Tùy bút:
ĐỂ MÓNG TAY
Ngày 27/7 ngập tràn niềm vui vì có
hoa có quà, có những người đồng đội đồng chí, có lãnh đạo cấp cao, cấp thấp đầy
đủ. Sẽ vui biết bao nhiêu trong không
khí ấm tình đồng chí, nghĩa đồng bào đến vậy
Tiếc rằng, chỉ vì
những cái móng tay mà cuộc vui bổng ngã màu chua xót. Móng tay, thật ra nó cũng
chẳng có tội gì. Bản thân nó sinh ra là để gải, để quàu,để móc, để véo… đôi khi
còn là vấn đề làm đẹp nữa chứ! Thế nhưng, móng tay người già người ta lại sợ-
nhất là các lão về hưu. Tôi ngồi gần một bậc đàn anh cũng đã về hưu. Anh cũng từng
đổ nhiều máu xương cho cái xứ sở này, từng bị bắt giam cầm nơi địa ngục trần
gian Phú Quốc. Nhưng anh chưa được làm “quan chức” lớn. Ngày anh về hưu chỉ là
giám đốc một công ty bé bé cấp huyện sau khi đã làm bí thư cấp xã và chánh văn
phòng huyện ủy. Đối với tôi anh là người cán bộ giỏi, năng nổ, dám nghĩ dám làm,
luôn có tư duy đột phá trong nhiều vấn đề. Nhưng người tài thường hay có tật. Tật
lớn nhất của anh là thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy không ngại mất lòng anh em và
cả lãnh đạo cấp trên. Có lẽ vì vậy anh chỉ làm được đến vậy. Bây giờ, ở tuổi 70
anh vẫn nồng nàn yêu quê hương mình và vẫn hay nói những điều lẽ ra không nên
nói. Tôi cảm thấy kính nể chen lẫn chua xót khi anh bàn với một cán bộ của xã:
Bửa nào tìm cách họp mặt một số anh em có tâm huyết với địa phương , mình trao
đổi để làm sao …. Anh chưa kip dứt câu thì một cán bộ khác từ xa sộc tới: Anh
Hai có để móng tay không? Tôi chưa kịp ngạc nhiên vì câu hỏi có vẽ không ăn nhập
gì với bàn tiệc này thì người cán bộ trẻ đã cầm tay anh lên như tìm xem có móng
không. Một bàn tay anh đã biến dạng do viên đạn kẻ thù xuyên qua ngày nào. Có lẽ
vì vậy nhiều người gọi anh là Phong “cũn”.
Còn tôi, tôi liên tưởng theo hướng tiếu lâm : Có lẽ anh chàng này chê mấy ông
già không “làm” được việc nên cần móng tay để “véo” cho đã chăng? Nhưng không!
Câu nói anh ta buông ra ngay sau đó làm tôi hụt hẫng: Nghe nói mấy ông già thường
để móng tay để không “ăn” được thì “ bươi móc”. À! Thì hóa ra người già đã về
hưu khi nói ra những điều tâm huyết của mình rất dễ dàng bị qui là bươi móc.
Cái tâm trạng hài hước từ “véo” chuyển sang “bươi móc” quả là khó nuốt.
Tôi đứng dậy lững thững bước ra
ngoài sân cho đở ngột ngạt. Mình nhạy cảm quá chăng? Bất quá cũng chỉ là một lời
nói đùa thôi mà. Tôi tự nhủ với lòng như vậy và mong anh cũng nghĩ như vậy.
Nhưng có một điều tôi không tự giải tỏa được cho mình: chẳng lẽ bọn đương chức
là phải “ăn” nên lúc nào cũng có tâm trạng là thường xuyên đề phòng các ông già
để móng tay.
Những ngày cuối tháng 7/2014

