MỘT CHẶNG ĐƯỜNG
Một khúc cuộc đời
Một khoanh lịch sử
Mười lăm năm ta được làm người
Vui rạng rỡ và cũng buồn tê tái
Cái mới đâm chồi nhưng va vấp cũng đau thương
Mãnh đời vui bên cạnh mãnh đời buồn
Hai lối sống hai con người cách trở
Có những cái chết trở thành bất tử
Và những thi hài đang cọ quậy giữa nhân gian
Ôi, mười lăm năm lịch sử mới đầu trang
Sao choáng ngộp giữa muôn ngàn dâu bể
Ánh sáng trị an
Chưa rọi vào mái lá
Để mẹ già đọc rõ tên con
Trên những tấm bằng ghi công của tổ quốc
Những cái được lẽ phải bù vào cái mất
Nhưng vô tình ta lại lãng quên?
Anh thương binh của chiến khu D
Và những đoạn khoai mì thay gạo
Đàn trâu đứng buồn áo não
“Người chủ” bây giờ vẫn đói rách hom hem!
Giải phóng cho ai, ai giải phóng?
Thực tại đau lòng nghịch lý nhói tim
Mới và cũ
Trắng và đen
Giàu sang và đói khổ
Những cặp phạm trù làm bùng nổ lương tri
Mười lăm năm dòng suối chảy dài
Chưa lắng đọng hết những phần cặn bã
Cái đáng được lại chưa tìm được
Cái quẳng đi nó lại lộn vào
Mười lăm năm mà như giấc chiêm bao
Mộng mị đó mà sờ sờ ra đó
Cơn biến động thuyền đang đầy sóng gió
Vững tay chèo và phải vững niềm tin
Mắt căng mở nhìn thẳng vào bão tố
Mở đường ra bằng chính óc tim mình
Một đoạn qua rồi lịch sử quang vinh
Dù thực tế vẫn còn nhiều sơ sót
Hãy thẳng bước đừng quay đầu lui gót
Đêm tối qua rồi ắt đến bình minh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét