Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Thơ Vân Đồn



RỪNG  ĐƯỚC NĂM CĂN
***
Sừng sững...
Bạt ngàn...
Rừng Đước Năm Căn
Thân đứng thẳng
Rễ bám sâu lòng đất
Nơi tận cùng tổ quốc
Rừng dan tay bảo vệ chủ quyền
Rừng dan tay làm lá chắn thiên nhiên
Đưa đất nước  tiến về biển cả
Mặc cho bao kẻ lạ
Lăm le lấn biển lấn trời
Mặc dâu bể cuộc đời
Rừng vẫn hiên ngang đứng thẳng
Rễ vẫn cắm sâu lòng đất
Suốt đời làm kế bền sâu.
Mới hay
Có những... loài
Sống vì người
Chết cũng vì người
Dẫu một đời vất vã
Cuối đời
Trong bếp lò
Vẫn tí tách reo vui.

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Thơ Vân Đồn



TIẾNG HÁT PHẦN ĐỜI
----
CHO CUỘC ĐỜI:
Lạc loài giữa chốn biển khơi
Hai mươi mấy tuổi nghe đời héo hon
Bao năm thân xác rã mòn
Đem trăng nước đó vùi chôn tuổi sầu
CHO TÌNH YÊU:
Vỗ cánh mãi- bao cuộc tình bay mất
Tên người yêu- là nếp xếp trán tôi buồn
Nên hiện hữu- trong niềm đau đơn chiếc
Tôi vẫn mình tôi- của đêm bước độc hành
CHO SỰ NGHIỆP:
Con tàu đó trùng dương vờn sóng dữ
Áo phong sương chừ đã bạc vai gầy
Trăm bến lạ thân lạc loài trôi nổi
Sự nghiệp nào cho loài rong biển phiêu lưu?

cuộc tranh luận...



CUỘC TRANH LUẬN GIỮA NHÀ QUẢN LÝ VÀ CÁI CHỈ TIÊU
----
Một lần, nhà quản lý do quá rối rắm với chuyện thi đua khen thưởng của cơ quan, đâm ra đổ quạu bèn cự nự cái chỉ tiêu:
NQL:
 Này cậu, cậu là cái quái gì mà làm cho xã hội rối tung lên. Biết bao nhiêu tai tiếng cũng vì cậu mà ra cả.
CCT:
 Thủ trưởng nói vậy oan cho em quá. Lâu nay người ta vẫn xem em là mực thước để đo lường hiệu quả công việc, để xét thi đua hàng quý, hàng năm. Thủ trưởng không thưởng công em thì thôi sao lại trách móc
NQL:
 Người ta nói vì cậu mà xã hội này thành gian dối hết: Làm láo báo cáo hay, học sinh dở thành học sinh giỏi, thậm chí vì cậu ( chỉ tiêu-NV) mà có kẻ không ra gì cũng lọt được vào hàng ngũ của đảng
CCT:
 Xin thủ trưởng nói rõ hơn một chút?
NQL:
 Thì đó, ngành giáo dục trường nào cũng quá nhiều học sinh giỏi, trường nào cũng đổ cao, lên lớp cao, nhưng thực chất như thế nào cả xã hội đều biết rồi. Rồi như các công trình xây dựng chẳng hạn, cũng vì cậu mà người ta vội vội vàng vàng hoàn thành, khánh thành bất chấp các yếu tố kỹ thuật , rồi công trình nhanh chóng xuống cấp, rồi lãng phí ngân sách...Còn bao nhiêu việc nữa kể sao cho xiết. Ngay cả nội bộ Đảng cậu cũng nhảy vào, làm nhiều nơi người ta chưa chuẩn bị kịp nhưng sợ mất điểm thi đua nên cũng cứ kết nạp bừa. Rốt cuộc thì thế nào? Cả xã hội này rối như tơ vò có phải vì cậu không?
CCT: Nhưng thủ trưởng ơi, em đâu phải là nguyên nhân chính
NQL: Vậy chớ ai, chẳng lẽ do tớ?
CCT: Tất nhiên không phải là thủ trưởng rồi. Chẳng qua là do căn bệnh trầm kha của các thủ trưởng thôi. Nếu các thủ trưởng không chạy theo thành tích làm bừa, làm ẩu thì em đâu có tội gì. Còn như  nếu không có em thì cả cái ngành thi đua khen thưởng sẽ dựa vào đâu để mà xem xét tặng thưởng huân, huy chương này nọ cho các vị.
NQL: Nhưng cũng vì có cậu mới đẻ ra bệnh thành tích.
CCT: Thủ trưởng có xem bài phỏng vấn chai rượu không? Bản thân em giống như hoàn cảnh chai rượu, em đâu có xúi dục ai, chỉ tại bọn “cuồng tửu” làm cho xã hội hỏng bét. Còn trường hợp của em là do bọn “ cuồng danh” nó làm cho người ta thành gian dối đó chứ.
NQL: Nhưng tốt nhất vẫn là không có cậu.
CCT: Xin thủ trưởng nhớ dùm, “cái chỉ tiêu” em là do các thủ trưởng đặt ra, cũng như rượu do con người làm ra, nó đâu tự có.
NQL: Ờ há. Lâu nay ta quên mất điều này, có lẽ ngươi cũng đã hoàn thành “ nhiệm vụ chính trị” rồi đó.
CCT: ???

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Thơ: Vân Đồn



LỠ HẸN CAO VĂN LẦU (1)

Cơn mưa chiều xối xả
Đốt cháy tờ chương trình
Tách cà phê góc phố
Bạc Liêu buồn hơn mưa
              ***
Lỡ hẹn một con người
Một danh nhân văn hóa
Một bài vọng cổ buồn
Một cuộc đời gian truân
             ***
Từ.. là từ ...Bác Sáu
Vĩnh biệt cháu con lên đường
Ngày đêm cháu mong được gặp
 là nấm mộ đơn sơ
Chiều nay, tiếc thay  lỡ hẹn
“ Ôi gan vàng thêm đau”(2)
               ***
Đường dù xa thiên lý
Xin hẹn ngày tái lai
Chuyến đi này đã lỡ
Cầm bằng chưa đến Bạc Liêu.
Chú thích:
 (1) Chương trình thăm khu tưởng niệm Cao Văn Lầu chiều 27/6/2013 bi hủy do trời mưa lớn và kéo dài
(2) Nguyên văn một câu trong bài Dạ cổ Hoài Lang của Cao Văn Lầu