Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn



TÌNH KÉM VUI KHI ĐÃ VẸN CÂU THỀ?
---
Đưa em về bên kia bờ tình ái
Mộng ban đầu thoáng như gió mây bay
Trong hiện tại, tương lai và mãi mãi
Vạn tin yêu xin trả lại cho đời
***
Một chớp mắt rả rời
Bao đổ vỡ dau thương dồn dập tới
Cho linh hồn tôi ngập lụt tuyết băng
Bỡ ngỡ
Như trăm năm sống lại dưới hoang mồ
Nhìn nhân thế đổi dời thương kiếp sống
Bước độc hành
Phòng đêm ôm gối chiếc
Hay những lần ngồi đếm áng mây qua
Gió sương đêm thắm lạnh kẻ xa nhà
Lòng chinh khách ngậm ngùi thương số kiếp
Em ở đâu
Trong ngàn trùng hạnh phúc
Ngất ngưỡng say trên địa vị tiền tài
Nhưng cũng mặc
Vì tôi là cát bụi
Vỡ tan rồi cũng trở lại với hư không
Như tình yêu vụn vỡ chết trong lòng
Ngày em bước lên xe về” xứ khác”
Thì thôi!
Cho thực tế trở về  chung với thuyết:
“ TÌNH KÉM VUI KHI ĐÃ VẸN CÂU THỀ”

Không có nhận xét nào: