Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013
Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013
Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013
Đi Chơi
ĐI CHƠI NHẰM BIỂN ĐỘNG
---
Vợ bảo:
Sao đi biển lúc này
Biển bắt đầu dậy sóng
Biển bắt đầu rung động
Bảo tố ngập trời
đông.
Chồng cười:
Biển động tự lâu rồi
Ta cớ gì phải sợ
Đi biển vì nặng “nợ”
Đâu hẳn vì đi chơi
Anh em thủ thỉ:
Bảo bùng rèn luyện
chí trai
Biển chưa tắm được,
ta nay tắm ... hồ.
Mai sau, an định cơ đồ
Biển khơi lặn sóng tha
hồ vui chơi
VĐ Mỏm đá Chim tháng 2/2013
Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013
Giảm ai ?
GIẢM AI?
***
Thực hiện chủ trương
giảm biên chế, ở một cơ quan nọ, Giám đốc và Trưởng phòng Tổ chức ngồi bàn bạc:
GĐ: Cậu rà soát lại trong tất cả các phòng ban và lập ra
danh sách những cán bộ, nhân viên nào không đủ chuẩn, hoặc năng lực kém, đạo đức
lối sống có vấn đề…báo cáo gấp để chúng ta họp xem xét giải quyết. Kỳ này phải
làm mạnh tay chứ không được lừng chừng như các đợt trước đâu nhé.
TPTC: Nhưng thưa
anh, việc này xem ra không phù hợp với cơ quan ta.
GĐ: Cậu này lạ thật,
chủ trương của trên là tất cả các cơ quan đều phải rà soát để thực hiện giảm biên
chế, ta phải chấp hành thôi.
TPTC: Anh có thấy
chủ trương này có tính phong trào không. Cơ quan ta trước đây 5,6 phòng ban,
qua mấy đợt hô hào giảm biên chế, bây giờ lên được mười mấy phòng ban. Nhìn rộng
ra phạm vi toàn quốc cũng vậy. Teo chỗ này thì phình chỗ khác. Nhập bộ ngành,
thì đẻ ra vụ, viện cục khác, hóa ra số người không giảm mà có khi còn tăng.
GĐ: Nhưng không lẽ
cứ để bộ máy cồng kềnh, kém hiệu quả như thế này mãi sao được?
TPTC: Người thì
nhiều nhưng công việc có trôi chảy đâu. Bây gời bỏ bớt ra lấy ai làm việc.
GD: Có bao nhiêu người thực sự làm việc đâu. 8-9
giờ còn ngồi quán cà phê, 3-4 giờ chiều đã hú hí ra quán nhậu. Kẻ ở lại cơ quan
thì không ít người tán gẫu, chơi game. Cậu không nghe thấy có một vị chức sắc
nào đấy, mới đây còn tuyên bố có thể giảm 2/3 biên chế đó sao?
TPTC: Thưa anh,
em thấy ông ấy nói thì cũng có lý đấy, nhưng điều quan trọng là giảm ai kìa. Kẻ
đáng giảm thì không được giảm, còn người làm được việc nếu giảm họ thì lấy ai
thay thế. Cơ quan ta cũng không ngoại lệ.
Con chú 7 , chú 3, anh hai, chị út...đã nhiều, chưa kể con cán bộ, nhân viên
trong cơ quan chỉ một ít làm được việc còn đa số thì lêu têu, ù ù, cạc cạc chẳng
ra làm sao. Bây giờ biết lấy ai, bỏ ai?
GD: Sao ta không
tổ chức thi tuyển?
TPTC: Dạ có chứ ạ.
Có tuyển, có thử việc, có kiểm tra đánh giá, nhưng chỉ không có một điều: Đó là
sự trung thực. Không có trung thực thì các biện pháp khác chỉ là hình thức, mà
thậm chí còn là rào cản đối với những người có thực tài, nhưng không có thân thế,
tiền bạc.
GD: Họ có thân thế tiền bạc như thế thì tìm cách
chui vào cơ quan nhà nước để làm gì?
TPTC: Dạ, thì để
kiếm một biên chế.
GD: Rốt cuộc biên
chế là cái quái gì mà ai cũng bám vào như ôm cái phao cứu sinh vậy?
TPTC: Dạ! theo em
thì nó là cái còn sót lại của một thời bao cấp quá dài. Có biên chế thì nếu
không làm giàu được, ít ra người ta cũng không chết đói.
GD: Làm giàu ư?
Lương ba cọc ba đồng lấy gì để làm giàu?
TPTC: Người
ta vẫn kêu lương công chức không đủ sống,
thế nhưng có ai chết đói đâu! Thậm chí khối người giàu to lên, có cả nhà lầu,
xe hơi, tôi tớ trong nhà. Vì vậy vẫn còn khối người cứ xin vào cho bằng được.
GD: Giả sử bây giờ
không có cái khái niệm gọi là biên chế
thì sao nhỉ? Có lẽ ít người muốn xin vào
cơ quan nhà nước.
TPTC: Dạ không
đâu ạ!
GD: Thì cũng
chính cậu nói họ muốn có một chân biên chế nhà nước.
TPTC: Thưa anh,
đó mới chỉ là phần đầu, chỉ mới một nửa, nửa sau mới là quan trọng hơn, đó là
chế độ làm việc của công chức. Nếu ta có biện pháp để giám sát công chức phải
thực sự phục vụ nhân dân. Thực sự là công bộc của dân,thì lúc đó mới hạn chế được
tình trạng phình ra của biên chế.
GD: Trước nay ta
vẫn làm việc trên tinh thần đó chứ sao?
TPTC: Lâu rồi người
ta nhầm lẫn giữa quản lý và cai trị. Nhà nước quản lý xã hội, nhưng phải bằng
thái độ và phuong pháp của một công bộc chứ không phải của người cai trị.. Nếu
nền hành chánh làm đúng được như vậy, thì không mời cũng khối vị xin ra khỏi cơ
quan nhà nước.
GD: Như vậy, theo
cậu không cần bỏ biên chế?
TPTC: Theo em, bỏ
biên chế chỉ là giải pháp tình thế, nhất thời, nhưng giải pháp căn cơ phải là cải
cách nền hành chánh theo hướng phục vụ.
GD: Chuyện cậu
nói cũng hay, nhưng có lẽ còn dài. Còn chuyện tức thời là cậu xem liệu có giảm
được ai không, báo ngay cho tôi biết, chứ báo cáo với cấp trên như những điều cậu
vừa báo cho tôi là ... không thể được.
TPTC: Dạ, nếu vậy
xin anh ghi tên em vào danh sách!
GD: ???
MộngQua Đêm
Mộng qua đêm
---
Từ khi biết em
Bằng màu áo đỏ buổi trưa tan học
Trên cánh đồng gốc rạ trơ vơ
Nụ cười tươi
Thay lời chào gặp gở
Tôi bồi hồi
Chợt nhận biết yêu em từ đó
Từ màu áo đỏ thân yêu
Nụ cười mê luyến
Và những bồi hồi dâng cao trong tim
Từ những lần
Gọi tên em âm thầm trong tối
Hình ảnh quá khứ hai năm đôi khi làm
tôi cười ngu ngơ
Con bé trầm lặng và đôi mắt buồn da
diết
Tôi nhìn xuống
Bằng cái nhìn quyền thế một người anh...
Bây giờ trở lại
Nhìn nàng cười
Tôi bổng quên mất tuổi tên
Và ngở ngàng trong ngôn ngữ
Ôi! quá khứ hai năm
Ôi! nụ cười mê luyến
| Cô độcThêm chú thích |
Tất cả bây giờ là mộng mị qua đêm.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)