Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Chân dung một con người

Ký:
                                                                      BÀ HAI NÃO
Lần đầu gặp bà tôi liên tưởng ngay đến hai câu thơ của Tố hữu:” O du kích nhỏ giương cao súng- Thằng mỹ lênh khênh bước cúi đầu”. Quả thật so với một người Việt Nam bình thường bà đã là người có vóc dáng khiêm tốn. Nếu bà đứng bên một người Mỹ hay châu âu thì sự tương phản càng đầy ấn tượng. O du kích nhỏ của Tố Hữu thì giương cao sung trước kẻ thù, còn bà thì khác: Bà giương cao ngọn cờ chính nghĩa cách mạng để tập hợp quần chúng nhân dân đấu tranh trực diện với quân thù. Phần lớn cuộc đời làm cách mạng của bà là đấu tranh chính trị và binh vận. Cuộc đời bà có thể ví như một pho sử sống của cuộc đấu tranh gian khổ nhưng đầy hào hùng của quân và dân Bình Dương nói riêng và của cả miền đông gian lao mà anh dũng nói chung.
Bà tham gia kháng chiến chống Pháp(thoát ly1947)  rồi tiếp tục kháng chiến chống Mỹ cho đến ngày miền  Nam hoàn toàn giải phóng. Khi đó bà là thường vụ thị ủy Biên hòa. Năm 1985 bà nghỉ hưu với chức vụ Trưởng phòng lao động- Thương binh Xã hội Thành phố Biên Hòa. Chồng bà cũng là một cán bộ quân báo hy sinh trong chống Mỹ. Trong suốt mấy chục năm hoạt động cách mạng không có gian lao nào bà chưa từng trải qua. Có những lúc bị bắt giam tra khảo bằng đủ lọai nhục hình khiến bà phải hai lần cắn lưỡi tự sát để bảo toàn bí mật của Đảng, cách mạng. Cũng có những lúc đói cơm, lạt muối và bệnh hoạn triền miên trong chiến khu, mà theo bà sự sống chỉ còn được tính bằng giờ. Thế mà bằng nghị lực phi thường, bà đã vượt qua tất cả, đã trở về cùng đồng đội và nhân dân.
Bà kể rằng chính sự nhỏ con đôi khi cũng là lợi thế trong hoạt động cách mạng. Thời kỳ hoạt động chống pháp, nhờ vóc dáng như một đứa trẻ mà đã nhiều lần qua mặt được bọn lính pháp vì chúng nghĩ rằng bà là con nít. Sau này, nhiều lúc bị thương, bị bệnh trên đường hành quân “anh em” khiêng mình cũng nhẹ, cũng dễ. Tuy thể xác có phần nhỏ nhắn, nhưng ẩn chứa bên trong là một nghi lực phi thường, một tinh thần kiên trung bất khuất và mưu trí dũng cảm tuyệt vời. Suốt cuộc đời hoạt động của mình, bà đã trải qua nhiều vai trò vị trí khác nhau: Lúc thì là y tá, lúc giao liên, lúc công tác phụ nữ, lúc chuyển ra công khai hợp pháp trong lòng địch, rồi làm lãnh đạo trong huyện ủy, thành ủy …nhiệm vụ nào Đảng phân công bà đều cố gắng hoàn thành. Nhiều lúc có những nhiệm vụ gần như bất khả thi nhưng bà vẫn tìm mọi cách để vượt qua. Ví dụ như chuyện “mượn chồng” khi bà về công tác hợp pháp tại Tân Vạn Thành phố Biên Hòa năm 1970. Lúc này cấp trên phân công bà ra hợp pháp để dễ dàng xây dựng cơ sở ở Biên Hòa. Nhưng cũng tại thời điểm đó bà là một trong những”cán binh cộng sản” bị truy bắt và kêu gọi ra đầu hàng, hàng ngày ở quận Dĩ An. Bà tự biết một thân một mình ra mướn nhà ở thì rất đễ lọt vào đôi mắt cú vọ của bọn mật thám chỉ điểm. Vì vậy muốn hoàn thành nhiệm vụ này phải tạo ra một gia đình hoàn chỉnh. Vậy là bà xin ý kiến cấp trên, thảo luận cùng chồng (đang công tác quân báo) để mượn một cơ sở làm chồng, đưa đứa con gái ruột đang gửi ở nhà bà con về làm con nuôi. Tuy nhiên cái gia đình đàng hoàng ấy, đôi khi lại trở nên trái khoáy, khi thỉnh thoảng chồng bà về con gái phải gọi bằng “Cậu ba”, khi người “cơ sở” tới thì phải gọi bằng “Ba”…Đôi khi có những đợt sóng ngầm mà những người trong cuộc phải có bản lĩnh mới có thể vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ. Bà đã làm được điều đó.
Vừa làm công tác cách mạng vừa phải chăm lo nuôi dạy 4 người con ( ba trai một gái) không để cho chúng hư hỏng, đây cũng là một nhiệm vụ hết sứ nặng nề. Hai người con trai lớn được bà cho tham gia làm liên lạc cho cách mạng từ khi 12, 13 tuổi. Những người con nhỏ cũng có ý thức với việc làm của cha mẹ khi còn mặc rất nhỏ. Người con thứ của bà, anh Lê Hồng Phương  cũng từng bị bắt khi mới 17 tuổi và bị tra tấn dã man. Cuối cùng thấy tình hình không ổn bà đưa cả ba người con lớn là Lê Hoàng Quân v, Lê Hồng Phương và Lê Minh Hùng vào chiến khu trực tiếp tham gia cách mạng và tổ chức sắp xếp đưa con gái Lê Thị Kim Anh ra miền Bắc học tập để bà yên tâm bám trụ xây dựng phong trào cho đến ngày miền nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước
30/04/1975 , bà lãnh đạo việc tiếp quản xã Bửu Hòa –Biên Hòa , thời gian sau  về làm Trưởng phòng Lao động Thương  Binh Xã Hội thành phố Biên Hòa và nghỉ hưu năm 1985.
Mấy chục năm hoạt động cách mạng, vào sinh ra tử, sức khỏe hao mòn, những tưởng bà sẽ yên sống tuổi già nơi quê hương chôn nhau, cắt rốn là xã Tân Bình, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Nhưng không. Bà lại tiếp tục tham gia cùng lớp con cháu xây dựng hợp tác xã Mua Bán của xã, tham gia câu lạc bộ truyền thống cách mạng của huyện Dĩ An. Người ta lại thấy một bà lão nhỏ nhắn lội bộ đi hội họp, làm việc ( bà không biết đi xe đạp hay xe máy).
Chỉ những năm gần đây, tuổi cao sức yếu bà mới thực sự chịu nằm yên ở nhà. Thực ra cũng chưa phải là “yên”. Dù bà đã ngoài 90 tuổi, nhưng trí óc vẫn còn minh mẩn. Vì vậy, nhân dân trong vùng khi có chuyện gì vướng mắc hay tìm đến bà để hỏi han, xin ý kiến tư vấn.
            Có thể nói, Bà là một tượng đài trong lòng người dân địa phương. Một cụ bà có thân hình nhỏ bé nhưng tầm ảnh hưởng rất lớn với nhân dân trong vùng.
            Bây giờ các con bà đều đã trưởng thành và có đóng góp quan trong cho xã hội. Người con trai lớn là Lê Hoàng Quân, UVTW đảng, chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh, Con trai thứ hai là anh Lê Hồng Phương, hiện là phó bí thư tỉnh ủy Đồng Nai như đã nêu ở phần trên. Con trai kế nữa, Lê thanh Hùng , hiện là Giám đốc sở Thông tin- Truyền thông tỉnh Đồng Nai. Riêng người con gái út Kim Anh  năm nào làm “con nuôi” cho Bà, nguyên là sĩ quan công an đã xuất ngũ và thường lui tới thăm nôm khuya sớm.
            92 tuổi đời, 66 năm tuổi Đảng , Bà được xem là một lão thành cách mạng có uy tín bậc nhất ở phường Tân Bình, thị xã Dĩ an hiện nay. Nhân dân địa phương ít ai là không biết “Bà Hai Não”. Nếu nói hiện giờ bà có một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc trong một gia đình danh giá cũng không phải là quá. Nhưng theo người viết bài này, với những gì bà đã đóng góp cho xã hội: Công lao hạng mã, nuôi dạy con cái trưởng thành để đóng góp cho đất nước, bà không thua kém những Bà mẹ Việt Nam Anh Hùng của chúng ta.

            Tiếc rằng, nhà nước chưa có tiêu chí phong tặng những người như bà. Uổng thật.



Không có nhận xét nào: