Tùy bút:
MẸ TÔI
Bà lão hom hem gầy yếu ấy chính là
mẹ tôi. Không phải, ấy là mẹ của 04 anh em trai chúng tôi. Thằng lớn nhất là
tôi cũng đã lục tuần và thằng nhỏ nhất cũng ngoài 50. Bây giờ mỗi đứa đều có cơ
ngơi riêng, nhiều đứa có nhà lầu, xe hơi, đứa nào cũng vợ đẹp, con ngoan, có địa
vị xã hội. Thế nhưng người mẹ thì vẫn hom hem, ốm yếu như thuở nào.
Bây giờ bà chỉ còn đủ sức chống cây
gậy tre đi được tới cái quán nhỏ đầu xóm để mua vài thứ cần thiết như gói mì
tôm, hoặc ổ bánh mì cho buổi sáng cô đơn lặng lẽ trong ngôi nhà vốn làm nơi thờ
tự. Bà lặng lẽ ngồi và uể oải nhơi từng miếng bánh mì khô khốc như cố nuốt trôi
quảng đời vô vị còn lại của mình. Bốn đứa con trai, bốn cô con dâu, mười lăm đứa
cháu nội- trai có gái có, bây giờ như những nhân ảnh mù mờ còn xót lại của một
thời tuổi trẻ. Bây giờ bà đã già rồi, ý nghĩ, tư tưởng không còn phù hợp với
đám trẻ nên chúng chê bà là bà già cổ hủ khó tính. Cuộc đời bà vắt qua hai thế
kỷ với bao nhiêu biến thiên của xã hội, từ khoa học kỹ thuật, tư tưởng, ý thức
hệ...Cuộc sống của con người ngày càng tốt lên về vật chất nhưng đồng thời cũng
héo úa dần về tình cảm.- cả trong lĩnh vực gia đình và xã hội. Bây giờ người ta
chủ trương xây dựng một gia đình nhỏ hạnh phúc, ở đó có hai vợ chồng và một hoặc
hai đứa con ngoan. Người ta quên những người cha, người mẹ một đời tần tảo để
vun đấp cho tương lai con cái, đến ngày già yếu không còn lao động được sẽ sống
ra sao? Quả thật bây giờ khó tìm thấy một gia đình tam tứ đại đồng đường như
xưa. Từ đó, người già dường như bị lãng quên trong cuộc sống gia đình. Tôi hiểu
rằng sự vận động của xã hội làm cho những giá trị văn hóa tinh thần cũng thay đổi.
Thế nhưng sao vẫn thấy tiếc những ngày còn sống với ông bà, cha mẹ, cô bác ,
anh chị, trong căn nhà tồi tàn nhưng đầy ắp kỷ niệm của tuổi thơ. Có lẽ mình lẩm
cẩm mất rồi. Bọn trẻ bây giở chúng rất thực tế và thực dụng. Môt lần nhân bàn về
trích đoạn “ Tiều phu bỏ mẹ” được phát sóng trên một đài truyền hình, đứa con
nhỏ nhất của tôi đưa ra ý kiến: Bây giờ các ông bà cụ nên ở nhà dưỡng lão tốt
hơn. Sao thế- Tôi hỏi. Nó trả lời ngay: Ở đó những người già cùng lứa tuổi với
nhau, dễ hiểu nhau và chắc chắn sống với nhau tốt hơn. Tôi chợt hiểu khoản cách
thế hệ ngày nay quá lớn, lớn hơn thời chúng tôi rất nhiều- đặc biệt là thế hệ
ông bà và cháu. Tôi cũng đã chứng kiến những trường hợp chúng không đồng ý với
ông bà nhưng không trực tiếp nói ra. Điều đó cũng phải thôi, vì thế hệ chúng
tôi là cầu nối giữa ông bà và cháu mà hình như vẫn có những vấn đề không ổn cả
với bề trên và kẻ dưới. Ai hiểu được quy luật ấy thỉ dễ dàng cảm thông và tha
thứ cho nhau để tạo bầu không khí” thanh bình “cho cuộc sống. Tôi muốn nói với
các con tôi rằng khoản cách ấy chỉ có tình thương- chữ tình thương viết hoa thì
mới có thể nối liền. Nhưng rồi tôi lại im lặng. Tôi muốn bằng hành động của
mình để chúng hiểu, hơn là lý thuyết suông.
Ngày thường đã vậy, những ngày mẹ
đau bệnh cuộc sống càng cơ cực hơn. Nỗi đau thể xác và nỗi đau tâm hồn làm cho
bà khô quắc lại. Ngày trước, có ai đó khen rằng bà có phước khi sinh được bốn
người con trai, bà thường mỉm cười hảnh diện. Tứ quý mà. Bây giời tôi mới nhận
ra cái tư tưởng trọng nam khinh nữ:” nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” thật
vô cùng tai hại. Phải chi tôi có một đứa em gái thì những lúc mẹ đau thế này tiện
biết chừng nào. Dù sao thì con gái chăm sóc mẹ vẫn tốt hơn. Dù sao tình thương
của con ruột cũng thiết tha hơn với mẹ. Anh em chúng tôi đều là trai nên mẹ tôi
không được hưởng những phúc phần ấy. Những lúc thế này, tôi bỗng nhớ đến bài
thơ mẹ của anh của nữ thi sĩ quá cố Xuân Quỳnh. Ôi tâm hồn của người phụ nữ ấy
đẹp làm sao! “ Phải đâu mẹ của riêng anh/ Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi”. Một
sự khẳng định ngọt ngào biết bao. Hay như “ Ngày xưa má mẹ cũng hồng/ Bên anh mẹ
thức lo từng cơn đau”. Ai chưa từng đau ốm, chưa từng được bàn tay mẹ chăm sóc
trong những ngày ấy thì không thể cảm câu thơ này. Còn tôi, tôi vẫn nhờ như in
những cơn đau thưở nhỏ- Tôi vốn ốm yếu mà, suốt đêm mẹ ngồi xoa bóp tay chân
cho mình. Bây giờ tôi đâu có làm được một phần để đền đáp công ơn của mẹ. Tôi bỗng
ao ước phải chi tình thương của con cái đối với cha mẹ trên đời được bằng một
phần của Xuân Quỳnh đối với gia đình chồng. Có thể tình cảm của chị chưa chắc
đã sâu đậm, đã chân thật, nhưng ít ra chị cũng biết rằng: Chắc chiu từ những
ngày xưa/ Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
Chỉ cần mọi nàng dâu đều hiểu được
điều đó, thì mọi ông chồng trên cõi đời này sẽ hạnh phúc biết bao!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét