Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

CHÀNG TRAI VÀNG



Chàng Trai Vàng
Đó là cách gọi thân mật mà MC Quỳnh Hương của HTV đã gọi 3 thí sinh đạt giải nhất của 3 bảng trong cuộc thi tiếng hát mãi xanh năm 2013 tại thành phố Hồ chí Minh: Mai văn Đặng- bảng A, Trần Ngọc  Hòa - Bảng B và Nguyễn Tiến Dũng- bảng C. Trong phạm vi bài này tôi muốn cùng với các bạn làm quen với anh Mai Văn Đặng, nhất bảng A, một người con của quê hương Bình Dương chúng ta.
TỪ MỘT GIẢI THƯỞNG ÂM NHẠC
Người xưa có câu “ thất thập cổ lai hi “ “. Chàng trai vàng “ Mai Văn Đặng không những đã may mắn bước qua khỏi ngưỡng cổ lai hy mà lại còn danh dự giành giải nhất của một cuộc thi lớn. Đây cũng có thể xem là một điều hy hữu nữa. Tuy vậy, với nhiều người có thể đây là một điều ngạc nhiên, nhưng với chúng tôi ( người viết và bạn bè thân thiết của anh), thì việc anh đạt giải hầu như là đương nhiên. Điều tôi thắc mắc có lẽ ngược lại: Vì sao đến nay anh mới vào được chung kết và giành được giải? Lẽ ra, điều này phải xuất hiện sớm hơn từ một, hai năm trước mới đúng. Khi tìm hiểu kỷ hơn chúng tôi mới hiểu rõ nội tình. Tiếng Hát Mãi Xanh đã qua ba mùa giải : 2011, 2012, 2013. Năm thứ nhất chưa có kinh nghiệm nên anh bị lọai ở vòng ngoài. Cũng dễ hiểu. Năm thứ hai anh dừng lại ở bán kết  do căn bệnh ung thư quái ác phải phẩu thuật và xạ trị. Năm nay, sau 16 lần xạ trị, kết hợp với khí công và dưỡng sinh, anh đã gần như hoàn toàn bình phục. Chỉ riêng khoản này cũng đã là một kỳ tích nữa trong cuộc đời một con người. Vừa bình phục là anh tiếp tục con đường bỏ dỡ hai năm trước và đã thật sự chinh phục  đường đua Tiếng Hát Mãi Xanh 2013. Phải nói thật lòng, nhìn anh hát trên sân khấu tôi cảm thấy hơi lo. Môt Mai Văn Đặng mà tôi biết đã không còn đúng với phong độ ngày nào. Giọng anh đã cho thấy nội lực bắt đầu suy giảm. Dù sao, anh cũng đã vượt qua được thử thách và đặt chân lên tới đỉnh vinh quang.- Nếu có thể gọi như vậy.
THÀNH CÔNG LÀ MÕT QUÁ TRÌNH
Thật ra để viết về Mai Văn Đặng mà chỉ viết về “thành công chưa trọn vẹn” của anh ở Tiếng Hát Mãi Xanh 2013 thì không còn cần nữa. Bao nhiêu tờ báo đã tốn khá nhiều giấy mực rồi. Và như chúng tôi đã nói  ở trên, lẽ ra anh đã sớm đoạt giải từ những năm trước. Bởi vì, thành công của anh hôm nay chỉ là sự thể hiện của một đẳng cấp, chứ không phải là phong độ nhất thời.( nói theo ngôn ngữ bóng đá) Một con người đã từng gắn bó với ngành Văn hóa từ những năm đầu giải phóng miền nam (1975), qua nhiều nhiệm vụ ở cấp cơ sở, rồi huyện thị, tỉnh cho đến nay ở tuổi nghỉ hưu vẫn không ngừng hoạt động và cống hiến; Một con người đang là chủ nhiệm câu lạc bộ âm nhạc hàng chục năm liền, góp phần đào tạo ra nhiều thế hệ ca sỹ, nhạc sỹ cho quê hương Dĩ An và Bình Dương; Một nhạc công có thể sử dụng thành thạo nhiều loại nhạc cụ như  guitar, kìm, cò, saxophone...;Một  soạn giả sáng tác nhiều ca khúc và ca cổ với  nhiều tác phẩm được giải thưởng danh giá của tỉnh như Giải thưởng văn học nghệ thuật Huỳnh văn Nghệ ( bài Hào khí Bình Dương- vọng cổ),hoặc  nhiều ca khúc đi vào lòng người như: Trường cũ tình xưa, cô giáo vùng cao, Mái trường xưa, Lời cảm ơn muộn màng...; Môt ca sỹ với nhiều giải thưởng trong các cuộc thi Tiếng hát người cao tuổi của Đài Truyền hình Bình Dương- giải đặc biệt dành cho người sáng tác và hát về Bình Dương hay nhất, và nhiều hội thi, hội diễn khác; Thì với bề dày thành tích ấy, sự thành công hôm nay của anh trong Tiếng Hát mãi Xanh có lẽ không còn đáng ngạc nhiên. Điều làm tôi ngạc nhiên chính là cuộc sống và sức làm việc của anh hiện nay. Mặc dù đã ở tuổi nghỉ ngơi, nhưng tôi có cảm giác anh còn bận hơn cả nhiều người đương chức. Lịch làm việc của anh hiện nay khá dày: khi thì thu chương trình ở Đài Bình Dương, khi thì chạy chương trình ở nhạc viện TP. Hồ chí Minh, lúc thì dự tổng kết một phong trào ở Hà Nội, lúc thì đi thực tế ở Cà Mau với Hội Văn Học Nghệ Thuật tỉnh – nơi anh là hội viên, lúc lại làm giám khảo một chương trình hội diễn nào đó... Chưa nói, nếu lọt vào thời gian giữa năm và cuối năm anh còn phải dự hàng chục cuộc họp sơ, tổng kết của các ngành, đoàn thể mà anh là thành viên như: MTTQ thị xã, MTTQ phường, MTTQ khu phố, rồi Câu lạc bộ âm nhạc, câu lạc bộ người cao tuổi...Thế nhưng biết bao công việc bề bộn ấy lại chỉ là niềm đam mê nghệ thuật và trách nhiệm công dân chứ hoàn toàn không phải là nguồn thu chính để nuôi sống bản thân và gia đình. Công việc chính của anh lại là nghề nhiếp ảnh. Bao nhiêu năm qua anh và gia đình sống chủ yếu nhờ thu nhập từ tiệm ảnh “ Quỳnh “- một ảnh viện lâu đời, quen thuộc tại trung tâm chợ Dĩ An. Sự phấn đấu không mệt mõi để vừa có cuộc sống gia đình hạnh phúc, vừa đạt được niềm đam mê nghệ thuật và cống hiến ở anh quả là một sự hiếm hoi khác không có nhiều trong cuộc sống này.
VÀ NHỮNG QUẢ NGỌT TẤT NHIÊN
Ghi nhận sự đóng góp của anh trong gần 40 năm qua, là nhiều bằng khen giấy khen, giải thưởng của nhiều cấp  ngành trong và ngoài tỉnh, kể cả một số ngành cùa trung ương. Anh cho biết hiện nhà của mình cũng không còn chỗ để treo nữa nên đành chọn những loại mới và cấp cao, còn lại đành xếp gọn lại như một thứ kỹ vật. Hỏi: anh có thể thống kê hết các loại hình khen thưởng tứ trước tới nay không? Anh cười lắc đầu:  Chịu . may ra có thể đếm từ cấp tỉnh trở lên. Quả thật với một con người hoạt động như anh thì “ chiến công” của gần 40 năm không dễ gì trong một thời gian ngắn có thể kiểm đếm được. Hơn nữa việc đó cũng không cần thiết.
Điều chúng tôi muốn với riêng anh nhưng chưa nói: Với Tiếng Hát Mãi Xanh anh là một “ chàng trai vàng”, thì với cuộc đời cống hiến không mệt mõi anh cũng xứng đáng là một chàng trai vàng nhưng với tầm vóc to lớn hơn./.
                                                                VANDON- tháng 6/2013





Không có nhận xét nào: