Truyện ngắn 1000 chữ:
SỐC!
Khi người bảo vệ già này còn đương thời, hắn chỉ là một thằng nhóc. Lúc ấy
ông đã là phó chủ tịch xã thì hắn chỉ là cậu học sinh nhỏ rụt rè, nhờ chứng dùm
cái bản sao giấy khai sinh để xin vào học trường cấp 2 của xã.Trông điệu bộ ngờ
nghệch của hắn, ông vừa tức cuời, vừa thấy tội nghiệp. Cuối cùng thì ông cũng ký
tên và nhanh chóng trả lại cho hắn sau khi xoa đầu hắn như để động viên, an ủi.
Thời gian nhanh thật, mới đây mà bây giờ ông đã là một cán bộ hưu, còn hắn
là một cán bộ đương chức. Không chỉ vậy, hắn còn là cấp trên của ông nữa chứ. Số
phận đong đưa thế nào mà giờ đây ông làm bảo vệ hợp đồng cho ngôi trường khi
xưa hắn đã từng theo học. Còn hắn lại là phó phòng Giáo dục trực tiếp cai quản
cái trường này.
Sáng nay, người lãnh đạo ghé thăm trường lại là hắn.Người bảo vệ già cảm
thấy có phần hảnh diện vì những con em trong địa phương mình giờ đây nhiều đứa
đã thành đạt. Không gì thì ông cũng đáng bậc cha chú của chúng, một thời cũng
đã bỏ ra nhiều công sức cho sự nghiệp trồng người ở địa phương này. Hắn là một
trong những kết quả mà ông đã từng góp công vun đắp- ông nghĩ vậy. Tâm trạng
vui mừng như xóa nhòa khoảng cách giữa
ông và hắn: Giữa người già và người trẻ, giữa anh lãnh đạo và một nhân viên hạng
bét. Ông hồ hởi bắt tay “vị lãnh đạo” và lôi tuột hắn vào văn phòng mà không hề nhận ra sự khó chịu bộc lộ ngay trên khuôn mặt đỏ gay men rượu và nút nít mở
thừa của hắn.
***
Cô hiệu trưởng tỏ ra khó xử và trở nên lung túng khi đối diện với người
bảo vệ già. Cô không biết phải mở đầu như thế nào cho phải. Với ông, cô luôn
kính trọng như người cha, người chú. Nhưng với lãnh đạo cô cũng không muốn trái
ý, phật lòng. Cô vốn không lạ gì tánh tình của vị quan phó này. Anh ta vốn phụ
trách công tác tổ chức của phòng, nên nhân sự các trường đều nằm trong vòng
sinh sát của anh ta. Vậy mà anh ta đã thẳng thừng chỉ đạo là phải chấm dứt hợp
đồng với người bảo vệ già vì:”Ông già này lẩm cẩm mất rồi”. Có đúng là ông bảo
vệ già đã lẩm cẩm rồi chăng? Ai đời một nhân viên bảo vệ của trường mà dám
quàng vai lãnh đạo cấp phòng, người mà cả anh chi em hiệu trưởng các trường còn
phải kiêng dè khi tiếp xúc. Làm sao đây, nếu mình không thực hiện mệnh lệnh của anh ta thì có
khác gì công khai chống đối lãnh đạo! Mà thực hiện việc cắt hợp đồng với ông bảo
vệ này là điều cô không nỡ. Ngoài việc tuổi tác đáng cha chú, ông còn từng là một cán bộ xã được mọi người yêu mến bởi tính
trung thực và sự thanh bạch. Vì thanh bach mà ở cái tuổi lẽ ra phải được nghỉ
ngơi ông vẫn phải tiếp tục làm hợp đồng cho trường để có thêm chút thu nhập cho
thuốc thang và bao điều lễ nghĩa trên đời mà đồng lương hưu còm cỏi không thể
nào kham nổi. Mãi nghĩ ngợi cô quên rằng người bảo vệ đang chờ đợi khá lâu trước
mặt mình. Ông già như linh cảm một điều gì bất an nên chủ độngnlên tiếng trước:
-
Có điều gì
quan trọng làm cô khó xử phải không?
-
Cháu không
biết phải nói sao cho bác hiểu cháu. Cháu luôn coi bác như chú của cháu, nhưng
lãnh đạo phòng gợi ý là nên cho bác nghỉ ngơi, tuổi già cần nghỉ ngơi không nên
vất vả nữa.
-
Hôm qua thằng
Phú nó nói vậy à?
-
Sau khi bác
dẫn anh ấy vào phòng cháu, lúc bác ra ngoài anh ấy có chỉ đạo cháu như vậy.
Người bảo vệ già nặng nhọc đứng lên. Gương mặt
ông ngày thường vốn hồng hào giờ đã chuyển sang màu xanh tái. Ông ngờ ngợ nhớ
ra rằng, hôm qua thằng Phú nó không hề chào hỏi mình câu nào và trong điệu bộ
nó ra chiều khó chịu lắm thì phải. Kinh nghiệm một đời làm ông hiểu ra mọi việc:
“ mình đã vô lễ với nó rồi”-Ông tư nhủ với mình như thế.
***
Đêm hôm đó, sự buồn tủi, uất ức và căn bệnh huyết
áp cao đã đưa tay rước người cán bộ già về với cõi bình yên. Bây giờ ông đã thực
sự an lành, hạnh phúc và không cần làm gì nữa. Ông không cần những lời khen chê
bình phẩm,những lời động viên an ủi và cả sự lọc lừa giả dối. Trong đám tang
ông người ta chia buồn và cầu nguyện cho linh hồn ông sớm siêu thoát. Nhưng ít ai
biết được rằng chính ông đã tự giải thoát cho mình và cho hai người khác: Gã
phó phòng tội lỗi và cô hiệu trưởng vô cùng tội nghiệp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét