TÌNH
BUỒN
***
Đời
họ bảo: Yêu là đau khổ
Mà
thế nhân sao nhắm mắt lao vào
Tôi
vô tình
Cố
ý
Hay
lãng quên
Để
làm kiếp tội đồ trong si dại
Nhìn
em cười bên những người trai lạ
Tôi
bỗng buồn như hoàng đế mất ngôi
Tình
đơn phương
Nên
câm nín lâu rồi
Em
đứng đó
Như
cuối bờ vực thẳm
Tóc
vẫn buông vai, môi cười đằm thắm
Tôi
quay đi, nghe tê dại cả tâm hồn
Thế
kỷ cô đơn bảy ngày trôi uể oãi
Mong
một lần về im lặng đứng nhìn
Em
đứng
Em
đi
Em
cười
Em
nói
Sao
tôi bổng muốn bặt tăm như thằng bạn không bao giờ về nữa
Đem
ngâm mụt linh hồn cho rả nát với
thời gian
Để
thân này còn chỉ xác
Sống
lạc loài như khối thịt biết đi
Không
buồn
Không
đau
Khi
nhìn
Khi
nghĩ
Ôm
mơ mộng bằng quả bóng hơi bay
Tôi
tính ngày bằng vết chai tim óc
Ai
một lần khóc
Ai
một lần cười
Cho
tôi xin những âm ba dư dã, góp lại một đời để sống.
1 nhận xét:
Sao the
Đăng nhận xét