Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Trò chuyện cùng...


Cuộc trò chuyện cùng Thánh Gióng
Trong một giấc ngủ nặng nề mệt nhọc, tôi lại may mắn có cuộc chuyện trò khá thú vị với vị anh hùng dân tộc ,một vị Thánh trong lòng mọi người dân Việt Nam: Thánh Gióng hay Phù Đổng Thiên Vương.
PV: Chào Ngài. Hình như ngài đang có điều gì vui thì phải?
TG: Tất nhiên. Sắp đến ngày hội của ta. Nhân dân cả nước long trọng chào đón và tôn vinh ta. Thử hỏi còn gì vui sướng bằng. Mà này, ta báo cho ngươi một tin vui nữa,tổ chức unessco sắp công nhận lễ hội Gióng của ta là một di sản văn hóa của nhân loại nữa đấy.
PV: Nhưng cũng có người thắc mắc về lý lịch của ngài đấy ạ. Hình như nó không được minh bạch
TG: Láo ! đứa nào dám phạm thượng lộng ngôn thế. Nhưng mà thôi, ngươi cứ nói thử, chúng thắc mắc gì nào?
PV: Ngài không nổi trận lôi đình đấy chứ?
TG: Không đâu. Ta vốn từ xưa là hạng người phóng khoáng cởi mở, điều nay ai cũng biết, ngươi còn rào đón làm gì?
PV: Vậy xin hỏi, vì sao ngài không nói, không đi, mà chỉ nằm một chỗ?
TG: Đó là vì ta “ trường kỳ mai phục”. Không nói, không đi nhưng ta nghe và biết hết mọi việc. Đứa nào âm mưu cướp nước, đứa nào bán nước, đứa nào nối giáo cho giặc ta đều ghi vào sổ đen, đợi một ngày vạch mặt bọn chúng.
PV: Rồi sao bổng dưng Ngài trở nên to lớn một cách thần kỳ, điều này có phi lý không ?
TG: Sao lại phi lý. Ta không phải tự nhiên mà trở nên to lớn. Để được như vậy ta phải ăn thật nhiều cơm gạo của nhân dân. Đó là nhân dân nuôi ta lớn lên. Sau nay các ngươi diễn đạt là lượng biến thành chất chứ  có gì là lạ đâu?
PV: Ngài được sinh ra  từ nhân dân, được nhân dân nuôi lớn lên trở thành vĩ nhân. Ngài có công lớn diệt giặc ngoại xăm, nhưng sao ngài lại bỏ nhân dân mà về trời. Xin hỏi thật, Ngài tự nguyện hay bị ai ép buộc?
TG: Chỉ một người ép buộc được ta, đó là bản lĩnh của ta. Ta biết khi đuổi đượcc giặc rồi ta không còn việc gì nữa. Nhân dân nuôi ta để đánh giặc. Hết giặc rồi ta còn ở lại làm gì?
PV: Nhưng công Ngài rất lớn. Ngài phải ở lại để nhân dân tôn thờ, để giúp dân, giúp nước phát triển kinh tế đời sống nữa chứ. Độc lập mà dân không sung sướng hạnh phúc thì độc lập đâu có nghĩa gì?
TG: Vậy là ngươi nhầm. Nếu ta ở lại không chừng ngày nay không có cái tên Thánh Gióng hay Phù Đổng Thiên Vương gì đâu. Có khi còn bị nhân dân nguyền rủa , miệt thị.
PV: Ngài nói lạ?
TG: Có gì mà lạ. Nhân dân nuôi ta lớn lên để đánh giặc ngoai xăm. Cả đời ta có học hành ngày nào đâu mà làm cái việc kinh bang tế thế. Làm ẩu, làm mò có phải hại dân hại nước không?
PV: Nhưng nếu thế thì uổng quá. Công của Ngài lại để cho người khác hưởng sao?
TG: Nhân dân phong ta làm Thánh không phải vì ta đánh thắng được giặc, nhưng chính ở chỗ ta thắng được chính mình. Ta biết mình làm được gì, không làm được gì và quan trọng là ta đã quyết định đúng khi nhường trận “địa mới” cho người khác .
PV: Xin cám ơn Ngài về cuộc trò chuyện thú vị này


Không có nhận xét nào: