vậy, nhưng từ chối thì có 1001 cách. Như chú đấy, cứ đăng ký và gửi nội dung phỏng vấn đi, rồi lúc nào rổi rãnh ta xếp lịch cho mà phỏng vấn.
-BT: Cảm ơn anh, bây giờ thì không cần phỏng vấn nữa và thời gian cũng vừa đủ mười phút rồi ạ!

-NB: ?!?!?!

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Giảm ai ?


                                                                             GIẢM AI?
                                                                                   ***
Thực hiện chủ trương giảm biên chế, ở một cơ quan nọ, Giám đốc và Trưởng phòng Tổ chức ngồi bàn bạc:
GĐ: Cậu rà soát lại trong tất cả các phòng ban và lập ra danh sách những cán bộ, nhân viên nào không đủ chuẩn, hoặc năng lực kém, đạo đức lối sống có vấn đề…báo cáo gấp để chúng ta họp xem xét giải quyết. Kỳ này phải làm mạnh tay chứ không được lừng chừng như các đợt trước đâu nhé.
TPTC: Nhưng thưa anh, việc này xem ra không phù hợp với cơ quan ta.
GĐ: Cậu này lạ thật, chủ trương của trên là tất cả các cơ quan đều phải rà soát để thực hiện giảm biên chế, ta phải chấp hành thôi.
TPTC: Anh có thấy chủ trương này có tính phong trào không. Cơ quan ta trước đây 5,6 phòng ban, qua mấy đợt hô hào giảm biên chế, bây giờ lên được mười mấy phòng ban. Nhìn rộng ra phạm vi toàn quốc cũng vậy. Teo chỗ này thì phình chỗ khác. Nhập bộ ngành, thì đẻ ra vụ, viện cục khác, hóa ra số người không giảm mà có khi còn tăng.
GĐ: Nhưng không lẽ cứ để bộ máy cồng kềnh, kém hiệu quả như thế này mãi sao được?
TPTC: Người thì nhiều nhưng công việc có trôi chảy đâu. Bây gời bỏ bớt ra lấy ai làm việc.
GD:  Có bao nhiêu người thực sự làm việc đâu. 8-9 giờ còn ngồi quán cà phê, 3-4 giờ chiều đã hú hí ra quán nhậu. Kẻ ở lại cơ quan thì không ít người tán gẫu, chơi game. Cậu không nghe thấy có một vị chức sắc nào đấy, mới đây còn tuyên bố có thể giảm 2/3 biên chế đó sao?
TPTC: Thưa anh, em thấy ông ấy nói thì cũng có lý đấy, nhưng điều quan trọng là giảm ai kìa. Kẻ đáng giảm thì không được giảm, còn người làm được việc nếu giảm họ thì lấy ai thay thế. Cơ  quan ta cũng không ngoại lệ. Con chú 7 , chú 3, anh hai, chị út...đã nhiều, chưa kể con cán bộ, nhân viên trong cơ quan chỉ một ít làm được việc còn đa số thì lêu têu, ù ù, cạc cạc chẳng ra làm sao. Bây giờ biết lấy ai, bỏ ai?
GD: Sao ta không tổ chức thi tuyển?
TPTC: Dạ có chứ ạ. Có tuyển, có thử việc, có kiểm tra đánh giá, nhưng chỉ không có một điều: Đó là sự trung thực. Không có trung thực thì các biện pháp khác chỉ là hình thức, mà thậm chí còn là rào cản đối với những người có thực tài, nhưng không có thân thế, tiền bạc.
GD:  Họ có thân thế tiền bạc như thế thì tìm cách chui vào cơ quan nhà nước để làm gì?
TPTC: Dạ, thì để kiếm một biên chế.
GD: Rốt cuộc biên chế là cái quái gì mà ai cũng bám vào như ôm cái phao cứu sinh vậy?
TPTC: Dạ! theo em thì nó là cái còn sót lại của một thời bao cấp quá dài. Có biên chế thì nếu không làm giàu được, ít ra người ta cũng không chết đói.
GD: Làm giàu ư? Lương ba cọc ba đồng lấy gì để làm giàu?
TPTC: Người ta  vẫn kêu lương công chức không đủ sống, thế nhưng có ai chết đói đâu! Thậm chí khối người giàu to lên, có cả nhà lầu, xe hơi, tôi tớ trong nhà. Vì vậy vẫn còn khối người cứ xin vào cho bằng được.
GD: Giả sử bây giờ không có cái khái niệm gọi là biên  chế thì sao nhỉ? Có lẽ ít người muốn  xin vào cơ quan nhà nước.
TPTC: Dạ không đâu ạ!
GD: Thì cũng chính cậu nói họ muốn có một chân biên chế nhà nước.
TPTC: Thưa anh, đó mới chỉ là phần đầu, chỉ mới một nửa, nửa sau mới là quan trọng hơn, đó là chế độ làm việc của công chức. Nếu ta có biện pháp để giám sát công chức phải thực sự phục vụ nhân dân. Thực sự là công bộc của dân,thì lúc đó mới hạn chế được tình trạng phình ra của biên chế.
GD: Trước nay ta vẫn làm việc trên tinh thần đó chứ sao?
TPTC: Lâu rồi người ta nhầm lẫn giữa quản lý và cai trị. Nhà nước quản lý xã hội, nhưng phải bằng thái độ và phuong pháp của một công bộc chứ không phải của người cai trị.. Nếu nền hành chánh làm đúng được như vậy, thì không mời cũng khối vị xin ra khỏi cơ quan nhà nước.
GD: Như vậy, theo cậu không cần bỏ biên chế?
TPTC: Theo em, bỏ biên chế chỉ là giải pháp tình thế, nhất thời, nhưng giải pháp căn cơ phải là cải cách nền hành chánh theo hướng phục vụ.
GD: Chuyện cậu nói cũng hay, nhưng có lẽ còn dài. Còn chuyện tức thời là cậu xem liệu có giảm được ai không, báo ngay cho tôi biết, chứ báo cáo với cấp trên như những điều cậu vừa  báo cho tôi là ... không thể được.
TPTC: Dạ, nếu vậy xin anh ghi tên em vào danh sách!
GD: ???

MộngQua Đêm


                                                                  Mộng qua đêm
---
Từ khi biết em
Bằng màu áo đỏ buổi trưa tan học
Trên cánh đồng gốc rạ trơ vơ
Nụ cười tươi
Thay lời chào gặp gở
Tôi bồi hồi
Chợt nhận biết yêu em từ đó
Từ màu áo đỏ thân yêu
Nụ cười mê luyến
Và những bồi hồi dâng cao trong tim
Từ những lần
Gọi tên em âm thầm trong tối
Hình ảnh quá khứ hai năm đôi khi làm tôi cười ngu ngơ
Con bé trầm lặng và đôi mắt buồn da diết
Tôi nhìn xuống
Bằng cái nhìn quyền thế một người anh...

Bây giờ trở lại
Nhìn nàng cười
Tôi bổng quên mất tuổi tên
Và ngở ngàng trong ngôn ngữ
Ôi! quá khứ hai năm
Ôi! nụ cười mê luyến
Cô độcThêm chú thích
Tất cả bây giờ là mộng mị qua đêm.

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

phỏng vấn chai ruou


PHỎNG VẤN CHAI RƯỢU
---
                                                                                                  Tú đôi

Pv:   Xin chào…Chai rượu! Câu đầu tiên xin được hỏi: Bạn thuộc… giống Đực hay giống Cái để chúng ta tiện xưng hô?
CR:   Đàn ông rất mê ta, suy ra ta là giống cái. Nhưng ta cũng thường bị đàn bà mắng mỏ, nên suy ra  ta là giống đực.Vừa Đực , vừa Cái, vậy rõ ràng ta thuộc… giống thứ ba tức “ xăng pha nhớt” hoặc “haiphai”
PV:    Vâng! thưa bạn…Hai phai, bạn có thể tiết lộ đôi chút về quê hương gốc gác của mình?
CR:   Có lẽ ở tận xứ Xcốt-len, nhưng bây giờ như nhà báo thấy đấy, ta đang thường trú ở Gò đen, ngay trên quê hương bạn.
PV:    Gọi hai phai hoài… kỳ quá. Bạn có thể cho biết họ tên đầy đủ được không?
CR:   Được, nhưng còn tùy. Khi người ta bắt vài con Rắn thảy vào họng ta thì ta tên là “Rượu Rắn”. Nếu thay rắn bằng ba cái rễ cây bậy bạ thì ta là “Minh Mạng Thang” hoặc “ Ông uống bà khen”. Còn khi nguyên liệu là bộ comple của mấy chú dê, thì danh xưng của ta là” Rượu ngọc dương” hoặc “Pín dương” tùy theo cách gọi của mỗi người. Riêng mấy cái tên tây  như Napoleon, Hennessy… mà người sản xuất rượu ở Việt Nam gán cho, thật tình ta không biết họ bỏ cái gì trong đó.
PV:    Bạn nghĩ gì khi cùng là hàng hóa  như nhau, nhưng xà bông, kem đánh răng, mỹ phẩm … thì được thường xuyên lên Ti-vi, lên Báo để quảng cáo, khuyến mãi, trong khi rượu thì không?
CR:   Ta từng nghĩ đến chuyện này. Nhưng phải chờ nhà nước xây thêm nhiều bệnh viện, chờ ngành công an phát triển thêm hệ thống … trại giam và chờ bên ngành tòa án tăng cường thêm nhân sự để đủ sức tiếp nhận và giải quết đơn ly dị…
PV:    Nghe nói có một loại rượu cao cấp rất kỳ lạ. Người ta mua nó không phải để uống mà là để biếu qua biếu lại, biếu tới biếu lui, có đúng như vậy không?
CR:   Lúc nay ta quên kể, tên của loại rượu này là “ chất bôi trơn”, môt trong những loại hàng “độc”, chỉ dành cho những kẽ không đàng hoàng sử dụng
PV:    Bạn có cảm thấy bị xúc phạm khi người ta đề ra câu ngạn  ngữ: Hãy tránh xa con voi mười mét và chai rượu 20 mét”?
CR:   Theo ta biết thì trước câu ngạn ngữ ấy đã có câu “ phi tửu bất thành lễ” rồi, nên quan tâm nhiều làm gì cho mệt.
PV:    Nếu vậy thì theo bạn, người ta làm ra rượu nhằm mục đích gì? Chẳng lẽ chỉ nhằm vào mỗi một việc lễ nghi?
CR: Không sai! Nhà báo hãy tượng xem, không khí của một buổi tiệc cưới, đám hỏi… thậm chí là đám tang… sẽ như thế nào nếu không có rượu. Ấy là chưa nói khi rượu vào thì…lời ra sẽ dễ dàng hơn .
PV:    Bạn vừa nói “ Rượu vào thì lời ra”. Thực tiển đã chứng minh cũng vì “lời ra”này mà bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu người phải lên đường về cõi…thiên thu, vô số người khác phải sống trong ăn năn đau khổ, dằn đạt trong tù…
CR:   Nói làm chi cái đám “ cuồng tửu” ngu si không biết gì về văn hóa rượu đó.Chính chúng đã làm ô uế thanh danh của Rượu, chứ bản thân Rượu nào có xúi dục gì chúng nó đâu.
PV”   Nếu tôi không nghe nhầm, thì bạn vừa nói “ văn hóa rượu”
CR:   Đúng. Chúng ta từng nghe nói “ Văn hóa giao thông”, “ Văn hóa ứng xử”, thậm chí là “Văn hóa ăn uống”… Vậy uống rượu cũng là một thứ văn hóa chứ
PV:    Bạn có thể nói cụ thể hơn?
CR:   Làm sao có thể nói hết trong phạm vi một bài phỏng vấn? Thôi thì có thể tóm gọn trong một câu đại để thế này:” Chúng ta có thể uống Rượu, nhưng tuyệt đối đừng bao giờ để Rượu uống chúng ta”
PV: Xin chân thành cảm ơn bạn.

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

phỏng vấn công tử Bạc liêu



Tú đôi:

PHỎNG VẤN CÔNG TỬ BẠC LIÊU
                                           ---
Phóng viên ( PV): Xin chào Công tử Bạc liêu . Trông ngài không được vui thì phải ?
Công tử Bạc liêu (CTBL): Vui sao được hả bạn? Tôi đang chuẩn bị bàn giao kỷ lục lại cho một nhóm hậu sinh khả ố… ủa quên khả úy đây.
PV: kỷ lục gì thưa ngài?
CTBL:  Thì xưa nay tôi có kỷ lục nào khác ngoài ăn chơi
PV: Nghe đâu ngài coi tiền  như cỏ rác
CTBL: Nói cho thật đúng, là tôi coi tiền của tôi như cỏ rác
PV: Tiền của ai thì cũng là tiền chứ ạ!
CTBL: Làm sao mà giống nhau được. Tiền của tôi do gia đình tôi bỏ công sức  làm ra. Vì vậy nếu có phí phạm một chút, vì một” nghĩa cử” thì cũng không thiệt hại gì cho ai khác
PV:  “ Nghĩa cử “
CTBL:  Thì lâu nay người ta vẫn đồn thổi rằng tôi đốt tiền để tìm cái gì đó cho cô bạn gái. Họ không hiểu rằng, với người mình yêu thì  đốt cái gì đó lớn hơn chút nũa cũng là xứng đáng. Còn bây giờ người ta phung phí tiền vào những chỗ không xứng đáng.
PV: Chỗ nào là không xứng đáng?
CTBL: Chỗ họ dán tiền lên người các kiều nữ khi ăn nhậu, bù khú với nhau.
PV: Ngài đốt còn họ dán có gì khác nhau, cũng đều là mất tiền cả?
CTBL: Đốt làm tâm hồn người ta thăng hoa, còn dán chỉ làm người ta nhột.
PV: Nhột ?
CTBL: Đúng vậy. Khi đốt thì tiền đâu còn để mà xài, mà hiệu quả chỉ có về mặt tinh thần. Còn khi dán lên chỗ ấy, những đồng tiền vốn nhơ nhớp ấy sẽ làm người ta nhột nhạt khó chịu.
PV: Vì sao ngài biết người ta nhột?
CTBL: Thì báo chí các bạn nói cả thôi. Có cô sinh viên nào đó vì nhột không chịu nổi  nên đã tố cáo nhóm quan lại ăn chơi sa đọa vừa  rồi. Còn nhiều người khác tôi nghĩ họ cũng nhột nhưng cố gắng chịu đựng để cải thiện cuộc sống đó thôi.
PV: Nhưng sao ngài gọi họ là quan lại. Thời này làm gì còn quan lại?
CTBL: Lẽ ra phải gọi họ là vua chúa mới đúng. Thật ra chỉ gần đúng thôi. Vì vua chúa khi yến tiệc cũng chỉ có vũ công ca múa là đã cao sang rồi. Đàng này họ còn có cả các kiều nữ thoát y để họ dán tiền vào chổ ấy làm quà tặng, để đổ bia lên người rồi múc uống. So vớivua chúa họ còn là bậc thầy. Nhưng quả thật tôi chưa có đủ từ để diễn đạt.
PV: Nhưng thưa ngài, Theo ngài thì giữa ngài và họ ai là người ăn chơi hơn?
CTBL: Tất nhiên tôi phải chào thua rồi. Kiểu ăn chơi của các bậc vua chúa ấy công tử tôi làm sao sánh nổi.Tiền của gia đình tôi dù gì cũng không thể đọ sức với “ tiền chùa” của các vị ấy. Song dù sao tôi cũng cảm thấy an ủi vì sự ăn chơi của mình có tính thanh lịch, và tử tế hơn.
PV: Cảm  ngài về cuộc trò chuyện thẳng thắn này. Tôi học được ở ngài một tính cách mới: Ăn chơi tử tế. Hay lắm

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

rủ nhau...


RỦ NHAU BẮT CỌP ÔNG TÂN
                                                                            ----
Nghe nói có ông Tân nào đó nuôi cọp phi pháp. Một số bạn trẻ bèn tìm cách hù dọa để bắt cọp của ông về nuôi cho biết. Họ bàn nhau.
Bạn A: Các ông à, nghe nói có tay chủ doanh nghiệp nào ở Dĩ An - Bình dương nuôi rất nhiều cọp. Ông ta đang bị các cơ quan ở bộ NN-PTNT và nhiều tổ chức quốc tế kết tội đòi tịch thu tiêu hủy, đòi xử phạt. Dư luận đang lùm xùm, ta nhân cơ hội này đến bắt của ông ấy mỗi người một con về nuôi chơi cho biết.
Bạn B: Đã là người ta cấm nuôi, ông lại xui bắt về nuôi để phạm pháp à?
Bạn C: Chỉ tại ông ấy nuôi quá nhiều, lại còn cho chụp hình quay phim lên báo đài chi cho rách việc. Khác gì” lạy ông tui ở bụi này”.
Bạn B: Thì ông ấy nghĩ việc mình làm là tốt, ít ra cũng có công bảo tồn động vật hoang dã chứ bộ.
Bạn C: Nhưng ông ấy không nghe các tổ chức quốc tế nào đó nói rằng mấy con cọp này không nằm trong kế hoạch nuôi bảo tồn sao?
Bạn A: Ủa sao lạ vậy? Các ông ấy nuôi trong kế hoạch thì cứ nuôi, còn  người ta nuôi ngoài kế hoạch cũng tốt chứ sao đòi tiêu hủy.
Bạn B: Mình cũng thấy lạ. Đã goi là động vật cực kỳ quý hiếm mà còn đòi tiêu hủy, thêm con nào tốt con đó chứ sao lại tiêu hủy?
Bạn C: Không đố cho chết làm sao thành “cao hổ cốt” được. Các ông hỏi mới lạ.
Bạn B: Tớ thấy có tờ báo nói rằng các ông “ quốc tế” chỉ muốn bảo tồn giống cọp Đông dương thuần chủng thôi. Còn cọp ông Tân chưa chắc đã thuần chủng
Bạn C: Thì các ông ấy kiếm cọp thuần chủng mà nuôi. Còn ông Tân ổng nuôi cọp gì thây kệ, mắc mớ gì đòi bắt cọp người ta.
Bạn B: Tôi thấy hình như các báo đều kêu bằng “ ông Tân nuôi hổ” chỉ tại mình kêu sai đấy ông ạ!
Bạn A: Không sai đâu, tớ kêu bằng cọp là muốn phân biệt với hành động đáng xấu hỗ của các vị ấy thôi.
Bạn B: Ông lại quá quắt rồi. Mỗi người, người ta có vị trí, chức trách riêng. Người ta hành xử như vậy cũng đều có lý do hết. Mình không nên trách người ta khi mọi chuyện chưa ngã ngũ.
Bạn C: Dư luận người ta phản ứng như vậy. Chính quyền địa phương cũng xác nhận việc nuôi là đúng, có trình báo theo dõi hẳn hoi. Đến cả nguyên thủ tướng Võ văn Kiệt cũng đã phát biểu không dưới 2 lần trên báo Thanh niên, thì còn chưa tìm ra chân lý sao? Chính ông ấy nói: luật chưa phù hợp với cuộc sống thì phải sửa chứ không nên đem luật bắt nạt người dân. Tôi tâm đắc nhất ý này. Cuộc sống luôn vận động, ta cũng đã từng sửa luật, thêm luật cho phù hợp với đổi mới và hội nhập . Vậy thì việc này có gì chưa ổn sao không sửa luôn.
Bạn B: Muốn sửa thì phải chờ dự án luật, rồi chờ quốc hội thông qua, chứ đâu phải như ông, say rượu chạy lộn đường, bỗng trưc nhớ quay xe lại là xong.
Bạn A: Thôi đi hai ông. Lý luận nhiều quá vô ích. Tôi hỏi lại, tóm lại hai ông có thích nuôi cọp không? Có đi bắt về nuôi không?
Bạn B: Ông tưởng dễ bắt lắm chắc. Bao nhiêu kẻ quyền uy còn chưa làm gì được,ông là cái thớ gì chứ?
Bạn A: Ông yên tâm đi, tại họ “ bắt nạt” nên mới bị người ta kháng cự là phải. Còn tôi, tôi chỉ cần ”bắt tay” là xong thôi mà.

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Xuan nay cua me


Vân đồn:
XUÂN NÀY CỦA MẸ
---
Tôi có những người em
Còn ở ngoài chiến tuyến,
Khi đêm nay súng đã nổ giao thừa
Từng phiến buồn trên tóc mẹ trắng lưa thưa
Tựa cửa
Mẹ nhìn
Không biết giờ này bên kia biên giới
Có pháo đỏ bánh xanh của những ngày đầu năm mới
Hay đang ngồi gát giặc giữa rừng đêm
Mẹ yêu ơi, con muốn nói với mẹ một điều
Hãy hảnh diện vì những đứa con yêu của mẹ
Xuân biên cương tuy có kém phần vui vẽ
Nhưng đã làm lớn hẳn những người trai
Từ hôm qua cho đến hôm nay
Chắc mẹ đã thấy những điều đổi khác
Con của mẹ bây giờ là con “ Bác”
Đang trưởng thành theo ngày tháng đấu tranh
Xuân của quê hương đâu phải của riêng mình
Đừng ủy mị trong chút tình thân quyến
Rồi mai này khi non nước được bình yên
Tất cả lại về vây quanh áo mẹ
Đêm giao thừa nghe kể chuyện đời xưa.
Mùa xuân ấy, mẹ ơi chắc không còn xa nữa
Khi bên kia chúng đã chạy cùng đường
Mẹ mĩm cười trong áng mắt rưng rưng
Còn tôi khóc trong niềm vui rạng rở.
                                                   KN mùa xuân tiến công giải phóng Campuchia

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

phỏng vấn cái phong bì


PHỎNG VẤN CÁI PHONG BÌ
----
Pv:  Chào anh phong bì! Dạo này có gì vui mà trông mập mạp, phởn phơ thế?
PB: Có gì đâu bác ơi! Những lúc lễ lạt,hội hè thì tôi thường no đủ. Nhưng sau đó thì người ta cũng vứt tôi vào sọt rác, khi đã tiêu thụ hết ruột gan của tôi.
PV: Anh chỉ bi quan, tôi thấy người ta vẫn nâng niu trân trọng anh đấy chứ. Bằng chứng là một quan chức to đã cho anh vào sam-sô-nai và cất giữ cẩn thận chứ có vứt đi đâu?
PB: Đấy là thỉnh thoảng có vài người đãng trí thôi. Thông thường người ta hủy tôi chỉ vài ba giây sau khi tôi làm xong nhiệm vụ là bức bình phong che đậy cho những gửi gấm không nói thành lời của chủ.
PV: Hỏi thật anh nhé. Những người chủ của anh thường gửi gấm điều gì qua anh?
PB: Rất nhiều, rất nhiều, làm sao kể cho hết, nhưng tôi có thể nêu vắn tắt như vầy : Nếu bị thanh tra thì chủ tôi muốn nhắn nhủ “ hãy giơ cao đánh khẽ”; nếu gặp đại hội hoặ bầu bán thì là: “xin anh nhớ em”;  nếu lỡ cơ quan pháp luật sờ  gáy thì : “mời mấy anh dùng cơm thân mật”; nếu đưa người thân đi bệnh viện thì: “ nhờ bác sĩ nhanh tay dùm kẽo người nhà tôi chết mất”… nhiều lắm không kể hết đâu bác ơi!
PV: Vậy khi bình thường chắc anh ốm đói lắm nhỉ?
PB: Cũng không hẳn vậy đâu. Chẳng hạn khi nhà Báo các bác đến chơi, dù chẳng có việc gì quan trọng nhưng chủ tôi cũng cứ vui vẽ: “ Bác thông cảm nhé, việc gì tốt thì viết, việc gì sai trái Bác làm ngơ cho, đừng có mà bới móc rách việc”
PV: Xem ra anh cũng có việc thường xuyên chứ nhỉ?
PB: Trời sanh tôi ra để làm việc chứ sao? Công việc của tôi vốn rất nhân đạo. Tôi chuyên chổ tình cảm của người yêu đến với người yêu, của bạn bè người thân đến với nhau, và người ta nâng niu tôi, giữ gìn tôi như những kỷ niệm quý báu trong đời. Rồi bỗng gần đây không hiểu sao, xuất hiện những ông chủ mới mặt mày bảnh bao nhưng lại bắt tôi chuyên chở những điều tối tăm mờ ám, và vì vậy cuộc đời tôi cũng ngắn ngủi lắm. Rõ là làm ác thì chết sớm, nhưng tôi biết làm sao được.
PV: Tội nghiệp anh quá, lúc đầu tôi cũng có ác cản với anh thật đấy. Nhưng qua tâm sự của anh, tôi cũng có thể hiểu được hoàn cảnh bất đắc dĩ mà anh phải chịu. Mong sao những người chủ của anh sớm hồi tâm để anh có thể trở về thiên chức vốn có của mình.

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

phỏng vấn


PHỎNG VẤN CHAI RƯỢU
---
                                                                          Tú đôi

Pv:   Xin chào…Chai rượu! Câu đầu tiên xin được hỏi: Bạn thuộc… giống Đực hay giống Cái để chúng ta tiện xưng hô?
CR:   Đàn ông rất mê ta, suy ra ta là giống cái. Nhưng ta cũng thường bị đàn bà mắng mỏ, nên suy ra  ta là giống đực.Vừa Đực , vừa Cái, vậy rõ ràng ta thuộc… giống thứ ba tức “ xăng pha nhớt” hoặc “haiphai”
PV:    Vâng! thưa bạn…Hai phai, bạn có thể tiết lộ đôi chút về quê hương gốc gác của mình?
CR:   Có lẽ ở tận xứ Xcốt-len, nhưng bây giờ như nhà báo thấy đấy, ta đang thường trú ở Gò đen, ngay trên quê hương bạn.
PV:    Gọi hai phai hoài… kỳ quá. Bạn có thể cho biết họ tên đầy đủ được không?
CR:   Được, nhưng còn tùy. Khi người ta bắt vài con Rắn thảy vào họng ta thì ta tên là “Rượu Rắn”. Nếu thay rắn bằng ba cái rễ cây bậy bạ thì ta là “Minh Mạng Thang” hoặc “ Ông uống bà khen”. Còn khi nguyên liệu là bộ comple của mấy chú dê, thì danh xưng của ta là” Rượu ngọc dương” hoặc “Pín dương” tùy theo cách gọi của mỗi người. Riêng mấy cái tên tây  như Napoleon, Hennessy… mà người sản xuất rượu ở Việt Nam gán cho, thật tình ta không biết họ bỏ cái gì trong đó.
PV:    Bạn nghĩ gì khi cùng là hàng hóa  như nhau, nhưng xà bông, kem đánh răng, mỹ phẩm … thì được thường xuyên lên Ti-vi, lên Báo để quảng cáo, khuyến mãi, trong khi rượu thì không?
CR:   Ta từng nghĩ đến chuyện này. Nhưng phải chờ nhà nước xây thêm nhiều bệnh viện, chờ ngành công an phát triển thêm hệ thống … trại giam và chờ bên ngành tòa án tăng cường thêm nhân sự để đủ sức tiếp nhận và giải quết đơn ly dị…
PV:    Nghe nói có một loại rượu cao cấp rất kỳ lạ. Người ta mua nó không phải để uống mà là để biếu qua biếu lại, biếu tới biếu lui, có đúng như vậy không?
CR:   Lúc nay ta quên kể, tên của loại rượu này là “ chất bôi trơn”, môt trong những loại hàng “độc”, chỉ dành cho những kẽ không đàng hoàng sử dụng
PV:    Bạn có cảm thấy bị xúc phạm khi người ta đề ra câu ngạn  ngữ: Hãy tránh xa con voi mười mét và chai rượu 20 mét”?
CR:   Theo ta biết thì trước câu ngạn ngữ ấy đã có câu “ phi tửu bất thành lễ” rồi, nên quan tâm nhiều làm gì cho mệt.
PV:    Nếu vậy thì theo bạn, người ta làm ra rượu nhằm mục đích gì? Chẳng lẽ chỉ nhằm vào mỗi một việc lễ nghi?
CR: Không sai! Nhà báo hãy tượng xem, không khí của một buổi tiệc cưới, đám hỏi… thậm chí là đám tang… sẽ như thế nào nếu không có rượu. Ấy là chưa nói khi rượu vào thì…lời ra sẽ dễ dàng hơn .
PV:    Bạn vừa nói “ Rượu vào thì lời ra”. Thực tiển đã chứng minh cũng vì “lời ra”này mà bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu người phải lên đường về cõi…thiên thu, vô số người khác phải sống trong ăn năn đau khổ, dằn đạt trong tù…
CR:   Nói làm chi cái đám “ cuồng tửu” ngu si không biết gì về văn hóa rượu đó.Chính chúng đã làm ô uế thanh danh của Rượu, chứ bản thân Rượu nào có xúi dục gì chúng nó đâu.
PV”   Nếu tôi không nghe nhầm, thì bạn vừa nói “ văn hóa rượu”
CR:   Đúng. Chúng ta từng nghe nói “ Văn hóa giao thông”, “ Văn hóa ứng xử”, thậm chí là “Văn hóa ăn uống”… Vậy uống rượu cũng là một thứ văn hóa chứ
PV:    Bạn có thể nói cụ thể hơn?
CR:   Làm sao có thể nói hết trong phạm vi một bài phỏng vấn? Thôi thì có thể tóm gọn trong một câu đại để thế này:” Chúng ta có thể uống Rượu, nhưng tuyệt đối đừng bao giờ để Rượu uống chúng ta”
PV: Xin chân thành cảm ơn bạn.

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

phỏng vấn


                                                  Phỏng vấn chiếc xe công
                                                                    ---

Phóng viên ( PV ): Này anh bạn, trông anh không được khỏe thì phải?
Chiếc xe công (CXC): Tôi vẫn vậy, có gì đâu mà khỏe với mệt.
PV: Vậy anh sinh năm nào?
CXC: 2005
PV: Mới 6,7 tuồi thôi sao? Vậy mà tôi tưởng anh đã ngoài 60
CXC: Sao anh độc mồm thế, chúng ta nào có oán thù gì?
PV: Tôi còn thương anh là đàng khác. Tôi có thể giúp gì cho anh?
CXC: Các anh giúp tôi nhiều rồi, nhưng phỏng có ích gì. Các anh chụp hình, quay phim tôi ở các điển du lịch, ở đền chùa, thậm chí ở nơi ăn nhậu không đàng hoàng để đưa lên đưa lên báo đài, cuối cùng thì sao nào? Chỉ rách việc, đâu vẫn vào đấy.
PV: Nhưng ít nhất người ta cũng chùn tay, các anh đở vất vả hơn.
CXC: Anh bạn ngây thơ của tôi ơi, chùn tay là thế nào? Các anh chụp hình bảng số xanh thì người ta thay bằng biển số trắng. Các anh chú ý điểm ăn nhậu , nhưng làm sao giám sát nổi việc đi chợ, việc đưa các cháu đi học, việc đi ăn thôi nôi, đầy tháng, giỗ chạp và hàng chuyện khác trên đời
PV: Mệt thật nhỉ, thảo nào trông anh già trước tuổi. Nhưng xin hỏi thật, có lúc nào anh có ý định đình công không?
CXC: Đình công để làm gì, trời sinh chúng tôi ra là để chạy. Có chạy mới được đổ xăng, mới có cái ăn cái uống chứ. Không chạy thì họ cho vô garage, họ tùng xẻo bọn tôi từng cái buloong, con vít cũng vậy thôi. Vì vậy dù mệt chúng tôi vẫn phải chạy để phục vụ con người.
PV: Nhưng các anh rất thường chạy nhầm đường, chỗ đáng đến không đến, chỗ cấm cứ lao vào, liệu các anh phục vụ cho ai?
CXC: Vậy xin hỏi ngược lại nhà báo, ai là người được cưỡi lên chúng tôi?
PV: Tất nhiên  là quan chức rồi
CXC: Tức là những người đóng góp nhiều cho xã hội?
PV: Đúng
CXC: Vậy thì họ ưu tiên hơn người khác có gì là sai?
PV: Ưu tiên không đồng nghĩa với việc sử dụng vô tội vạ tài sản nhà nước để phục vụ cho cá nhân và gia đình mình.
CXC: Nhưng sự thay đổi về lượng tất yếu thay đổi về chất,chắc chắn họ sẽ phục vụ xã hội tốt hơn.
PV: Tôi không muốn bàn vế triết học, nhưng anh đã nói thì tôi cũng xin hỏi: So với những chiếc xe tư nhân, rõ rang các anh phục vụ đắc lực hơn nhiều, vậy cái chất sắp đến của các anh là gì?
CXC: Xe thanh lý sớm
PV: Còn ông chủ các anh thì đến đâu?
CXC: Chắc chắn là đến chủ nghĩa….cá nhân!

Trò chuyện cùng...


Cuộc trò chuyện cùng Thánh Gióng
Trong một giấc ngủ nặng nề mệt nhọc, tôi lại may mắn có cuộc chuyện trò khá thú vị với vị anh hùng dân tộc ,một vị Thánh trong lòng mọi người dân Việt Nam: Thánh Gióng hay Phù Đổng Thiên Vương.
PV: Chào Ngài. Hình như ngài đang có điều gì vui thì phải?
TG: Tất nhiên. Sắp đến ngày hội của ta. Nhân dân cả nước long trọng chào đón và tôn vinh ta. Thử hỏi còn gì vui sướng bằng. Mà này, ta báo cho ngươi một tin vui nữa,tổ chức unessco sắp công nhận lễ hội Gióng của ta là một di sản văn hóa của nhân loại nữa đấy.
PV: Nhưng cũng có người thắc mắc về lý lịch của ngài đấy ạ. Hình như nó không được minh bạch
TG: Láo ! đứa nào dám phạm thượng lộng ngôn thế. Nhưng mà thôi, ngươi cứ nói thử, chúng thắc mắc gì nào?
PV: Ngài không nổi trận lôi đình đấy chứ?
TG: Không đâu. Ta vốn từ xưa là hạng người phóng khoáng cởi mở, điều nay ai cũng biết, ngươi còn rào đón làm gì?
PV: Vậy xin hỏi, vì sao ngài không nói, không đi, mà chỉ nằm một chỗ?
TG: Đó là vì ta “ trường kỳ mai phục”. Không nói, không đi nhưng ta nghe và biết hết mọi việc. Đứa nào âm mưu cướp nước, đứa nào bán nước, đứa nào nối giáo cho giặc ta đều ghi vào sổ đen, đợi một ngày vạch mặt bọn chúng.
PV: Rồi sao bổng dưng Ngài trở nên to lớn một cách thần kỳ, điều này có phi lý không ?
TG: Sao lại phi lý. Ta không phải tự nhiên mà trở nên to lớn. Để được như vậy ta phải ăn thật nhiều cơm gạo của nhân dân. Đó là nhân dân nuôi ta lớn lên. Sau nay các ngươi diễn đạt là lượng biến thành chất chứ  có gì là lạ đâu?
PV: Ngài được sinh ra  từ nhân dân, được nhân dân nuôi lớn lên trở thành vĩ nhân. Ngài có công lớn diệt giặc ngoại xăm, nhưng sao ngài lại bỏ nhân dân mà về trời. Xin hỏi thật, Ngài tự nguyện hay bị ai ép buộc?
TG: Chỉ một người ép buộc được ta, đó là bản lĩnh của ta. Ta biết khi đuổi đượcc giặc rồi ta không còn việc gì nữa. Nhân dân nuôi ta để đánh giặc. Hết giặc rồi ta còn ở lại làm gì?
PV: Nhưng công Ngài rất lớn. Ngài phải ở lại để nhân dân tôn thờ, để giúp dân, giúp nước phát triển kinh tế đời sống nữa chứ. Độc lập mà dân không sung sướng hạnh phúc thì độc lập đâu có nghĩa gì?
TG: Vậy là ngươi nhầm. Nếu ta ở lại không chừng ngày nay không có cái tên Thánh Gióng hay Phù Đổng Thiên Vương gì đâu. Có khi còn bị nhân dân nguyền rủa , miệt thị.
PV: Ngài nói lạ?
TG: Có gì mà lạ. Nhân dân nuôi ta lớn lên để đánh giặc ngoai xăm. Cả đời ta có học hành ngày nào đâu mà làm cái việc kinh bang tế thế. Làm ẩu, làm mò có phải hại dân hại nước không?
PV: Nhưng nếu thế thì uổng quá. Công của Ngài lại để cho người khác hưởng sao?
TG: Nhân dân phong ta làm Thánh không phải vì ta đánh thắng được giặc, nhưng chính ở chỗ ta thắng được chính mình. Ta biết mình làm được gì, không làm được gì và quan trọng là ta đã quyết định đúng khi nhường trận “địa mới” cho người khác .
PV: Xin cám ơn Ngài về cuộc trò chuyện thú vị này