Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Tản mạn

                                         .TẢN MẠN MÙA VU LAN
                                                           ------
Sáng ngày rầm tháng bảy, một người bạn ghé nhà nhưng không phải tìm mình mà là tìm thằng con lớn . Không may, thằng con không có ở nhà. Hỏi ra mới biết anh ta định rủ nó đi chùa. Thấy mình loay hoay với công việc anh giả lã: còn nhỏ thì lo làm ăn, bây giờ có tuổi rồi cũng nên đi chùa. Tôi hỏi đi chùa nào. Anh đáp: trên giá rây. Tôi cười: xa quá, tôi có một ngôi chùa gần đây, ở đó có một vị phật sống 88 tuổi đang đau bệnh mà còn chưa tới thăm được. Anh vọt miệng: Vậy là ông theo đạo khổng. Nói rồi anh liền ngoe nguẩy bỏ đi.
Suốt ngày hôm đó tôi suy nghĩ mãi. Chẳng lẽ quan tâm đến người thân, cha mẹ là đạo Khổng. Còn đạo Phật thì quan tâm cái gì? Sao nghe rằng Mục kiền liên khi đắc đạo dùng thiên nhản thấy được mẹ mình bị đọa đày ở ngục a tỳ đói khổ nên tìm cách đem cơm cho mẹ. Nhưng người mẹ vừa đưa cơm lên miệng thì cơm bổng hóa thành lửa đỏ không ăn được. Mục kiền Liên hỏi phật, thì được phật cho biết nghiệp chướng của bà quá nặng nên phải bị trừng trị như vậy. Mục kiên Liên liền xin phật chỉ bảo cách cứu mẹ mình. Và đức phật đã bày cho ông cách cầu siêu cho mẹ. Cảm động lòng hiếu thảo của Mục kiền Liên người ta lấy ngày rằm tháng bảy âm lịch làm ngày Vu lan báo hiếu. Câu chuyện nhân văn như thế ,được thuyết giảng trong kinh phật như thế, sao có đệ tử của phật coi đó là đạo Khổng. Hay đạo phật chỉ lo phần hồn, chỉ lo người đã chết, còn đạo Khổng mới lo cho người sống. Nếu vậy e rằng đạo Khổng phù hợp với con người, với cuộc sống hơn. Con người sống, và trước hết là sống với gia đình, sau đó mới tới xã hội. Vậy sao ta không cho lo cho cuộc sống hiện tại, không sống tốt kiếp sống con người, mà lại lo cứu rỗi ở một cõi nào chưa xác định được. Theo quy luật tự nhiên, khi ta học tốt ở bậc tiểu học thì đương nhiên được lên trung học và cứ thế tuần tự nhi tiến. Đàng này có kẻ thân chẳng ra gì, mà lại mong phổ độ chúng sinh. Cha mẹ thì bỏ cô đơn quạnh quẻ, hàng năm có khi chưa tới thăm viếng một lần, nhưng ngày ngày đi chùa này núi nọ mong cầu thấy phật, thấy tiên. Họ sẳn sàng thần phục dưới chân tượng ximăng chứ không chịu một lời ngon ngọt với cha mẹ. Những kẻ ấy chắc gì đã cứu được mình mà mong cầu cứu độ chúng sinh.

Tất nhiên mục đích  của mọi tôn giáo đều mong dẫn dắt con người đến Chân-Thiện-Mỹ. Nhưng giáo lý của mỗi nơi còn tùy thuộc vào khả năng truyền bá của giáo hội và nhận thức của tín đồ. Không khéo những giá trị tốt đẹp từ mục đích tốt đẹp trở thành những hành động nhố nhăng, vô bổ.

Không có nhận xét nào: