Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

BÀI THƠ NHÂN SINH


BÀI THƠ NHÂN SINH
***
Có phải chăng,
Cánh bướm chập chờn cổ tích
Nên cuộc sống này ta lại gặp nhau
Như ảo giác hoang liêu mộng mị
Tình yêu nào
Rồi cũng thoáng bay cao

Hoa
Bướm
Canh tàn
Mộng cũng tan
Nửa kiếp nhân sinh sầu đoạn đoạn
Trọn mấy cuộc tình ta khóc tìm vui
Mấy nhánh cuộc đời chia Nam rẻ Bắc
Một chỗ bây giờ là cõi hư không

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Đơn Phương


ĐƠN PHƯƠNG
***
Đi
Rồi về
Vẫn nụ cười nở trên môi em
Và ánh mắt anh âm thầm câm nín
Muốn nói với em một lời
Muốn ca tụng em bằng những ngôn từ vở toang hạnh phúc
Nhưng
Tất cả chỉ là hoài bảo
Ánh mắt buồn, mùa mưa mây giăng trên đỉnh tháp hoang liêu cổ kính
Anh thở ra thật dài
Dài như tình yêu đằng đẳng tháng năm im lặng
Cho hơi rượu bốc ra từ con người, từ hơi thở ngập chìm cảm giác đam mê
Vẫn nụ cười môi em
Nụ cười triền miên ám ảnh phần đời tuổi trẻ
Và anh
Vẫn đời đời im lặng
Khi vắng nụ cười trên môi em
Từ đó,
Anh xin làm khách lạ bên đường
Để tiển em huy hoàng bước lên xe cưới.

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Tình Buồn


TÌNH BUỒN
***
Đời họ bảo: Yêu là đau khổ
Mà thế nhân sao nhắm mắt lao vào
Tôi vô tình
Cố ý
Hay lãng quên
Để làm kiếp tội đồ trong si dại
Nhìn em cười bên những người trai lạ
Tôi bỗng buồn như  hoàng  đế mất ngôi
Tình đơn phương
Nên câm nín lâu rồi
Em đứng đó
Như cuối bờ vực thẳm
Tóc vẫn buông vai, môi cười đằm thắm
Tôi quay đi, nghe tê dại cả tâm hồn
Thế kỷ cô đơn bảy ngày trôi uể oãi
Mong một lần về im lặng đứng nhìn
Em đứng
Em đi
Em cười
Em nói
Sao tôi bổng muốn bặt tăm như thằng bạn không bao giờ về nữa
Đem ngâm mụt linh  hồn cho rả nát với thời gian
Để thân này còn chỉ xác
Sống lạc loài như khối thịt biết đi
Không buồn
Không đau
Khi nhìn
Khi nghĩ
Ôm mơ mộng bằng quả bóng hơi bay
Tôi tính ngày bằng vết chai tim óc
Ai một lần khóc
Ai một lần cười
Cho tôi xin những âm ba dư dã, góp lại một đời để sống.

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

phỏng vấn công tử Bạc liêu



Tú đôi:

PHỎNG VẤN CÔNG TỬ BẠC LIÊU
                                           ---
Phóng viên ( PV): Xin chào Công tử Bạc liêu . Trông ngài không được vui thì phải ?
Công tử Bạc liêu (CTBL): Vui sao được hả bạn? Tôi đang chuẩn bị bàn giao kỷ lục lại cho một nhóm hậu sinh khả ố… ủa quên khả úy đây.
PV: kỷ lục gì thưa ngài?
CTBL:  Thì xưa nay tôi có kỷ lục nào khác ngoài ăn chơi
PV: Nghe đâu ngài coi tiền  như cỏ rác
CTBL: Nói cho thật đúng, là tôi coi tiền của tôi như cỏ rác
PV: Tiền của ai thì cũng là tiền chứ ạ!
CTBL: Làm sao mà giống nhau được. Tiền của tôi do gia đình tôi bỏ công sức  làm ra. Vì vậy nếu có phí phạm một chút, vì một” nghĩa cử” thì cũng không thiệt hại gì cho ai khác
PV:  “ Nghĩa cử “
CTBL:  Thì lâu nay người ta vẫn đồn thổi rằng tôi đốt tiền để tìm cái gì đó cho cô bạn gái. Họ không hiểu rằng, với người mình yêu thì  đốt cái gì đó lớn hơn chút nũa cũng là xứng đáng. Còn bây giờ người ta phung phí tiền vào những chỗ không xứng đáng.
PV: Chỗ nào là không xứng đáng?
CTBL: Chỗ họ dán tiền lên người các kiều nữ khi ăn nhậu, bù khú với nhau.
PV: Ngài đốt còn họ dán có gì khác nhau, cũng đều là mất tiền cả?
CTBL: Đốt làm tâm hồn người ta thăng hoa, còn dán chỉ làm người ta nhột.
PV: Nhột ?
CTBL: Đúng vậy. Khi đốt thì tiền đâu còn để mà xài, mà hiệu quả chỉ có về mặt tinh thần. Còn khi dán lên chỗ ấy, những đồng tiền vốn nhơ nhớp ấy sẽ làm người ta nhột nhạt khó chịu.
PV: Vì sao ngài biết người ta nhột?
CTBL: Thì báo chí các bạn nói cả thôi. Có cô sinh viên nào đó vì nhột không chịu nổi  nên đã tố cáo nhóm quan lại ăn chơi sa đọa vừa  rồi. Còn nhiều người khác tôi nghĩ họ cũng nhột nhưng cố gắng chịu đựng để cải thiện cuộc sống đó thôi.
PV: Nhưng sao ngài gọi họ là quan lại. Thời này làm gì còn quan lại?
CTBL: Lẽ ra phải gọi họ là vua chúa mới đúng. Thật ra chỉ gần đúng thôi. Vì vua chúa khi yến tiệc cũng chỉ có vũ công ca múa là đã cao sang rồi. Đàng này họ còn có cả các kiều nữ thoát y để họ dán tiền vào chổ ấy làm quà tặng, để đổ bia lên người rồi múc uống. So vớivua chúa họ còn là bậc thầy. Nhưng quả thật tôi chưa có đủ từ để diễn đạt.
PV: Nhưng thưa ngài, Theo ngài thì giữa ngài và họ ai là người ăn chơi hơn?
CTBL: Tất nhiên tôi phải chào thua rồi. Kiểu ăn chơi của các bậc vua chúa ấy công tử tôi làm sao sánh nổi.Tiền của gia đình tôi dù gì cũng không thể đọ sức với “ tiền chùa” của các vị ấy. Song dù sao tôi cũng cảm thấy an ủi vì sự ăn chơi của mình có tính thanh lịch, và tử tế hơn.
PV: Cảm  ngài về cuộc trò chuyện thẳng thắn này. Tôi học được ở ngài một tính cách mới: Ăn chơi tử tế. Hay lắm

HẠT NGỌC NGƯỜI


HẠT NGỌC NGƯỜI
     ***
Như những hạt sương long lanh trong nắng
Trên môi hồng buổi sáng ươm mơ
Nắng pha lê hôn đậm môi chờ
Từng giọt mồ hôi vun bờ hạnh phúc

Cũng những giọt mồ hôi
Trong những ngày địa ngục
Mẹ đào hầm đánh giặc khắp miền Nam
Cũng  những giọt mồ hôi
Rừng núi bạt ngàn
Gíó lạnh tây nguyên, không sờn chí cả
Trên đất nước không nơi nào xa lạ
Đất thương người  nên cũng mặn mồ hôi

Ngày hôm nay
Một dãy đã yên rồi
Non nước tưng bừng vào ngày hội lớn
Tôi lại thấy
Trên hố bom hôm qua chưa  lấp
Cũng những giọt mồ hôi chảy dài  trên má
Chảy về từng đồng ruộng mới khai hoang
Như những dòng máu luân lưu trong hệ thống tuần hoàn
Làm hồng thắm con người
Làm xanh mơ tổ quốc
Như những hạt thủy tinh long lanh mơ ước
Làm hạt ngọc người kết tặng quê hương
                                                                         28/01/1978