Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Đẻ bọc điều


Truyện ngắn 1000 chữ:
ĐẺ BỌC ĐIỀU
Ngày tôi nhận quyết định lên làm giám đốc, cả cơ quan đều ngạc nhiên. Bạn bè thì  trầm trồ: Nó giỏi thật, chỉ mới mười năm mà từ một nhân viên quèn chân ướt chân ráo vào cơ quan, bây giờ đã chễm chệ trên ghế giám đốc. Nhiều đứa còn ví von : thằng này chắc đẻ bọc điều. Đứa khác thì đoán mò : Chắc cũng là con ông cháu cha chi đây. Tôi mệt mõi cũng chẳng buồn thanh minh thanh nga làm gì. Ở đời đâu có cái gì không có giá của nó.
Ai bảo chúng mày không có tham vọng, không có hoài bảo. Vào cơ quan mà chỉ chăm chăm làm chuyên môn cho giỏi, thì suốt đời chúng mày chỉ là những chuyên viên già. Tôi khác, khi bước chân vào đi làm tôi đã đề ra mục tiêu: 3 năm phải lên được ghế phó phòng , 5 năm phải là trưởng phòng, 7 năm phải là phó giám đốc và chậm nhất 10 năm phải là nhân vật số 1 của cơ quan. Muốn là một chuyện, thực hiện được đâu phải dễ dàng. Nếu không, thì vài trăm người của đơn vị này ai cũng làm giám đốc được sao? Bởi vậy, khi bạn bè cùng đơn vị, tháng tháng đem tiền lương, tiền thưởng về cho gia đình vợ con, cùng nhau hỉ hã vui sướng trong cảnh đầm ắm sung túc, thì tôi phải còng lưng để trả những món nợ cho các cuộc bù khú với cấp trên , với đối tác. 10 năm chưa một lần cầm tiền cho vợ con có mấy ai biết được tôi đã phải khổ sở như thế nào. Đi làm mà lương đâu không thấy chỉ thấy hàng đêm khuya lắc khuya lơ mới mò về đến nhà. Cũng may, vợ tôi có cơ sở làm ăn tại nhà, kinh tế không phải là túng quẩn lắm. Nhưng để thuyết minh cho việc chi tiêu thì tôi không thể không tự khen mình là một nhà hùng biện tài ba.Được cái những mục tiêu tôi đặt ra đều thực hiện suôn sẻ theo từng thời kỳ. Vì vậy lâu dần vợ tôi cũng tin tưởng mà không còn quan tâm đến vấn đề lương bổng nữa.. Thỉnh thoảng có bực tức, cô ấy nói lẩy: Thôi tôi coi anh như tự sinh tự diệt vậy, mẹ con tôi không quan tâm nữa.
Thật ra đồng lương ba cọc ba đồng làm sao đủ bù đắp cho nỗi chi phí ngoại giao. Tôi bắt buộc phải nghĩ ra nhiều cách để kiếm tiền. Khi còn là nhân viên thì phải tận dụng mọi mối quan hệ với cơ sở. Chỗ nào làm hơi được một tí thì cứ khen toáng lên. Chỗ nào đánh hơi thấy có vấn đề thì hăm dọa khéo. Cuối cùng thì nơi nào làm tốt tôi cũng được tiền, nơi nào không tốt tôi cũng có tiền. Đến khi lên làm cán bộ quản lý thì tôi lại khai thác các nguồn khác: Tiền cấp dưới cống nạp, tiền quỹ cơ quan, đoàn thể… tôi đều mạnh dạn khai thác. Tôi chủ trương không ở một đơn vị lâu dài. Nếu như phải chờ đến khi anh chàng trưởng phòng nào đó nhận quyết định hưu để mình lên thay thì chết già mất. Vì vậy tôi phải chạy vòng vòng từ phòng này qua phòng khác mới có chỗ ngoi lên. Muốn vậy nhiều khi tôi phải” hy sinh” một vài người bạn để chứng tỏ với cấp trên rằng tôi trung thành, tôi xứng đáng được tin tưởng và cất nhắc.
Càng lên chức thì tôi càng dễ kiếm tiền hơn. Thậm chí không cần chạy ngược chạy xuôi như thời là lính lác. Đối tác mỗi ngày một đông hơn và đa dạng hơn, tiền quỹ của cơ quan và đoàn thể dĩ nhiên thỏai mái hơn. Tất nhiên tôi đâu có dùng cho cá nhân mình mà sợ mang tội- mười năm không mang tiền về nhà mà. Tất cả là vì sự nghiệp chung thôi. “Anh Tư, anh Tám” đi công tác nước ngoài sao lại không có một ít cho các anh dằn túi để ngoại giao. Ngày tư ngày tết sao không có quà cáp cho những nơi thường xuyên làm việc trong năm để rồi năm mới lại còn nhờ vã nữa chứ. Nhờ vậy mà công việc tôi phụ trách luôn suôn sẽ, cũng tức là cơ quan đơn vị tôi hoàn thành nhiệm vụ. Lợi ích đó cả tập thể được hưởng đâu phải riêng tôi. Tôi thừa biết cũng có nhiều đứa không ưa cách làm của tôi, nhưng đố có ai dám làm gì tôi. Vì thực ra chúng cũng đâu có tốt đẹp gì. Chúng chỉ là một lủ ngụy quân tử. Tôi hơn chúng ở chỗ tôi không cần chứng tỏ mình là một quân tử. Quân tử là cái quỷ quái gì cơ chứ?
Với triết lý sống đó, tôi phất  lên vùn vụt. Cấp trên trực tiếp quan tâm đã đành, cấp trên hơn nữa cũng hết lời khen ngợi. Không khen sao được khi tôi luôn một lòng một dạ chăm lo cho các anh và đặc biệt tôi biết tạo sự kiện lôi cuốn sự chú ý của các anh ở những thời điểm cần thiết
Vậy mà họ kháo với nhau rằng tôi đẻ bọc điều. Không có cái bọc điều nào ôm ấp bảo bọc cho người ta cả. Tất cả là do mình tạo ra. Tôi biết có nhiều người không chấp nhận triết lý sống của tôi, nhưng không sao cả, sự thành công của tôi chẳng phải là câu trả lời cụ thể sao?
Không lẽ “xã hội” không còn sáng suốt để cho một thằng “ tiểu nhân bỉ ổi” đứng trên đầu thiên hạ? Tôi không tin như vậy.

Không có nhận xét nào: