Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

ai đáng trách hơn

CHUYỆN ĐÔNG – CHUYỆN TÂY:
AI ĐÁNG TRÁCH HƠN.
Chuyện xảy ra cách nay khoảng hai tháng. Một em học sinh vào siêu thị Vĩ Yên, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai trộm hai quyển sách. Nhân viên siêu thị bắt được và phạt em này bằng cách trói căng hai tay và mang bảng: Tôi là người ăn  trộm . Bị dư luận phản đối dữ dội, lãnh đạo siêu thị và những nhân viên trực tiếp trong vụ này cũng đã đến nhà xin lỗi gia đình em học sinh. Sau đó cơ quan chức năng vào cuộc và bắt tạm giam 4 nhân viên siêu thị về tội: bắt và giam giữ người trái phép. Sự việc tưởng chừng đơn giản bổng trở nên phức tạp. Chúng ta nhìn nhận vấn đề này ra sao?
Lời bàn:
 Em học sinh này có tội ( không phải lỗi) ăn trộm sách. Chúng ta không thể bào chửa hoặc nói khác đi được. Và chắc chắn em này cũng biết hành động của mình là sai. Các nhân viên siêu thị cũng phạm tội: bắt giữ người trái pháp luật. Điều này cũng đúng vì cho dù là ai, phạm tội gì cũng phải do cơ quan  pháp luật xét xử chứ không thể tự tiện hành động như thế. Tuy nhiên ở đây có thể do các nhân viên này chưa am hiểu luật pháp nên hành xử tùy tiện, để từ cái sai của em học sinh trở thành cái sai của nhiều người. Trên đây là vấn đề pháp luật.
Nếu ở góc độ nhân văn mà xét, thì em bé này trộm sách. Sao không phải là tiền bạc, hàng tiêu dùng quý giá hay thức ăn khoái khẩu ( vì là trẻ em mà)…Như vậy động cơ của hành động sai trái này lại là vì nhu cầu học tập hoặc giải trí. Đối với một em học sinh ( chắc chắn là nghèo), chưa có suy nghĩ chin chắn, (vì là trẻ em ) thì việc nhắc nhở , dạy bảo và sau đó cho luôn hai quyển sách là việc nên làm. Còn đối với các nhân viên siêu thị,- những người đã trưởng thành, lại thiếu hiểu biết những điều cơ bản về luật pháp đã là điều đáng trách, kế đến là thiếu lòng nhân ái lại càng đáng trách hơn.
Dù sao, 4 nhân viên này bị bắt thì sự việc chẳng hay ho gì hơn nếu không muốn nói là tồi tệ thêm.

                                                                                    VD tháng 7/2014

Không có nhận xét nào: