Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

cuộc trò chuyện...


                    CUỘC TRÒ CHUYỆN  GIỮA HAI TẤM BẰNG
                                                     ----
                                                                           Tú Đôi

BẰNG CHÍNH QUY(BCQ): Anh tại chức ơi, sao dạo này người ta chiếu tướng anh dữ vậy
BẰNG TẠI CHỨC(BTC): Có gì đâu mà ầm ĩ.
BCQ: Thì họ bảo anh là nồi cơm của các trường đại học, là “ bằng thật, học giả”
BTC: Nhưng cậu có tin lời người ta nói không?
BCQ: Đầu tiên thì không tin, nhưng nghe nhiều quá cũng đâm ra hoang mang, không lẽ các anh học giả thật sao?
BTC: Học giả là học thế nào?
BCQ: Đại loại là có tên điểm danh nhưng không có mặt, hoặc là có mặt… người khác, mà dân gian gọi là học hộ, thi hộ. Mà giả như các anh có học thật thì chương trình cũng cắt xén lung tung, thi cử thì quay cóp…
BTC: Quay cóp đâu phải là thuộc tính của tại chức. Ở những trường đại học chính quy hẳn hoi, ở những trường phổ thông còn tươi roi rói “ những tâm hồn trong sang”, thế mà phao vẫn tràn đầy là sao? Hình  như tớ thấy ở các nơi ấy còn phổ biến hơn đấy chứ.
BCQ: Các anh không có phao nhưng có cả cuốn  sách rồi còn gì?
BTC: Bình tỉnh mà chép từ sách đó cũng là một cách học, còn hơn viết rồi mà chẳng biết mình viết gì
BCQ: Chỉ sợ không phải bản thân anh viết mà là người khác viết.
BTC: Trở lại vấn đề học hộ, thi hộ chứ gì? Chính  quy các cậu khối đứa vừa học vừa làm giàu, thế mà chúng vẫn học giỏi và làm giàu giỏi thì sao? Điều quan trọng là biết sắp xếp công việc. Chuyện học hộ bên tại chức chúng tôi không phải không có nhưng không phổ biến, còn chuyện thi hộ thì các cậu hơi bị nhiều đấy. Mỗi năm người ta chẳng đã kỷ luật một số đáng kể đó sao.
BCQ: Còn thời gian thì sao,  Thời lượng chương trình  rút ngắn, chẳng lẽ kiến thức nó dài ra.?
BTC:  Cậu quên một điều là bọn tôi vốn kiến thức – vốn sống có sẳn, chỉ bổ sung thôi mà. Còn các cậu thì sao? Có cậu là” Cử nhân khoa học chuyên ngành báo chí “hẳn hoi, vậy mà về địa phương không biết ông bí thư làm cái gì, ông chủ tịch làm cái gì, hỏi nhiều câu ngớ ngẩn nực cười.
BCQ: Cái đó cũng có, nhưng chẳng lẽ anh cho rằng ra làm quan  rồi mới đi học. Xưa nay người ta học xong mới làm quan, quy luật là thế
BTC: Xưa khác, nay khác. Xưa anh học  xong “tứ thư ngũ kinh” thì có thể ra làm quan 1.000 năm cũng được. Nay thì nhiều  khi cái hôm nay đã phủ định cái ngày hôm qua rồi. Bây giờ mà còn quan niệm học trước học sau là quá tệ. Ngày nay người ta dùng khái niệm học, học mãi, học suốt đời.
BCQ: Anh nói cũng có lý. Nhưng chẳng lẽ tôi và anh cứ chê nhau, rồi ai đúng ai sai đây, làm sao giải quyết?
BTC: Thì dẹp quách cái khái niệm chính quy và tại chức đi. Bằng là bằng làm gì  phải phân biệt chính quy, tại chức. Ai đạt chuẩn kiến thức cử nhân thì cấp bằng cử nhân, ai đạt chuẩn tiến sỹ thì cấp bằng tiến sỹ. Thi cử cho đàng hoàng vào. Thậm chí không cần  biết anh  học trường nào, bằng cách nào, miễn thi đậu thì tôi cấp bằng. Chuyện đơn giản như vậy mà làm chi cho rối rắm cả lên.
BCQ: Ý kiến hay, tôi hoan hô anh hai tay đấy.

Không có nhận xét nào: