BẠN KHỜ
(Nhớ Phạm Sơn)
---
Mày chết?!
Không, mày tự chết!
Oan khuất ngất trời
hay tràn ngập bi thương?
Dù vậy.
Mày vẫn không nên chết
Cuộc sống không thể
nhường
Oan khuất chưa thể hết
Và bi thương là gia vị
cuộc đời
Sao lại chọn con đường
“ tủi nhục”
Đầu hàng số phận
Phải đâu là tính cách
của chúng ta.?!
Nếu muốn chết,
Sao không chết 40 năm
trước
Cho danh thơm và tiếng
tốt muôn đời
Có thể
Những đồng lương còm
cõi hôm nay
Nhạo báng quá khứ và
trêu cười tương lai của bạn
Có thể
Tấm thẻ bảo hiểm kia
Không bảo bọc nổi hiểm
nguy bệnh tật
Cũng có thể
Đường ranh đất vô tình
Đã
chia lìa tình nghĩa anh em
Hay
Tri kỷ đã không còn là “ tri kỷ”
Đã trở thành “ Ông nọ-
Bà kia”
Phải chăng?
Những thứ ấy cộng lại
thành cái chết
Cướp của tao một gã “bạn
khờ”.
Vân Đồn tháng 5/13(
Viết một năm, sau ngày mày mất)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét