BA VẤN
ĐỀ TRONG MỘT CÂU CHUYỆN
Đây là câu chuyện có thật 100% xãy
ra với chính người viết bài này. Chuyện cũng đơn giản thôi nhưng càng suy nghĩ
càng thấy nhiều vấn đề không thể không nói.
Số là trưa ngày chủ nhật 23/03/2014
vừa qua, tôi đang trông chừng rẩy hoa màu của gia đình thì có hai thanh niên chở
nhau trên chiếc xe gắn máy, chạy xộc vào giữa rẩy. Tôi vừa bước ra khỏi nhà, định
hỏi xem có việc gì, thì phát hiện trên tay một chàng thanh niên ôm khẩu súng
săn. Một trong hai thanh niên: “ Chào bố”. Tôi chợt nghĩ ngay đến đám chim bồ
câu đang thản nhiên kiếm ăn trên mặt đất cách đấy chưa đầy 10 mét. Thôi rồi. Vậy
là chúng định “ săn “ mấy con bồ câu này rồi. Nghĩ vậy, tôi liền nói:
- - Bồ câu người ta nuôi, đừng có bắn.
- - Bộ ông nuôi hả, chuồng đâu không thấy.- một
thanh niên truy vấn với giọng ngang ngược.
- - Tôi không nuôi, nhưng của bà con gần đây nuôi.
Nó vào đất mình mà làm vậy kỳ lắm- Tôi từ tốn giải thích.
Nhưng mặc cho tôi can ngăn, chúng
hành động như một xạ thủ chuyên nghiệp. Tên cầm súng lên đạn “ rốp” và bắn ngay một chú bồ câu gần nhất. Cả
đám bồ câu hoảng hốt bay lên. Con trúng đạn tung lên một chùm lông , bay chập
choạng khoảng hai mươi mét rồi rơi xuống đất. Tuy nhiên, vị trí rơi của con
chim lại nằm phía ngoài hàng rào đất
tôi, và thuộc phạm vi đất của người chủ chim. Thấy tên cầm súng định đuổi theo
để lượm con chim trúng đạn, tôi nói: đừng có qua đó mà ăn đòn.
Chúng lẳng lặn lên xe đèo nhau chạy
đi. Tôi còn nói vói theo:
- - Mai mốt đừng có vô đây bắn nữa nha.
- - Tao vô thì mày làm gì. Coi chừng tao bắn cả mày.
Mày tưởng mày ở đây mà yên hả.
Tôi thẩn thờ hàng giờ liền. Lo thì ít, nhưng buồn
nhiều hơn. Suy nghĩ mãi, tôi thấy có ít nhất ba vấn đề cần nêu lên để mọi người
suy nghĩ:
1/ Về luật pháp: Việc cho phép
đăng ký sử dụng súng- dù là súng săn đối với những đối tượng là thanh niên còn quá trẻ, lỗ mãng, hiếu thắng, nông nổi
như thế e rằng chưa phù hợp. Các cơ quan
hữu trách cần nghiêm khắc hơn trong điều kiện cấp phép ví như: độ tuổi, trình độ
văn hóa …
2/ Về bảo vệ môi trường: Quê tôi đã
là Phường. Điều đó cho thấy mức độ đô thị hóa khá cao. Bây giờ đâu còn những
chòm rừng nhỏ để chim chóc, thú rừng sinh sống. Cho nên, những tay súng này chủ
yếu là đi “săn” thú nuôi của nhân dân trong vùng. Cho dù, trên thực tế vẫn còn
một ít các loại chim nhỏ là thú hoang dã, nhưng tận diệt chúng bằng các loại súng
này thì… tàn nhẩn quá. Một môi trường sống, nhất là vùng đô thị, thỉnh thoảng
có bóng dáng và tiếng kêu của loài chim cũng coi như là quà tặng của tạo hóa
dành cho mọi người. Cưởng đoạt nó cho thú vui riêng của mình cũng là cách hành
xử thiếu tôn trọng với cộng đồng. Cho nên địa bàn cư ngụ của người được cấp
phép sử dụng súng cũng cần tính lại.
3/ Về Văn Hóa: Sự trở mặt nhanh
chóng của người thanh niên lại là vấn đề làm tôi trăn trở nhất. Chỉ cách vài
phút , tôi từ một ông “ bố” trở thành “mày” một cách ngọt ngào trơn tru từ cửa
miệng một người trai trẻ. Hơn nữa sự việc cũng không có gì khúc mắc đến mức phải
trở thành thù nghịch. Đây là điều làm tôi hoàn toàn bất ngờ. Sống gần hết một đời người, quả thật
tôi chưa bao giờ nghe, chứ đừng nói là thấy, một người trẻ gọi kẻ đáng tuổi cha
chú mình là mày. Có thể người ta gọi ông già này, ông già nọ nếu đó là những
người khiếm khuyết nhân phẩm. Nhưng thôi, có lẽ như thế mới là cuộc đời chăng?
Tiếc rằng, đến nay nhân dân ta đã
có gần 40 năm sống dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa tốt đẹp, nhưng vẫn còn những bạn
trẻ đang lạc loài ở một tầng văn hóa thấp kém.
Tội nghiệp thay!
Trần
Văn tháng 4/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét