PHỎNG VẤN NGƯỢC
Nhân tháng có
ngày nhà báo, một bạn trẻ muốn học nghề của các nhà báo tiền bối nên thử làm cuộc phỏng vấn ngược.
-Bạn trẻ: Anh nhà báo ơi, cho em phỏng vấn anh một chút được
không?
-Nhà báo: Cái gì? Chú phỏng vấn ta à! Làm gì có chuyện ngược
đời như vậy. Xưa nay ta chuyên đi phỏng vấn người khác, nay lại có người đòi phỏng
vấn mình, ta chưa tưởng tượng được chuyện này.
-Bạn trẻ: Nhưng mà anh ơi, hôm nay là ngày tết của các anh
mà, anh cũng nên nghỉ ngơi một ngày chứ.
-NB: Ừ, thì nghỉ. Nhưng đâu thể bàn giao chức năng nhiệm vụ
của nhà báo ta cho chú được.
-BT: Vì sao ạ?
-NB: Vì Tết nhà báo có một ngày. Chú làm sao phỏng vấn được
trong một ngày?
-BT: Đâu cần nhiều thế anh. Em chỉ cần phỏng vấn anh khoảng
10 phút thôi mà.
-NB: Chú này ngớ ngẩn thật. Muốn phỏng vấn ta ư? Này nhé: Hãy đến đăng ký cho mấy đứa em nó xếp lịch.
Hãy gửi câu hỏi để chúng nó chuẩn bị luôn. Phát biểu trên báo chí đâu có lôi
thôi được.
-BT: Làm gì lớn chuyện vậy, em chỉ hỏi một vài điều trong phạm
vi trách nhiệm của anh thôi mà.
-NB: Phạm vi trách nhiệm của ta rất lớn làm sao ta nắm hết.
Mỗi cái chỉ nắm chung chung thôi. Muốn hỏi gì chú phải có câu hỏi cụ thể để mấy
em nó chuẩn bị. Cái nào ngoài thẩm quyền thì ta còn xin ý kiến cấp trên chớ.
Các chú chỉ đại khái chủ nghĩa, tưởng mọi việc như đồ chơi à
-BT: Nhưng sao em thấy trên truyền hình, phóng viên các nước
người ta tranh thủ” mọi lúc mọi nơi” để phỏng vấn thì có sao đâu? Tin tức như vậy mới nóng chứ ạ?
-NB: Ối dào! Đó là bọn phóng viên của mấy tờ báo lá cải,
chúng mới phải nay canh đầu này, mai rình đầu nọ, chứ phóng viên ta mà thèm à?
Đây phải có giấy mời. Xong còn phải xem xét nên đi chỗ nào là có lợi nhất. Đi
thì phải xa giá đưa rước đàng hoàng chứ việc gì phải lén lén, lút lút.
-BT: Như vậy tin của các anh làm sao nhanh bằng họ?
-NB: Nhanh thì để làm gì? Chậm một chút thì có sao đâu? Bọn
chúng cần bán báo để sống nên phải chụp giựt cho nhanh. Còn ta thì nhà nước trả
lương, có “đối tác” bồi dưỡng thì cần gì mà vội vàng. Thà chậm mà chắc, còn hơn
là “ vướng phải đá, mà quàng phải chân”
- BT: Thế nào là chắc thưa anh?
- NB: Bởi vậy ta có thể kết luận, chú không có khiếu làm báo
rồi. Này nhé: Cứ để chúng tranh nhau đưa tin, còn mình nghe ngóng xem dư luận động
tĩnh thế nào, có ai phản ứng gì không. Thấy thuận lợi ta thêm mắm thêm muối vào
“ ca” tới mây xanh. Thế là đối tác vẫn khoái hơn là tin nhanh mà chỉ có mấy
hàng. Còn như chúng bị phản ứng thì ta “ im lặng là vàng”. Kinh nghiệm xương
máu cho ta biết rằng những tay mà tìm cách né tránh nhà báo thì chắc có vấn đề.
Còn những tay mà nhiệt tình quá cũng hay có vấn đề, coi chừng thông tin mà họ
cung cấp rất ít độ tin cậy.
-BT: Né tránh mà được à? Mới đây em có nghe chính phủ có quy
định gì đó, buộc các tổ chức, cá nhân, phải cung cấp thông tin cho báo chí mà.
-NB: Quy định là vậy, nhưng từ chối thì có 1001 cách. Như
chú đấy, cứ đăng ký và gửi nội dung phỏng vấn đi, rồi lúc nào rổi rãnh ta xếp lịch
cho mà phỏng vấn.
-BT: Cảm ơn anh, bây giờ thì không cần phỏng vấn nữa và thời
gian cũng vừa đủ mười phút rồi ạ!
-NB: ?!?!?!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét