Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

NGƯỜI CAO TUỔI DĨ AN VỚI PHONG TRÀO LÀM KINH TẾ GIỎI
                                                              ----
Dĩ An là vùng đất phía nam của tỉnh Bình Dương, có ưu thế về phát triển công nghiệp, dịch vụ. Sau hơn 15 năm tái lập, Dĩ an đã có những bước phát triển ấn tượng. Hiện cơ cấu kinh tế của thị xã là : Công nghiệp 68%, thương mại dịch vụ 31,5%, chỉ còn 0,5% là nông nghiệp. Nhìn vào cơ cấu này người ta có thể hình dung một địa phương đạt tầm phát triển như thế nào. Sự vươn lên của Dĩ An có sự đóng góp của toàn đảng bộ, chính quyền, nhân dân trong thị xã, trong đó người cao tuổi có vai trò quan trọng đáng kể.
Trước hết, phải nói người cao tuổi là vốn quý của xã hội. Đa số họ đều là người có ít nhiều thành đạt trong cuộc sống. có uy tín với cộng đồng, có vốn tài chính và kiến thức nhất định và đặc biệt là kinh nghiệm sống dồi dào. Đặc biệt ở những người cao tuổi, phát triển các loại hình dịch vụ có vẽ như là phù hợp với điều kiện sức khỏe và tâm sinh lý của họ nhất. Qua khảo sát của hội người cao tuổi thị xã Dĩ An thì hiện người cao tuổi trong thị xã là 8.245 người, trong đó 65% còn sức khỏe đang trực tiếp lao động hoặc phụ giúp con cháu. Trong số này thì có 27% (1.467 người) có năng lực kinh tế, trình độ chuyên môn kỷ thuật đang trực tiếp đầu tư làm chủ nhiều cơ sở sản xuất vừa và nhỏ tại địa phương. Các ngành nghề họ trực tiếp tham gia khá đa dạng bao gồm: Khai thác khoáng sản,chế biến thức ăn, sản xuất vật liệu xây đựng, tiểu thủ công nghiệp, kinh doanh nhà hành khách sạn, xăng đầu, vận tải, giáo dục...Để phát huy vai trò của người cao tuổi trong lĩnh vực phát triển kinh tế, hội người cao tuổi các cấp trong thị xã thường xuyên đi sát thực tế, nắm bắt những khó khăn, thuận lợi của họ để động viên chia sẻ giúp họ vươn lên trong sản xuất kinh doanh. Một số việc làm của hội đã góp phần động viên cổ vũ phong trào trong thời gian qua như: thành lập các câu lạc bộ chuyên ngành, tổ chức các buổi tọa đàm trao đổi kinh nghiệm, tập hợp các nguyện vọng, đề đạt của chủ doanh nghiệp là người cao tuổi để phản ánh với các cấp có thẩm quyền...Nhờ vậy phong trào làm kinh tế của người cao tuổi Dĩ An có những thành quả nhất định. Có thể nêu một số điển hình trên nhiều lĩnh vực sản xuất kinh doanh như sau:
Về lĩnh vực nông nghiệp: có ông Nguyễn Tiến Chiểu Lâm ở phường Đông Hòa sản xuất các sinh phẩm kích thích tăng trưởng cây trồng, vật nuôi và thức ăn chăn nuôi, giải quyết việc làm cho hàng trăm lao động với thu nhập khá cao. Hoặc như ông Nguyễn Văn Gang ở phường Tân Bình với mô hình VAC hàng năm sản xuất trên 5 tấn cá thương phẩm các loại, 80 con heo thịt, hàng tấn trái cây các loại, thu nhập trên 200 triệu đồng
Về lĩnh vực dịch vụ có thể kể các trường hợp như ông Nguyễn văn Nô ở Tân Bình kinh doanh 120 phòng trọ với thu nhập hàng tháng khoảng 40 triệu đồng, bà Nguyễn Thi Hoa ở phường An Bình kinh doanh 145 nhà trọ thu nhập hàng tháng 50 triệu đồng. Ngoài ra còn có 275 hộ người cao tuổi có cửa hàng cửa hiệu kinh doanh mua bán rải rác ở các khu dân cư và chợ
Một số lĩnh vực khác như giáo dục cũng được người cao tuổi quan tâm đầu tư như bà Trần thị Thuận đầu tư Nhà trẻ Vàng Anh, bà Nguyễn Thi Yến Nga với nhà trẻ Tân Phú, bà Nguyễn Thi Anh Thư với trường mẫu  giáo Sơn Ca...Hoặc như cơ sở cung cấp suất cơm công nghiệp của ông Ngô văn Hòa ở phường Dĩ An với hàng trăm lao động, mỗi ngày cung cấp khoảng 10.000 suất ăn cho công nhân các khu công nghiệp...
Nhìn chung nhiều người cao tuổi vẫn còn sức khỏe, ý chí vươn lên làm giàu chính đáng cho mình, cho con cháu và cho xã hội rất đáng trân trọng.
Với những thành tích vừa nêu trên, trong hội nghị thi đua yêu nước vừa qua tại Hà Nội, Hội Người Cao Tuổi thị xã Dĩ an được vinh dự báo cáo điển hình và được Trung Ương Hội Người Cao Tuổi Việt Nam tặng bằng khen.
Ngoài phong trào làm kinh tế giỏi, hội người cao tuổi còn thực hiện đầy đủ các cuộc vận động của Trung ương và địa phương như: Học tập làm theo Bác chuyên đề 2015, phong trào thi đua “ tuổi cao gương sáng”, “Chung tay bảo vệ mội trường”, hay cuộc vận động toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư...
Phát huy những ưu thế sẵn có, Hội người cao tuổi Dĩ An quyết tâm thực hiện thành công chương trình quốc gia về người cao tuổi giai đoạn 2012-2020 theo quyết định 1781 của thủ tướng chính phủ và kế hoạch 1242/KH-UBND của UBND thị xã Dĩ An, đảm bảo cho người cao tuổi được chăm sóc tốt, được phát huy vai trò của mình trong giai đoạn già hóa dân số. Hy vọng rằng việc quan tâm của nhà nước sẽ giúp cho người cao tuổi việt Nam nói chung và người cao tuổi Dĩ An phát huy bản lĩnh, trí tuệ để thực sự: “ gừng càng già càng cay”.

                                                       Vân Đồn tháng 10/2015

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Đâu Chỉ Là Ăn No


                                                           ĐÂU CHỈ LÀ ĂN NO.
Lần đầu tiên đến với Trung Tâm nuôi dưỡng người già tàn tật cô đơn tỉnh Bình Dương, đoàn chúng tôi có nhiều người mang sẳn định kiến: Chắc là ở đây họ chỉ cần nuôi cơm cho các đối tượng khỏi chết đói là được. Và khi biết được suy nghĩ này, chị Phạm Thị Yến giám đốc trung tâm đã nhanh chóng  chứng minh với chúng tôi điều ngược lại.
Ngẫu nhiên mà khi chúng tôi đến, trại đang chuẩn bị bữa ăn thêm cho các trại viên. Đó là một bữa bún riêu khá ngon do một mạnh thường quân tài trợ. Chị Yến cho biết : Ngoài những bữa ăn chính theo tiêu chuẩn của nhà nước quy định, Trung tâm còn vận động thêm các mạnh thường quân, các nhà tài trợ, nên thường xuyên các trại viên  có những bữa ăn dặm  khá đầy đủ dinh dưỡng. Cũng không phải có gì cho ăn nấy, mà trung tâm quan tâm rất kỷ đến yếu tố sức khỏe và tuổi tác của nhiều đối tượng khác nhau,  để xây dựng thực đơn phù hợp cho từng nhóm đối tượng. Ví dụ người già thực đơn phải khác, trẻ em khác, người đau yếu lại phải khác theo từng bệnh cảnh...Với mức dao động khoảng 300 trại viên thuộc nhiều nhóm đối tượng khác nhau như: người già cô đơn, người tàn tật, người tâm thần mãn tính, trẻ mồ côi, trẻ bị bỏ rơi, nhiều đối tượng khác cần sự trợ giúp khẩn cấp...thì chỉ chuyện lo ăn uống đã là một vấn đề lớn.
Song song với ăn uống, còn biết bao nhiêu chuyện khác thuộc về đời sống, sinh hoạt, đau bệnh và cả chuyện chết, trung tâm đều phải lo hết. Có thể nói không ngoa rằng nơi đây là một xã hội mang tính đặc thù. Tất cả đối tượng khi được tiếp nhận vào trại đều phải qua kiểm tra phân loại sức khỏe để có chế độ chăm sóc phù hợp. Một số bệnh nguy hiểm như HIV/AIDS, giang mai, viêm gan siêu vi... đều được tổ chức xét nghiệm ban đầu cẩn thận . Từ đó, bộ phận y tế của trung tâm có cơ sở để thường xuyên theo dõi và điều trị cho mọi người. Những trường hợp ngoài khả năng điều trị của y tế trung tâm, đều được đưa lên tuyến trên điều trị, và có người theo dõi chăm sóc chu đáo. Trường hợp có đối tượng già yếu, bệnh tật qua đời, thì được trung tâm tổ chức tang lễ an táng theo quy chế chung.
Trong sinh hoạt hàng ngày, tùy theo từng nhóm đối tượng, trung tâm tổ chức cho họ sinh hoạt, học hành và vui chơi. Ví như các trẻ em có thể đi học thì tạo điều kiện cho đến trường học tập, nhóm các em tập trung tạm thời thì dạy tại chỗ cho biết đọc biết viết, chờ ngày đoàn tụ gia đình. Ngoài ra các em còn được học võ thuật, bơi lội để nâng cao kỹ năng sống và tái hòa nhập cộng đồng. Đối với nhóm đối tượng tàn tật nhẹ thì đào tạo những nghề đơn giản như dệt saori, hay các nghề thủ công giúp họ có thêm thu nhập. Riêng đối với các cụ cao tuổi thì trung tâm tạo điều kiện cho họ tập luyện dưỡng sinh để duy trì và nâng cao sức khỏe, đồng thời chăm sóc hoa kiểng, chim thú để giải trí và tạo thêm thu nhập. Chúng tôi hỏi cụ Hoàng thị Thương 70 tuổi: Các cụ có được cho đi chơi đâu không? Trong thâm tâm tôi nghĩ là hỏi cho vui vậy thôi, nhưng câu trả lời của cụ làm tôi ngạc nhiên thật sự:” Có chứ. Khi thì đi Vũng Tàu, khi thì đi Đà Lạt, cũng có khi thì đi gần như Suối Tiên, Sở thú chẳng hạn”. Hóa ra không chỉ là lo cái ăn cái mặc, đau bệnh, học hành mà cả nhu cầu giải trí tham quam học hỏi của các trại viên đều được lãnh đạo trung tâm chăm lo đầy đủ. Chị Phạm Thị Yến giám đốc trung tâm còn cho chúng tôi biết: Các ngày lễ tết trong năm như tết nguyên đán, tết trung thu, tết đoan ngọ, tết dương lịch,hay lễ 30/4, 2/9, quốc tế người cao tuổi, quốc tế thiếu nhi, các ngày rằm lớn trong năm... trung tâm đều có tổ chức họp mặt liên hoan cho từng nhóm đối tượng
Hướng dẫn chúng tôi đi thăm các khu trong trại, chi Yến thân mật hỏi thăm từng người, chị nhớ rõ từng tên tuổi của trại viên và mọi người đều tiếp xúc với chị một cách tự nhiên thân thiện như người trong gia đình. Khi chúng tôi có ý định hỏi một vài trại viên về đời sống sinh hoạt của họ, chi tự tin bảo rằng: Các anh có thể gặp bất cứ ai, hỏi bất cứ vấn đề gì, không sao cả. Thật ra, nhìn cảnh sinh hoạt nề nếp, phòng ốc sạch sẽ gọn gàng, ngoài sân vườn hoa cỏ được chăm sóc tươi đẹp chúng tôi cũng có thể hình dung một đời sống khá “đàng hoàng” ở nơi này mà không cần hỏi gì nhiều
Đến như chuyện cuối đời người là cái chết cũng được trung tâm chăm lo khá tươm tất. Hiện tại Trung tâm có một nhà tang lễ khá rộng rãi để lo hậu sự cho những người qua đời. Thật ra, các cụ sống lâu dài và qua đời tại đây hầu như đều là người cô đơn không còn người thân, nên việc mai táng cũng thực hiên theo quy định chung là hỏa táng và gửi tro cốt vô chùa. Tuy nhiên, cũng không phải không có trường hợp khi sống thì cô đơn nương nhờ sự bảo trợ của nhà nước, xã hội, nhưng khi chết thì con cháu “ để tang trắng trời”. Không biết nên nói rằng đây là “ khe hở “ của pháp luật hay “ khe tối “ của lòng người. Cũng may chuyện như vậy không nhiều.
Rời khỏi trung tâm trong một chiều trời đẹp, nhìn cảnh thanh bình êm ả tại đây,chúng tôi thầm mong cuộc sống của mọi người luôn ổn định và ngày càng tốt đẹp hơn. Xin cảm ơn nhà nước và xã hội đã dành cho những mãnh đời bất hạnh một khoảng sáng cuối đời để họ tin yêu vào cuộc sống.
                                                                  Vân Đồn đầu tháng 10/2015


Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Pleiku mưa

PLEIKU MƯA
***
Câu thơ xưa:
     “ ở đây buổi chiều
           Quanh năm mùa đông”
Chiều nay
Trời  vẫn vậy
                           Cô bé ngày xưa sao chẳng thấy
Đâu?
          “ má đỏ môi hồng”
                         Mưa nhạt phấn son chăng?

                                                                                 VĐ -Pleiku tháng 7/2015

Qua dòng senepok

QUA DÒNG SÊ NÊ POk
                  ***
Đong đưa
Đong đưa
  Những chiếc cầu
 Đưa ta qua dòng sê nê pok
  Về đâu
   Nước mãi xuôi dòng
   Buôn  Đôn
 Hờ hững
  Nghen lòng
Tha nhân
                                                     Buôn mê thuột tháng 7/2015
                                                         VĐ



Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

thăm biêt điện Bảo Đại

THĂM BIỆT ĐIỆN BẢO ĐẠI
***
Một chút... núi
Một chút... hồ
                                                                  Hoang sơ,
   Cho đến bây giờ.
                                                                 Cớ sao
                                                                 Ông đến
   Hưởng gì ở đây!!!

                                                                  VĐ- BMT tháng 7/2015

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Vân Đồn
Tùy bút:
                                               LỜI HẸN 45 NĂM
Khi chiếc phi cơ của hãng hàng không vasco chạm bánh vào phi đạo của sân bay Cỏ Ống, tôi biết chắc rằng mình đã thực sự thực hiện được tâm nguyện của 45 năm trước. Một cảm giác lâng lâng khó tả. Năm 1970, khi ngồi chờ lên tàu để trở lại đất liền, với tâm thế của một người tù chính trị, nhìn núi cao trước mắt,nhìn hàng dương lặng lẽ u uất trĩu buồn, tôi nhủ thầm với mình: ta nhất định trở lại đây một cách hiên ngang của kẻ chiến thắng.
Thế rồi, với bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, lời hẹn năm xưa đành gát lại. Thật ra, cũng có một vài dịp, được cơ quan cho đi theo dạng tham quan du lịch, nhưng không may lại gặp lúc đau bệnh ngặt nghèo, nên rồi đành...hẹn lại lần sau.
Năm nay, nhân kỷ niệm 40 năm ngày thống nhất đất nước, và mình cũng đã nghỉ hưu được vài năm, sức khỏe hình như có phần phục hồi trở lại, nên quyết định cùng đòan “Chiến Sỹ Cách Mạng Bị Địch Bắt Tù Đày” tỉnh Bình Dương “ trở lại chiến trường xưa” một chuyến. Cũng may, nhờ là thành viên của ban tổ chức nên hình như vị bác sỹ của Ban bảo vệ sức khỏe cán bộ của tỉnh cũng “ chăm chước” chăng”? Cách ngày đi khoảng một tuần, đoàn tham quan du khảo được kiểm tra sức khỏe tổng quát. Nhìn nhiều cụ trên 70 tuổi - đặc biệt là các cụ nữ vui vẽ bước ra khỏi phòng khám mình thấy an tâm. Ôi! Các vi ấy còn qua được thì mình chắc ăn thôi. Hơn nữa, vài năm gần đây mình cũng đã đi máy bay nhiều có gì mà lo. Ấy vậy , nhưng khi vừa đo huyết áp xong, vị bác sỹ nhìn mình ái ngại: Huyết áp anh cao quá, 17/9 làm sao đi được. Tôi ngạc nhiên: “ tôi bình thường, có nghe gì đâu”. “ Trước giờ anh đã từng uống thuốc huyết áp chưa?” “ Chưa, có lẽ do nãy giờ loay hoay chụp hình nên huyết dao động hay sao đó”. “Thôi, tôi kê đơn anh mua thuốc uống vài ngày xem sao”.
Rồi thôi, tới ngày đi tôi cũng không được gọi kiểm tra lại và tôi cũng chẳng uống viên thuốc huyết áp nào. Tôi biết, sự dao động của huyết áp thường khi lại đến từ một bệnh khác, đó là rối loạn tiêu hóa, mà chỉ có mình mới nghiệm ra sau nhiều năm đấu tranh với bệnh tật.
Bởi vậy, khi phi cơ đáp an toàn xuống sân bay cỏ ống, còn Tôi và cả đoàn vẫn bình thường, khỏe mạnh tôi hiểu rằng chúng tôi đã chiến thắng bước đầu: vượt qua được tuổi già và bệnh tật. Tôi nhanh chóng bước xuống đầu tiên để kịp ghi lại hình ảnh đoàn xuống máy bay. Những chiếc khăn quàng cỗ tung bay phần phật trong gió trời lồng lộng như tôn lên hình ảnh những người chiến binh đang bước qua khải hoàn môn. Trong tâm thế của người chiến thắng, Côn Đảo hiện ra trước mắt chúng tôi như một bức tranh kỳ vĩ nhưng thân thiện. Biển xanh tít tắp và rừng nguyên sinh bạt ngàn vẫy tay chào đón những người con trung dũng năm xưa trở về nguồn cội. Còn cảm ngận đầu tiên của chúng tôi là không khí nơi đây “ dễ thở quá ”, Quả thật chưa có nơi nào trên đất nước này tôi đã đi qua mà có được không khí trong lành như ở đây. Chiếc xe đưa mọi người từ sân bay Cỏ Ống về trung tâm huyện lỵ như bay bay giữa trời mây và biển xanh tít tắp, hay lòng người bay bay trong niềm vui vở òa ngày trở lại.
Chưa đầy 3 ngày ở Côn Đảo, nhưng cũng cho chúng tôi những cảm nhận khó quên. Khi tôi rời khỏi nơi này năm 1970, những nhà tù chỉ có số: 1,2,4,5,6..Tôi ở nhà tù số 6- trại 6. Đây là trại tù được dựng tạm bằng nhà dù và sạp nằm cho tù bằng cây rừng, chung quanh là nhiều lớp kẻm gai. Không tù túng bức bối như những trại tù từ số 1 đến số 5, nhưng trại 6 lại hứng chịu đủ mọi biến thiên của thời tiết từ nắng - gió đến nóng - lạnh vì nó lồ lộ giữa trời như một trại lính dựng tạm. Thế nhưng tù nhân thì không ở tạm. Có người đã nhiều năm sống trong “ trại lính tạm” này. Bởi vậy, chỉ ở đây mới có những bữa cơm pha cát. Vào mùa gió nhiều, khi ăn cơm chan canh, thì dưới đáy chén thường còn lại một lớp cát. Không phải người ta cố tình cho cát vào gạo, mà có lẽ vì những cơn gió quá lớn và liên tục đã mang cát bụi đi khắp nơi, đổ vào bất kỳ những chổ nào có thể. Nói thế để thấy, mỗi trại tù có những kiểu khó khăn riêng. Nhưng bây giờ nó chỉ còn trong ký ức của những người đã sống nơi đây, còn trên thực tế nó không còn hiện diện vì đã mục rả theo thời gian. Gần nửa thế kỷ còn gì.
Vậy là tôi không còn được đến  nơi mình đã từng sống một thời gian khá dài. Nhưng đoàn chúng tôi cũng được thăm lại một số nhà tù cũ như Trại Phú Tường, Phú Hải...Nơi đây trong những ngày đầu đến Côn Đảo, chúng tôi cũng đã được “nếm trải” trước khi chuyển chính thức đến trại 6. Cái lạnh buốt da của gió biển và nền xi măng trần trụi; Cái mùi hôi hám của sản phẩm vệ sinh tồn ứ trong không gian nặng mùi tử khí hơn sinh khí là những gì tôi cảm nhận về các trại này. Thật ra không phải chỉ có vậy. Hôm nay trở lại đây mới thấy hết những hình phạt ác nghiệt mà anh chị ở những trại này gánh chịu.Có những nữ tù suốt đời không còn khả năng sinh sản vì đòn tra tấn độc ác; Có những người tù vĩnh viễn nằm lại nơi đây vì chuồng cọp, chuồng bò, lò vôi, cầu tàu, hòn cau, bảy cạnh ...Hai chục ngàn “sinh linh đang trú ngụ “ ở nghĩa trang Hàng Dương là con số của những cái tát tai vào chế độ thực dân đế quốc, đồng thời lại là những tràng vỗ tay kiêu hảnh của hàng triệu hàng triệu đồng bào yêu nước Việt Nam qua 2 cuộc kháng chiến thần thánh. Nếu nhà tù với những huyền thoại được viết bằng máu và nước mắt, thì nghĩa trang Hàng Dương lại trở thành bản anh hùng ca tuyệt vời ngân vang những âm ba cao vút : Võ Thị Sáu, Lê Hồng Phong Nguyễn An Ninh , Trần Văn Thời...Họ đã đến, đã ở lại đây và mãi mãi trong lòng dân tộc.
Ngoài những “ kỳ quan ” về lịch sử, một điểm nhấn khá ấn tượng của Côn Đảo hôm nay là cảnh quan và môi trường. Hầu hết những con đường chính của Côn Đảo hôm nay đều được trải nhựa khang trang sạch đẹp. Những hàng cây Bàng  rợp mát ven đường không hề muốn che dấu nét sù sì cổ tích của tích của mình. Không gian ở những cung đường này như lắng lại, như suy tư về một thời nghiệt ngã đã qua hay để chiêm nghiệm về một bước đi cho Côn Đảo hôm nay: Truyền thống hay hiện đại? Có vẽ như tôi đã lạc đề: truyền thống và hiện đại có gì mâu thuẩn nhau đâu, phải không? Chỉ cần công nghiệp hóa, hiện đại hóa đến đâu đi nữa mà đừng để truyền thống mai một, thì Côn Đảo vẫn là Côn Đảo. Có khi là Côn Đảo ở tầm cao mới thì sao.
Mong được như vậy, nhưng tôi vẫn lo. Những nhà hàng khách sạn bây giờ không còn ít như xưa. Nhiều nhà hàng khách sạn 5 sao, siêu sao khác đang thi công ồ ạt hứa hẹn một Côn Đảo sầm uất không xa. Chỉ mong sao “ rác rưỡi “ của ngành công nghiệp du lịch không làm ô uế cái hồn của một “... Côn Sơn đi dễ khó về...”
Có những cuộc hẹn, lời thề không bao giờ thực hiện được. Tôi may mắn đã trở lại Côn Đảo đúng vào dịp kỷ niệm 40 ngày hòa bình thống nhất đất nước. Có thể nói mình còn may mắn hơn rất nhiều đồng chí đồng đội khác- đặc biệt là những người vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Trong niềm tiếc thương vô hạn đối với các anh hùng liệt sỹ, bài viết này xin như một nén hương thơm tri ân và vinh danh những người con trung dũng kiên cường của đất nước./.                                                                                                         

                                                                  VĐ tháng 9/2015