Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

NGƯỜI CAO TUỔI DĨ AN VỚI PHONG TRÀO LÀM KINH TẾ GIỎI
                                                              ----
Dĩ An là vùng đất phía nam của tỉnh Bình Dương, có ưu thế về phát triển công nghiệp, dịch vụ. Sau hơn 15 năm tái lập, Dĩ an đã có những bước phát triển ấn tượng. Hiện cơ cấu kinh tế của thị xã là : Công nghiệp 68%, thương mại dịch vụ 31,5%, chỉ còn 0,5% là nông nghiệp. Nhìn vào cơ cấu này người ta có thể hình dung một địa phương đạt tầm phát triển như thế nào. Sự vươn lên của Dĩ An có sự đóng góp của toàn đảng bộ, chính quyền, nhân dân trong thị xã, trong đó người cao tuổi có vai trò quan trọng đáng kể.
Trước hết, phải nói người cao tuổi là vốn quý của xã hội. Đa số họ đều là người có ít nhiều thành đạt trong cuộc sống. có uy tín với cộng đồng, có vốn tài chính và kiến thức nhất định và đặc biệt là kinh nghiệm sống dồi dào. Đặc biệt ở những người cao tuổi, phát triển các loại hình dịch vụ có vẽ như là phù hợp với điều kiện sức khỏe và tâm sinh lý của họ nhất. Qua khảo sát của hội người cao tuổi thị xã Dĩ An thì hiện người cao tuổi trong thị xã là 8.245 người, trong đó 65% còn sức khỏe đang trực tiếp lao động hoặc phụ giúp con cháu. Trong số này thì có 27% (1.467 người) có năng lực kinh tế, trình độ chuyên môn kỷ thuật đang trực tiếp đầu tư làm chủ nhiều cơ sở sản xuất vừa và nhỏ tại địa phương. Các ngành nghề họ trực tiếp tham gia khá đa dạng bao gồm: Khai thác khoáng sản,chế biến thức ăn, sản xuất vật liệu xây đựng, tiểu thủ công nghiệp, kinh doanh nhà hành khách sạn, xăng đầu, vận tải, giáo dục...Để phát huy vai trò của người cao tuổi trong lĩnh vực phát triển kinh tế, hội người cao tuổi các cấp trong thị xã thường xuyên đi sát thực tế, nắm bắt những khó khăn, thuận lợi của họ để động viên chia sẻ giúp họ vươn lên trong sản xuất kinh doanh. Một số việc làm của hội đã góp phần động viên cổ vũ phong trào trong thời gian qua như: thành lập các câu lạc bộ chuyên ngành, tổ chức các buổi tọa đàm trao đổi kinh nghiệm, tập hợp các nguyện vọng, đề đạt của chủ doanh nghiệp là người cao tuổi để phản ánh với các cấp có thẩm quyền...Nhờ vậy phong trào làm kinh tế của người cao tuổi Dĩ An có những thành quả nhất định. Có thể nêu một số điển hình trên nhiều lĩnh vực sản xuất kinh doanh như sau:
Về lĩnh vực nông nghiệp: có ông Nguyễn Tiến Chiểu Lâm ở phường Đông Hòa sản xuất các sinh phẩm kích thích tăng trưởng cây trồng, vật nuôi và thức ăn chăn nuôi, giải quyết việc làm cho hàng trăm lao động với thu nhập khá cao. Hoặc như ông Nguyễn Văn Gang ở phường Tân Bình với mô hình VAC hàng năm sản xuất trên 5 tấn cá thương phẩm các loại, 80 con heo thịt, hàng tấn trái cây các loại, thu nhập trên 200 triệu đồng
Về lĩnh vực dịch vụ có thể kể các trường hợp như ông Nguyễn văn Nô ở Tân Bình kinh doanh 120 phòng trọ với thu nhập hàng tháng khoảng 40 triệu đồng, bà Nguyễn Thi Hoa ở phường An Bình kinh doanh 145 nhà trọ thu nhập hàng tháng 50 triệu đồng. Ngoài ra còn có 275 hộ người cao tuổi có cửa hàng cửa hiệu kinh doanh mua bán rải rác ở các khu dân cư và chợ
Một số lĩnh vực khác như giáo dục cũng được người cao tuổi quan tâm đầu tư như bà Trần thị Thuận đầu tư Nhà trẻ Vàng Anh, bà Nguyễn Thi Yến Nga với nhà trẻ Tân Phú, bà Nguyễn Thi Anh Thư với trường mẫu  giáo Sơn Ca...Hoặc như cơ sở cung cấp suất cơm công nghiệp của ông Ngô văn Hòa ở phường Dĩ An với hàng trăm lao động, mỗi ngày cung cấp khoảng 10.000 suất ăn cho công nhân các khu công nghiệp...
Nhìn chung nhiều người cao tuổi vẫn còn sức khỏe, ý chí vươn lên làm giàu chính đáng cho mình, cho con cháu và cho xã hội rất đáng trân trọng.
Với những thành tích vừa nêu trên, trong hội nghị thi đua yêu nước vừa qua tại Hà Nội, Hội Người Cao Tuổi thị xã Dĩ an được vinh dự báo cáo điển hình và được Trung Ương Hội Người Cao Tuổi Việt Nam tặng bằng khen.
Ngoài phong trào làm kinh tế giỏi, hội người cao tuổi còn thực hiện đầy đủ các cuộc vận động của Trung ương và địa phương như: Học tập làm theo Bác chuyên đề 2015, phong trào thi đua “ tuổi cao gương sáng”, “Chung tay bảo vệ mội trường”, hay cuộc vận động toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư...
Phát huy những ưu thế sẵn có, Hội người cao tuổi Dĩ An quyết tâm thực hiện thành công chương trình quốc gia về người cao tuổi giai đoạn 2012-2020 theo quyết định 1781 của thủ tướng chính phủ và kế hoạch 1242/KH-UBND của UBND thị xã Dĩ An, đảm bảo cho người cao tuổi được chăm sóc tốt, được phát huy vai trò của mình trong giai đoạn già hóa dân số. Hy vọng rằng việc quan tâm của nhà nước sẽ giúp cho người cao tuổi việt Nam nói chung và người cao tuổi Dĩ An phát huy bản lĩnh, trí tuệ để thực sự: “ gừng càng già càng cay”.

                                                       Vân Đồn tháng 10/2015

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Đâu Chỉ Là Ăn No


                                                           ĐÂU CHỈ LÀ ĂN NO.
Lần đầu tiên đến với Trung Tâm nuôi dưỡng người già tàn tật cô đơn tỉnh Bình Dương, đoàn chúng tôi có nhiều người mang sẳn định kiến: Chắc là ở đây họ chỉ cần nuôi cơm cho các đối tượng khỏi chết đói là được. Và khi biết được suy nghĩ này, chị Phạm Thị Yến giám đốc trung tâm đã nhanh chóng  chứng minh với chúng tôi điều ngược lại.
Ngẫu nhiên mà khi chúng tôi đến, trại đang chuẩn bị bữa ăn thêm cho các trại viên. Đó là một bữa bún riêu khá ngon do một mạnh thường quân tài trợ. Chị Yến cho biết : Ngoài những bữa ăn chính theo tiêu chuẩn của nhà nước quy định, Trung tâm còn vận động thêm các mạnh thường quân, các nhà tài trợ, nên thường xuyên các trại viên  có những bữa ăn dặm  khá đầy đủ dinh dưỡng. Cũng không phải có gì cho ăn nấy, mà trung tâm quan tâm rất kỷ đến yếu tố sức khỏe và tuổi tác của nhiều đối tượng khác nhau,  để xây dựng thực đơn phù hợp cho từng nhóm đối tượng. Ví dụ người già thực đơn phải khác, trẻ em khác, người đau yếu lại phải khác theo từng bệnh cảnh...Với mức dao động khoảng 300 trại viên thuộc nhiều nhóm đối tượng khác nhau như: người già cô đơn, người tàn tật, người tâm thần mãn tính, trẻ mồ côi, trẻ bị bỏ rơi, nhiều đối tượng khác cần sự trợ giúp khẩn cấp...thì chỉ chuyện lo ăn uống đã là một vấn đề lớn.
Song song với ăn uống, còn biết bao nhiêu chuyện khác thuộc về đời sống, sinh hoạt, đau bệnh và cả chuyện chết, trung tâm đều phải lo hết. Có thể nói không ngoa rằng nơi đây là một xã hội mang tính đặc thù. Tất cả đối tượng khi được tiếp nhận vào trại đều phải qua kiểm tra phân loại sức khỏe để có chế độ chăm sóc phù hợp. Một số bệnh nguy hiểm như HIV/AIDS, giang mai, viêm gan siêu vi... đều được tổ chức xét nghiệm ban đầu cẩn thận . Từ đó, bộ phận y tế của trung tâm có cơ sở để thường xuyên theo dõi và điều trị cho mọi người. Những trường hợp ngoài khả năng điều trị của y tế trung tâm, đều được đưa lên tuyến trên điều trị, và có người theo dõi chăm sóc chu đáo. Trường hợp có đối tượng già yếu, bệnh tật qua đời, thì được trung tâm tổ chức tang lễ an táng theo quy chế chung.
Trong sinh hoạt hàng ngày, tùy theo từng nhóm đối tượng, trung tâm tổ chức cho họ sinh hoạt, học hành và vui chơi. Ví như các trẻ em có thể đi học thì tạo điều kiện cho đến trường học tập, nhóm các em tập trung tạm thời thì dạy tại chỗ cho biết đọc biết viết, chờ ngày đoàn tụ gia đình. Ngoài ra các em còn được học võ thuật, bơi lội để nâng cao kỹ năng sống và tái hòa nhập cộng đồng. Đối với nhóm đối tượng tàn tật nhẹ thì đào tạo những nghề đơn giản như dệt saori, hay các nghề thủ công giúp họ có thêm thu nhập. Riêng đối với các cụ cao tuổi thì trung tâm tạo điều kiện cho họ tập luyện dưỡng sinh để duy trì và nâng cao sức khỏe, đồng thời chăm sóc hoa kiểng, chim thú để giải trí và tạo thêm thu nhập. Chúng tôi hỏi cụ Hoàng thị Thương 70 tuổi: Các cụ có được cho đi chơi đâu không? Trong thâm tâm tôi nghĩ là hỏi cho vui vậy thôi, nhưng câu trả lời của cụ làm tôi ngạc nhiên thật sự:” Có chứ. Khi thì đi Vũng Tàu, khi thì đi Đà Lạt, cũng có khi thì đi gần như Suối Tiên, Sở thú chẳng hạn”. Hóa ra không chỉ là lo cái ăn cái mặc, đau bệnh, học hành mà cả nhu cầu giải trí tham quam học hỏi của các trại viên đều được lãnh đạo trung tâm chăm lo đầy đủ. Chị Phạm Thị Yến giám đốc trung tâm còn cho chúng tôi biết: Các ngày lễ tết trong năm như tết nguyên đán, tết trung thu, tết đoan ngọ, tết dương lịch,hay lễ 30/4, 2/9, quốc tế người cao tuổi, quốc tế thiếu nhi, các ngày rằm lớn trong năm... trung tâm đều có tổ chức họp mặt liên hoan cho từng nhóm đối tượng
Hướng dẫn chúng tôi đi thăm các khu trong trại, chi Yến thân mật hỏi thăm từng người, chị nhớ rõ từng tên tuổi của trại viên và mọi người đều tiếp xúc với chị một cách tự nhiên thân thiện như người trong gia đình. Khi chúng tôi có ý định hỏi một vài trại viên về đời sống sinh hoạt của họ, chi tự tin bảo rằng: Các anh có thể gặp bất cứ ai, hỏi bất cứ vấn đề gì, không sao cả. Thật ra, nhìn cảnh sinh hoạt nề nếp, phòng ốc sạch sẽ gọn gàng, ngoài sân vườn hoa cỏ được chăm sóc tươi đẹp chúng tôi cũng có thể hình dung một đời sống khá “đàng hoàng” ở nơi này mà không cần hỏi gì nhiều
Đến như chuyện cuối đời người là cái chết cũng được trung tâm chăm lo khá tươm tất. Hiện tại Trung tâm có một nhà tang lễ khá rộng rãi để lo hậu sự cho những người qua đời. Thật ra, các cụ sống lâu dài và qua đời tại đây hầu như đều là người cô đơn không còn người thân, nên việc mai táng cũng thực hiên theo quy định chung là hỏa táng và gửi tro cốt vô chùa. Tuy nhiên, cũng không phải không có trường hợp khi sống thì cô đơn nương nhờ sự bảo trợ của nhà nước, xã hội, nhưng khi chết thì con cháu “ để tang trắng trời”. Không biết nên nói rằng đây là “ khe hở “ của pháp luật hay “ khe tối “ của lòng người. Cũng may chuyện như vậy không nhiều.
Rời khỏi trung tâm trong một chiều trời đẹp, nhìn cảnh thanh bình êm ả tại đây,chúng tôi thầm mong cuộc sống của mọi người luôn ổn định và ngày càng tốt đẹp hơn. Xin cảm ơn nhà nước và xã hội đã dành cho những mãnh đời bất hạnh một khoảng sáng cuối đời để họ tin yêu vào cuộc sống.
                                                                  Vân Đồn đầu tháng 10/2015


Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Pleiku mưa

PLEIKU MƯA
***
Câu thơ xưa:
     “ ở đây buổi chiều
           Quanh năm mùa đông”
Chiều nay
Trời  vẫn vậy
                           Cô bé ngày xưa sao chẳng thấy
Đâu?
          “ má đỏ môi hồng”
                         Mưa nhạt phấn son chăng?

                                                                                 VĐ -Pleiku tháng 7/2015

Qua dòng senepok

QUA DÒNG SÊ NÊ POk
                  ***
Đong đưa
Đong đưa
  Những chiếc cầu
 Đưa ta qua dòng sê nê pok
  Về đâu
   Nước mãi xuôi dòng
   Buôn  Đôn
 Hờ hững
  Nghen lòng
Tha nhân
                                                     Buôn mê thuột tháng 7/2015
                                                         VĐ



Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

thăm biêt điện Bảo Đại

THĂM BIỆT ĐIỆN BẢO ĐẠI
***
Một chút... núi
Một chút... hồ
                                                                  Hoang sơ,
   Cho đến bây giờ.
                                                                 Cớ sao
                                                                 Ông đến
   Hưởng gì ở đây!!!

                                                                  VĐ- BMT tháng 7/2015

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Vân Đồn
Tùy bút:
                                               LỜI HẸN 45 NĂM
Khi chiếc phi cơ của hãng hàng không vasco chạm bánh vào phi đạo của sân bay Cỏ Ống, tôi biết chắc rằng mình đã thực sự thực hiện được tâm nguyện của 45 năm trước. Một cảm giác lâng lâng khó tả. Năm 1970, khi ngồi chờ lên tàu để trở lại đất liền, với tâm thế của một người tù chính trị, nhìn núi cao trước mắt,nhìn hàng dương lặng lẽ u uất trĩu buồn, tôi nhủ thầm với mình: ta nhất định trở lại đây một cách hiên ngang của kẻ chiến thắng.
Thế rồi, với bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, lời hẹn năm xưa đành gát lại. Thật ra, cũng có một vài dịp, được cơ quan cho đi theo dạng tham quan du lịch, nhưng không may lại gặp lúc đau bệnh ngặt nghèo, nên rồi đành...hẹn lại lần sau.
Năm nay, nhân kỷ niệm 40 năm ngày thống nhất đất nước, và mình cũng đã nghỉ hưu được vài năm, sức khỏe hình như có phần phục hồi trở lại, nên quyết định cùng đòan “Chiến Sỹ Cách Mạng Bị Địch Bắt Tù Đày” tỉnh Bình Dương “ trở lại chiến trường xưa” một chuyến. Cũng may, nhờ là thành viên của ban tổ chức nên hình như vị bác sỹ của Ban bảo vệ sức khỏe cán bộ của tỉnh cũng “ chăm chước” chăng”? Cách ngày đi khoảng một tuần, đoàn tham quan du khảo được kiểm tra sức khỏe tổng quát. Nhìn nhiều cụ trên 70 tuổi - đặc biệt là các cụ nữ vui vẽ bước ra khỏi phòng khám mình thấy an tâm. Ôi! Các vi ấy còn qua được thì mình chắc ăn thôi. Hơn nữa, vài năm gần đây mình cũng đã đi máy bay nhiều có gì mà lo. Ấy vậy , nhưng khi vừa đo huyết áp xong, vị bác sỹ nhìn mình ái ngại: Huyết áp anh cao quá, 17/9 làm sao đi được. Tôi ngạc nhiên: “ tôi bình thường, có nghe gì đâu”. “ Trước giờ anh đã từng uống thuốc huyết áp chưa?” “ Chưa, có lẽ do nãy giờ loay hoay chụp hình nên huyết dao động hay sao đó”. “Thôi, tôi kê đơn anh mua thuốc uống vài ngày xem sao”.
Rồi thôi, tới ngày đi tôi cũng không được gọi kiểm tra lại và tôi cũng chẳng uống viên thuốc huyết áp nào. Tôi biết, sự dao động của huyết áp thường khi lại đến từ một bệnh khác, đó là rối loạn tiêu hóa, mà chỉ có mình mới nghiệm ra sau nhiều năm đấu tranh với bệnh tật.
Bởi vậy, khi phi cơ đáp an toàn xuống sân bay cỏ ống, còn Tôi và cả đoàn vẫn bình thường, khỏe mạnh tôi hiểu rằng chúng tôi đã chiến thắng bước đầu: vượt qua được tuổi già và bệnh tật. Tôi nhanh chóng bước xuống đầu tiên để kịp ghi lại hình ảnh đoàn xuống máy bay. Những chiếc khăn quàng cỗ tung bay phần phật trong gió trời lồng lộng như tôn lên hình ảnh những người chiến binh đang bước qua khải hoàn môn. Trong tâm thế của người chiến thắng, Côn Đảo hiện ra trước mắt chúng tôi như một bức tranh kỳ vĩ nhưng thân thiện. Biển xanh tít tắp và rừng nguyên sinh bạt ngàn vẫy tay chào đón những người con trung dũng năm xưa trở về nguồn cội. Còn cảm ngận đầu tiên của chúng tôi là không khí nơi đây “ dễ thở quá ”, Quả thật chưa có nơi nào trên đất nước này tôi đã đi qua mà có được không khí trong lành như ở đây. Chiếc xe đưa mọi người từ sân bay Cỏ Ống về trung tâm huyện lỵ như bay bay giữa trời mây và biển xanh tít tắp, hay lòng người bay bay trong niềm vui vở òa ngày trở lại.
Chưa đầy 3 ngày ở Côn Đảo, nhưng cũng cho chúng tôi những cảm nhận khó quên. Khi tôi rời khỏi nơi này năm 1970, những nhà tù chỉ có số: 1,2,4,5,6..Tôi ở nhà tù số 6- trại 6. Đây là trại tù được dựng tạm bằng nhà dù và sạp nằm cho tù bằng cây rừng, chung quanh là nhiều lớp kẻm gai. Không tù túng bức bối như những trại tù từ số 1 đến số 5, nhưng trại 6 lại hứng chịu đủ mọi biến thiên của thời tiết từ nắng - gió đến nóng - lạnh vì nó lồ lộ giữa trời như một trại lính dựng tạm. Thế nhưng tù nhân thì không ở tạm. Có người đã nhiều năm sống trong “ trại lính tạm” này. Bởi vậy, chỉ ở đây mới có những bữa cơm pha cát. Vào mùa gió nhiều, khi ăn cơm chan canh, thì dưới đáy chén thường còn lại một lớp cát. Không phải người ta cố tình cho cát vào gạo, mà có lẽ vì những cơn gió quá lớn và liên tục đã mang cát bụi đi khắp nơi, đổ vào bất kỳ những chổ nào có thể. Nói thế để thấy, mỗi trại tù có những kiểu khó khăn riêng. Nhưng bây giờ nó chỉ còn trong ký ức của những người đã sống nơi đây, còn trên thực tế nó không còn hiện diện vì đã mục rả theo thời gian. Gần nửa thế kỷ còn gì.
Vậy là tôi không còn được đến  nơi mình đã từng sống một thời gian khá dài. Nhưng đoàn chúng tôi cũng được thăm lại một số nhà tù cũ như Trại Phú Tường, Phú Hải...Nơi đây trong những ngày đầu đến Côn Đảo, chúng tôi cũng đã được “nếm trải” trước khi chuyển chính thức đến trại 6. Cái lạnh buốt da của gió biển và nền xi măng trần trụi; Cái mùi hôi hám của sản phẩm vệ sinh tồn ứ trong không gian nặng mùi tử khí hơn sinh khí là những gì tôi cảm nhận về các trại này. Thật ra không phải chỉ có vậy. Hôm nay trở lại đây mới thấy hết những hình phạt ác nghiệt mà anh chị ở những trại này gánh chịu.Có những nữ tù suốt đời không còn khả năng sinh sản vì đòn tra tấn độc ác; Có những người tù vĩnh viễn nằm lại nơi đây vì chuồng cọp, chuồng bò, lò vôi, cầu tàu, hòn cau, bảy cạnh ...Hai chục ngàn “sinh linh đang trú ngụ “ ở nghĩa trang Hàng Dương là con số của những cái tát tai vào chế độ thực dân đế quốc, đồng thời lại là những tràng vỗ tay kiêu hảnh của hàng triệu hàng triệu đồng bào yêu nước Việt Nam qua 2 cuộc kháng chiến thần thánh. Nếu nhà tù với những huyền thoại được viết bằng máu và nước mắt, thì nghĩa trang Hàng Dương lại trở thành bản anh hùng ca tuyệt vời ngân vang những âm ba cao vút : Võ Thị Sáu, Lê Hồng Phong Nguyễn An Ninh , Trần Văn Thời...Họ đã đến, đã ở lại đây và mãi mãi trong lòng dân tộc.
Ngoài những “ kỳ quan ” về lịch sử, một điểm nhấn khá ấn tượng của Côn Đảo hôm nay là cảnh quan và môi trường. Hầu hết những con đường chính của Côn Đảo hôm nay đều được trải nhựa khang trang sạch đẹp. Những hàng cây Bàng  rợp mát ven đường không hề muốn che dấu nét sù sì cổ tích của tích của mình. Không gian ở những cung đường này như lắng lại, như suy tư về một thời nghiệt ngã đã qua hay để chiêm nghiệm về một bước đi cho Côn Đảo hôm nay: Truyền thống hay hiện đại? Có vẽ như tôi đã lạc đề: truyền thống và hiện đại có gì mâu thuẩn nhau đâu, phải không? Chỉ cần công nghiệp hóa, hiện đại hóa đến đâu đi nữa mà đừng để truyền thống mai một, thì Côn Đảo vẫn là Côn Đảo. Có khi là Côn Đảo ở tầm cao mới thì sao.
Mong được như vậy, nhưng tôi vẫn lo. Những nhà hàng khách sạn bây giờ không còn ít như xưa. Nhiều nhà hàng khách sạn 5 sao, siêu sao khác đang thi công ồ ạt hứa hẹn một Côn Đảo sầm uất không xa. Chỉ mong sao “ rác rưỡi “ của ngành công nghiệp du lịch không làm ô uế cái hồn của một “... Côn Sơn đi dễ khó về...”
Có những cuộc hẹn, lời thề không bao giờ thực hiện được. Tôi may mắn đã trở lại Côn Đảo đúng vào dịp kỷ niệm 40 ngày hòa bình thống nhất đất nước. Có thể nói mình còn may mắn hơn rất nhiều đồng chí đồng đội khác- đặc biệt là những người vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Trong niềm tiếc thương vô hạn đối với các anh hùng liệt sỹ, bài viết này xin như một nén hương thơm tri ân và vinh danh những người con trung dũng kiên cường của đất nước./.                                                                                                         

                                                                  VĐ tháng 9/2015

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

                                  CÓ MỘT ĐẠI GIA ĐÌNH NHƯ THẾ!
Đây không phải là một gia đình quyền quý- danh gia vọng tộc, cũng không phải một gia đình truyền thống cách mạng hay doanh nhân thành đạt, mà ngược lại là một tập thể của những con người bị bỏ rơi đã được tập hợp lại trong một “ ngôi nhà hạnh phúc.”
Đó chính là Trung Tâm Nuôi dạy trẻ mồ côi, khuyết tật Quê Hương- thường được gọi tắt là Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương, tọa lạc tại khu phố Tân  Long phường Tân Đông Hiệp, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương.
Trung tâm được thành lập năm 2001, do sáng lập viên cũng là người quản lý điều hành hiện nay là bà Huỳnh Tiểu Hương, một nữ “ bồ tát” trong cách nhìn nhận của nhiều người. Ban đầu bà Huỳnh tiểu Hương mua khoản 2000 mét vuông đất tại đây để thành lập trung tâm. Nhờ sự giúp đở của nhiều nhà hảo tâm cùng góp sức, cộng với nổ lực của bản thân bà Hương, đến nay Trung Tâm đã mở rộng lên đến 12000 mét vuông và có cơ sở vật chất khá tươm tất như: nhà ở cho các em, lớp học mẩu giáo, sân chơi, lớp dạy nghề... Hiện Trung Tâm đang nuôi dạy trên 300 em là trẻ mồ côi và khuyết tật, với nhiều độ tuổi khác nhau: Nhũ nhi, mẫu giáo, tiểu học, trung học cơ sở...Các em độ tuổi mẫu giáo trở xuống thì được nuôi dạy trực tiếp tại trung tâm, còn các em độ tuổi tiểu học, trung học cơ sở thì được cho đi học tại các trường trên địa bàn. Ngoài ra trung tâm cũng có những lớp dạy nghề, dạy các môn nghệ thuật, võ thuật...Điều đáng mừng hơn là  bắt đầu từ năm học 2015-2016 trung tâm có thể tổ chức giảng dạy cấp I và THCS tại chỗ cho các em và còn có thể thu nhận thêm học sinh nghèo các vùng lân cận. Đây là kết quả của công trình đầu tư xây dựng trường lớp và nhà ở của Trung Tâm với tổng dự toán khoản 16 tỷ đồng. Điều đặc biệt là tất cả kinh phí từ nuôi dạy, chửa bệnh , xây dựng cơ sở vật chất ... đều do Trung Tâm tự vận động để trang trải. Đây là một nổ lực phi thường rất đáng trân trọng của những người điều hành Trung Tâm
Đến nay sau 14 năm đi vào hoạt động, Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương không chỉ trở thành một điểm sáng trong hoạt động nhân đạo từ thiện của thi xã Dĩ An mà còn có tiếng vang ra cả nước. Nhiều vị lãnh đạo Đảng và nhà nước đã đến thăm Trung Tâm như: Nguyên Tổng Bí Thư Đỗ Mười, Nguyên phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa, phó chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân...Không chỉ lo cho các em của Trung Tâm , bà Huỳnh Tiểu Hương còn tích cực tham gia công tác từ thiện xã hội trên phạm vi cả nước. Người ta thấy bà luôn bôn ba khắp nơi: Khi Bình Phước, lúc Đồng Nai, lúc đồng bằng sông Cửu Long... để tặng quà cho người nghèo, người già neo đơn, người khuyết tật hoặc học bổng cho học sinh ...Với vóc dáng mảnh mai và nhiều biểu hiện của bệnh tật tiềm ẩn, người ta khó có thể hình dung được một nghi lực phi thường ở người phụ nữ này. Mà quả vậy, cuộc đời của bà  gần như là một  huyền thoại, tưởng cũng cần lướt qua một chút
Bà xuất thân là đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa, suốt nhiều năm dài của thời niên thiếu, bà đã từng lăn lộn cùng đám trẻ bụi đời, kiếm ăn bằng đủ mọi cách. Khi thì nhảy tàu Nam- Bắc, cũng có lúc đi đào đãi vàng trong rừng sâu núi thẳm. Nói chung cuộc đời tuổi trẻ của bà thật dữ dội, hầu như chưa có khổ nhục nào bà chưa từng trải. Nhưng rồi, một ngày cơ may, bà được quý nhân giúp đở cộng với sự năng động vốn có của bản thân bà đã “trở mình” và trở thành người khá giả. Thông cảm sâu sắc với những mãnh đời cơ cực bị bỏ rơi, bà đã dồn hết tâm trí của cải của mình để cứu vớt những mãnh đời bất hạnh. Theo bà đây là một cách trả ơn đời
Từ khi thành lập đến nay, qua sự chăm sóc nuôi dưỡng của trung tâm , sự yêu thương đùm bọc của người “Mẹ” chung Huỳnh Tiểu Hương, nhiều em cô nhi đã trưởng thành. Một số em đã hòa nhập vào cuộc sống và có công ăn việc làm ổn định. Nhiều em trong số này vẫn thường quay lại thăm mẹ Hương của chúng và giúp đở cho Trung Tâm. Số còn lại hiện nay tại Trung Tâm khoản trên 300 em và tất cả đều được mang họ Huỳnh của mẹ Huỳnh Tiểu Hương. Có thể nói đây là một đại gia đình tiêu biểu cho lòng nhân ái và vị tha. Ở đây các cháu được hưởng sự thương yêu chăm sóc, nuôi dạy như trong một gia đình tử tế, được biết thế nào là tình thương của một gia đình mà tưởng như số phận nghiệt ngả đã đẩy các cháu vào ngỏ cụt của cuộc đời.
Tuy nhiên đường đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng, kể cả với việc làm nhân đạo từ thiện. Cũng đã có lúc , có người dèm pha, đả kích bà là kẻ lừa đảo, là trục lợi cá nhân trong công tác từ thiện. Những bài viết như vậy vẫn còn nhan nhản trên mạng không khó để tìm. Chúng tôi  cho rằng đó cũng là chuyện thường tình trong cuộc sống. Cuối cùng thì xã hội cũng nhận ra đâu là thật đâu là giả. Và ngày 30 tháng 5 vừa qua bà đã được chủ tịch nước tặng thưởng huân chương lao động hạng ba để ghi nhận những đóng góp của cá nhân bà cho xã hội.
Bác Hồ khi sinh thời vẫn đề cao vai trò của gia đình. Bác dạy: gia đình là tế bào của xã hội. Gia đình có tốt thì xã hội mới tốt...Theo lời Bác nhà nước ta lấy ngày 28/6 là ngày gia đình Việt Nam. Chăm sóc, yêu thương, cùng chăm lo cho gia đình tiến bộ, hạnh phúc để xã hội ngày càng tốt đẹp là nguyện vọng thiêng liêng của mọi người, mọi gia đình. Tuy nhiên cuộc sống không chỉ toàn màu hồng.Có những mảnh đời bất hạnh khi sinh ra đã không biết cha mẹ là ai như các em cô nhi tai Trung Tâm nhân đạo Quê Hương này, thì hai chữ gia đình chỉ là khái niệm xa xỉ. Vậy mà, bây giờ hàng trăm em đã được chung sống trong một đại gia đình “ Nhân Đạo Quê Hương”vui vẽ hạnh phúc và nhiều hứa hẹn một tương lai tươi sáng.
Điều khó tin nhưng có thật trong đời thường. Nếu bạn chưa tin xin mời đến địa chỉ ở đầu bài.

                                                                  Vân Đồn tháng 6/2015

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Ký:
                                         Hai thế hệ một hành trình

Trong  hoạt động chào mừng 40 năm giải phóng miền nam thống nhất đất nước ( 30/4/1975- 30/04/2015) và chào mừng các ngày lễ lớn, các sự kiện quan trọng trong  năm 2015, tỉnh  Bình Dương vừa tổ chức chuyến du khảo về nguồn tại di tích lịch sử  nhà tù Côn Đảo thuộc huyện Côn Đảo, tỉnh Bà rịa-Vũng Tàu. Đoàn về nguồn có trên 60 người gồm lãnh đạo văn phòng tỉnh ủy, các cựu tù chính trị -tù binh và 20 đoàn viên thanh niên thuộc tỉnh đoàn TNCSHCM tỉnh Bình Dương
Từ  ngày  11 đến 13 /04 năm 2015 đoàn đã đến thăm và làm việc tại tiểu đoàn công binh thuộc huyện đội Côn Đảo, thăm một số gia đình liệt sỹ, gia đình một số cựu tù côn đảo ở lại sinh sống và xây dựng quê hương côn đảo cho tới ngày nay. Đặc  biệt đoàn đã viếng nghĩa trang Hàng Dương, thăm mộ các đồng chí như: Lê Hồng Phong, Võ thị Sáu, Nhà yêu nước Nguyễn An Ninh và nhiều mộ phần của liệt sỹ là người Bình Dương còn nằm lại đây. Một nội dung chính của chương trình  tham quan là tìm hiểu về các trại tù tại đây. Đoàn đã được hướng dẫn đến các trại tù Phú Hải, Phú Tường là những trại giam nổi tiếng một thời với những hình thức tra tấn hành hạ người tù một cách dã man, tàn bạo, mà tiêu biểu nhất là khu chuồng cọp nổi tiếng là “địa ngục trần gian” ở trại Phú Tường.
Trong đoàn có một số ít là cựu tù côn đảo ngày trước như anh Lê Minh Diệu- Nguyên chánh văn phòng tỉnh ủy Bình Dương, anh Nguyễn Xuân Vinh, chi Lê Thi Hoa, Hồ Thị Thủy- thuộc Ban liên lạc chiến sỹ cách mạng bị địch bắt tù đày Bình Dương...thì không ngạc nhiên lắm với những dấu vết ngày xưa còn xót lại hôm nay. Nhưng đa số thành viên còn lại thì bị giam ở các nhà tù khác trong nước, cũng như các em thanh niên thì không khỏi tức giận , đau lòng  trước những hành vi tàn ác vô nhân của bọn cai ngục “đầu trâu mặt ngựa”tại đây . Nhiều chiến sỹ cách mạng của ta đã vĩnh viễn nằm lại nơi này trước những đòn tra tấn độc ác của chúng.. Trại Phú Tường nơi có khu chuồng cọp nổi tiếng, cũng là nơi mà kẽ địch đã giam cầm nhiều chí sỹ yêu nước như các cụ Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, nhiều đồng chí lãnh đạo Đảng và nhà nước như: Tôn Đức Thắng,Trương Mỹ Hoa, Ngô Gia Tự, Nguyển Duy Trinh....Không thể nói sao cho hết những hình thức đày đọa tù nhân trong các chuồng cọp, chuồng bò, trại biệt giam.tại đây. Đặc biệt đối với tù nhân nữ thì sự đày đọa này còn tăng gấp bội.
Nhưng tâm điểm của chuyến đi có lẽ là hành trình xuyên qua nghĩa trang Hàng Dương, nơi có khoảng 20.000 tù nhân trên khắp mọi miền đất nước đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Trong đó có nhiều  tinh hoa của dân tộc như: Nguyên Tổng bí thư Lê Hồng Phong – người chiến sỹ cách mạng của dân tộc và của quốc tế cộng sản, Nguyễn an Ninh nhà yêu nước nổi tiếng từng nhiều lần bị bắt và cuối cùng hy sinh tại đây; như anh hùng lực lượng vũ trang Trần văn Thời quê ở Cà Mau, như AHLLVT Võ thị Sáu quê ở Bà rịa...
Trong  niềm  tiếc thương vô hạn dành cho những nguời con trung dũng của đất nước, có lẽ hình ảnh những đoàn viên thanh niên thuộc tỉnh đoàn TNCSHCM tỉnh Bình Dương hôm đó đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng mọi người. Trước mộ AHLLVT Võ thi Sáu, những huyền thoại về sự hy sinh anh dũng của chị, về khí tiết ngất trời của một nữ trung hào kiệt trước cái chết cận kề đã làm lay động lòng người. Và bằng một lối dẫn chuyện thông minh, giọng nói truyền cảm, người thuyết minh của trung tâm quản lý di tích Côn Đảo đã đưa mọi người đi suốt hành trình đấu tranh kiên cường bất khuất của chị và cả những huyền thoại được lưu truyền sau ngày chi mất. Chị bổng nhiên trở thành vị nữ thần sáng lòa trong lòng mọi người. Để rồi khi tất cả các bạn đoàn viên cất lên bài hát “Biết ơn Võ Thị sáu” bằng một giong nghẹn ngào thì cũng là lúc những giọt nước mắt rơi- trên má những người trẻ, trên khóe mắt những người già. Những chiếc khăn tay được rút ra và những cái đầu cuối xuống. Và người viết bài này cũng không ngoại lệ. Phóng viên của Đài PTTH Bình Dương cũng không bỏ lở cơ hội đã nhanh chóng phỏng vấn đồng chí Nguyễn Phạm Duy Trang bí thư tỉnh đoàn về cảm nghĩ của tuổi trẻ Bình Dương mà chị đại diện. Kềm nén cảm xúc, nhưng chị Duy Trang cũng không nói được gì nhiều ngoài lời cảm phục các bậc tiền nhân và hứa phấn đấu sống lao động học tập, xây dựng đất nước để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các bậc cách mạng tiền bối.
Theo bước chân của những cựu tù năm xưa, các đoàn viên thanh niên thuộc tỉnh đoàn Bình Dương đã tận mắt chứng kiến những khó khăn gian khổ ác liệt của một thời đấu tranh kiên cường của các chiến sỹ cách mạng năm xưa không may sa cơ vào tay giặc. Bằng lòng kiên trung bất khuất và tinh thần thép, dù bị giam cầm, các chiến sỹ cách mạng đã đương đầu với kẻ thù đầy đủ vũ trang và thủ đoạn hiểm ác trong một trận chiến không cân sức. Dù chịu nhiều hy sinh mất mát, nhưng khí tiết sáng ngời của các đồng chí ấy luôn là vầng hào quang chói lọi để muôn đời sau ngưỡng vọng.
Trong buổi giao lưu với thanh niên trên đảo, có người cho rằng hiện có 3 thế hệ cùng tập hợp tại đây: Đó là thế hệ những người cách mạng lão thành, thế hệ những người đương chức trưởng thành sau 30/04/1975 và thế hệ các bạn trẻ hiện là đoàn viên thanh niên. Sự phân chia thế hệ như vậy cũng đúng, nhưng tôi lại thích cách nhìn nhận theo hướng khái quát hơn: Có một thế hệ đi trước đã hoàn thành nhiệm vụ cách mạng là giải phóng dân tộc, đã thuộc về quá khứ và một thế hệ khác đang và sẽ tiếp nối con đường cách mạng là xây dựng đất nước to đẹp đàng hoàng hơn
Và hôm nay, 2 thế hệ này đang cùng một hành trình tìm về nơi cội nguồn của cách mạng, nơi mà trước đây các tù nhân vẫn gọi là trường đại học cách mạng. Tại đây, trong một không gian nhuốm màu huyền thoại sẽ có một số người  xao xuyến bồi hồi pha chút tự hào với những gì đã cống hiến cho đời, cho đất nước; số còn lại sẽ thầm hứa với lòng sống sao cho xứng đáng hơn với những gì mình đang có.

                                                          Vân Đồn tháng 4/2015


Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

CỬA VÀO XUÂN
Trong một lần đi tìm đề tài cho bài báo xuân năm nay, duyên may, đã đưa tôi đến Ban Tuyên giáo thị ủy Dĩ An, để rồi tại đây tôi nhận được một thông điệp: Về Dĩ An, anh có thể viết về vấn đề cải cách hành chính, đặc biệt công tác của bộ phận tiếp nhận hồ sơ và trả kết quả theo mô hình một cửa và một cửa liên thông hiện đại. Lúc đầu tôi thầm nghĩ: cha mẹ ơi! Bài Tết mà các “bố” gợi ý cái đề tài khô khốc khó nuốt thế này, thì làm sao cho trôi. Nhưng rồi, với tinh thần không khuất phục khó khăn, cộng thêm một chút tự ái nghề nghiệp, tôi tự nhủ: cứ thử xem.
Sau khi đọc đi, đọc lại nhiều lần cái “Báo cáo tự kiểm tra tình hình thực hiện công tác cải cách hành chính giai đoạn 2012-2014” của UBND thị xã, nhiều vấn đề bỗng như sáng ra. Ồ! Sự hài lòng của người dân và tổ chức đối với nền hành chính có lúc đạt trên 97% chẳng phải là những tín hiệu của mùa xuân trong cuộc sống đó sao? Vài phần trăm còn lại là điều không thể tránh khỏi. Bà Bùi Thị Kim Nguyên - Phó Chánh Văn phòng HĐND - UBND thị xã, Trưởng Bộ phận Tiếp nhận hồ sơ và trả kết quả theo cơ chế 1 cửa, một cửa liên thông của thị xã cho biết: Chỉ tiêu của thị xã là 90%, nhưng chúng tôi cố gắng phấn đấu đạt mức cao nhất có thể. Năm 2013 là 97,5%, năm 2014 hơn 96%, nhưng với điều kiện mới hiện nay, trong những năm tới, hy vọng sẽ tiệm cận tới mức 100%. Có lẽ các bạn sẽ thắc mắc, điều kiện mới là gì? Xin nói ngay rằng đó là sự đầu tư bài bản đúng mức nhằm hiện đại nền hành chính, trong đó có sự đầu tư tốt nhất cho bộ phận một cửa, một cửa liên thông của thị xã Dĩ An, mà bắt đầu bằng sự phê duyệt của UBND tỉnh Bình Dương đối với Đề án số 3244/ĐA-UBND của UBND thị xã Dĩ An.
          Bây giờ đến với bộ phận “một cửa”- từ chúng tôi rút gọn từ tên gọi chính thức là “bộ phận tiếp nhận hồ sơ và trả kết quả theo cơ chế một cửa và một cửa liên thông hiện đại”, chúng ta sẽ bắt gặp một không khí văn minh hiện đại. Cơ ngơi của bộ phận này là tòa nhà một trệt, một lầu, với tổng diện tích sàn lên đến 811,8 m2, trong đó, diện tích tầng trệt 406 m2 cho bộ phận tiếp nhận và hoàn trả hồ sơ. Tại đây, còn được bố trí các khu chức năng như: khu chờ giao dịch của dân, khu tiếp nhận hồ sơ hành chính, phòng tiếp dân để giải quyết khiếu nại tố cáo, phòng chứng thực, phòng văn thư... Cơ sở vật chất tại đây được trang bị khá hiện đại, bao gồm: hệ thống phân phối số thứ tự, bảng điều khiển số thứ tự, hệ thống gọi số tự động, nơi tra cứu các thủ tục hành chính, nơi tra cứu hồ sơ hành chính thông qua website của thị xã... Ngoài ra, những điều kiện tối thiểu phục vụ cho người dân như bàn, viết, ghế ngồi chờ, báo chí, nước uống... bảo đảm người dân đến giao dịch thật thoải mái và thân thiện.
          Song song với việc đầu tư cơ sở vật chất, đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức làm việc tại đây là một sự đầu tư có trọng điểm của thị xã Dĩ An. Hiện tại, bộ phận “một cửa” này có 14 cán bộ, công chức dưới sự quản lý trực tiếp của một phó chánh văn phòng HĐND-UBND. Họ đều là những cán bộ có trình độ thạc sỹ và cử nhân thuộc các chuyên ngành phù hợp với vị trí được giao. Hơn hết, họ đều là những cán bộ trẻ, nhiệt huyết, giao tiếp với công dân tận tình, thân thiện, có hoài bão muốn cống hiến sức mình cho quê hương, muốn đem lại sự hài lòng tối đa cho người dân. Chính Bà Bùi Thị Kim Nguyên còn cho chúng tôi biết: “Biết rằng trong cuộc sống tìm được sư hài lòng  của 100% mọi người là rất khó. Dù vậy, chúng tôi cũng phải cố gắng hết sức để đạt mức cao nhất có thể”. Hơn nữa chính sách của Nhà nước đối với các cán bộ công chức làm việc tại đây cũng được chăm chút hơn. Ví dụ như hàng tháng mỗi người được phụ cấp thêm 400.000 đồng ngoài lương, hàng năm được cấp 04 bộ đồng phục để mặc trong lúc làm nhiệm vụ...
          Thật ra, công tác cải cách hành chính đã được thị xã Dĩ An thực hiện từ lâu theo Đề án tổng thể cải cách hành chính của Chính phủ đến năm 2020. Bộ phận tiếp nhận hồ sơ và trả kết quả cũng đã hoạt động từ khi tái lập huyện tháng 9/1999 theo tên gọi lúc bấy giờ là “một cửa, một dấu”. Quá trình phát triển cho đến hôm nay là cả sự vận động chuyển đổi từng bước để ngày càng hoàn thiện hơn
          Song song, với đầu tư cơ sở vật chất và con người, công tác hiện đại hóa nền hành chính ở Dĩ An còn được triển khai áp dụng hệ thống quản lý chất lượng ISO tiêu chuẩn Việt Nam 9001: 2008. Sau nhiều năm áp dụng và mở rộng, được chứng nhận phù hợp, đến nay, Dĩ An  cũng đã chính thức công bố Hệ thống quản lý chất lượng phù hợp tiêu chuẩn quốc gia TCVN ISO 9001:2008 áp dụng trên 237 hành chính thủ tục thuộc 30 lĩnh vực tại Thị xã; 7/7 phường trong thị xã cũng đã thực hiện công bố phù hợp tiêu chuẩn TCVN ISO 9001:2008. Về ứng dụng công nghệ thông tin trong giải quyết thủ tục hành chính, Dĩ An cũng đã đạt mức độ 2 và đang phấn đấu đạt mức 3 trong năm 2015 đối với những thủ tục hành chính trọng điểm. Hiện tại, người dân có thể theo dõi  hồ sơ hành chính của mình liên quan đến các lĩnh vực như: đất đai, đo đạc, bản đồ, xây dựng, đăng ký kinh doanh, hành chính tư pháp... trên website của thị xã. Việc quản lý văn bản của các ngành, các phường hay trao đổi thông tin giữa các đơn vị, cơ quan với nhau... đều thực hiện trên mạng internet.
Có thể nói tất cả mọi cố gắng trong công tác cải cách hành chính ở Dĩ An từ cải cách thể chế, thủ tục, đến xây dựng đội ngũ và đầu tư hiện đại hóa nền hành chính... đều nhằm mục đích cuối cùng là cung cấp cho người dân những dịch vụ tốt nhất, hướng đến sự hài lòng của mọi người đối với chính quyền của dân do dân và vì dân. Trong đó, mô hình “chính quyền, công sở thân thiện vì dân” đang được tập trung thực hiện thông qua mũi nhọn “một cửa và một cửa liên thông hiện đại”.
          Nhìn những nụ cười và gương mặt vui vẻ, hòa nhã của nhiều cán bộ, công chức; gương mặt hả hê, hài lòng của nhiều người dân đang thực hiện giao dịch hành chính trong một buổi sáng của một ngày gần cuối năm, chúng tôi hiểu rằng họ đang chuẩn bị đón mùa xuân trong vui tươi hồ hởi. Bỗng nhiên, trong đầu tôi lóe lên ý nghĩ: phải chăng “cửa” này đã đưa họ vào xuân?
                                                                                                                 



Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Mời xem tiếp loạt bài của Kỳ Nam

Xê-En-Bê-Ca (CLB “K” ) – Những người bạn của thần chết
                                                  Kỳ Nam
--oo00oo—

Bài 4: Bé Ngọc- người đang giữ “kỷ lục “
        Khoá 1.2015 của Trung Tâm Dưỡng Sinh Bình Dương (TTDS BD ) –Khoá đầu tiên của năm  dương lịch ( Khai giảng Trưa -11h ngay 5.1.2015) có lẻ là khoá học lịch sử, đáng nhớ của TTDSBD, bởi lẻ chưa từng xảy ra.
       Đấy là khoá học có đến 3 thế hệ trong cùng gia đình:bà nội Bùi Thị Xuyến-sinh 1954; cha Cao Thanh Phong- sinh 1985; cháu nội Cao Thị Bích Ngọc, sinh 2007, hãy lưu ý bé Ngọc sinh 2007 , tức  chỉ mới 7 tuổi.Thông thường TTDS chỉ tiếp nhận học viên đủ 18 tuổi trở lên. Song đã có lớp phá lệ, tiếp nhận 16 tuổi , rồi ít lâu sau, có lớp 12 tuổi. Và bây giờ người ta lại pha lệ lần nữa- một học viên chỉ 7 tuổi. Còn nhớ trước đây khi tiếp nhận trường hợp 16 tuổi gia đình phải đắn đo đòi hỏi trong gia đình phải có người học cấp 3, để kèm cặp. Đối với trường hợp bé Ngọc  thì không đòi hỏi những điều kiên như thế
         Để tiếp nhận trường hợp này phó giám đốc và các huấn luyện viên đã phải tranh luận nhau trước khi quyết định . Khi nhìn năm sinh lúc ghi danh sách , hướng dẫn viên giật mình , cầm phiếu đăng ký xin ý kiến PGĐ Nguyễn Như Học. Tất nhiên ông cho gạt  ra trường hợp quá nhỏ tuổi. Khi lớp học đến phần khai mở luân xa, cô bé thản nhiên đợi, lần lượt cha, đến bà nội và những người xung quanh đều được gọi tên khai mở, xuống luyện tập , chỉ còn một mình cô bé cứ ngồi đấy. Đợi.Kiên nhẩn đợi. Các huấn luyện viên trở vào văn phòng, gặp  chú Học để thảo luận về trường hợp này. Quay trở ra, chú Trí- Huấn luyện viên gọi bé lên khai mở luân xa.
       Buổi học đầu  tiên của bé Ngọc như thế
    Mấy ngày sau, hỏi sau bé Ngọc cứ ngồi đấy đòi học cho bằng được là thế nào. Bé bảo: Cha nói học môn này trị bệnh. Cha nói bé Ngọc phải sống với cha. Phải khoẻ mạnh. Con cũng sợ bỏ cha ở lại lắm.
      Cao Thanh Phong cũng kể lai:
      -Ngày đầu tiên sau mỗ, bé Ngọc nằm mê man trên giường bệnh, tay bị trói. Cháu ở bên ngoài khoa  hậu phẩu, cứ nghĩ đến điều xấu nhất là Ngọc sẽ vĩnh viễn im lặng  như  bác sĩ đã báo trước khả năng có thể xảy ra . Tai biến hậu phẩu tuyến giáp là khó lường. Ở đây lại là ung thư.Cho đến khi nghe giọng con bé khe khẻ:Cha ơi cứu con.Hai hàng nước mắt cháu lăn dài trên má
       Vượt qua thử thách đầu tiên là như thế . Mấy hôm sau bênh viện Nhi Đồng cho xuất viện. Phong hỏi bác sĩ  phác đồ điều trị, viêc tái khám như thế nào thì được trao cho hồ sơ bệnh án và  hướng dẫn sang Trung Tâm Ung Bướu(TTUB ) . Ở TTUB lại được trả lời là TT không nhận điều trị cho trẻ em.Phải chạy về Nhi Đồng . Nhi Đồng bảo đã xuất viện, bây giờ muốn nhập lại phải có giấy chuyển viện của bệnh viện tỉnh . Mà cũng nên cho bé về thăm người thân trước khi nhập viện thực hiện phác đồ hoá trị .Cần cho cháu thoải mái vài hôm đã.
       Liên hệ  những điều các bác sĩ tư vấn, Phong nghiệm ra rằng tất cả chỉ mới bắt đầu. Ở TTUB kinh nghiệm xưa nay, bênh ung thư tuyến giáp chỉ xảy ra ở độ tuổi ngoài 40. Mới đây xảy ra một ngoại lệ ,bệnh nhân trẻ nhất 22 và bây giờ con anh là người tạo ra cái “Kỷ lục “ mà chẳng ai dám chạm đén nữa
       Phong nhờ người bạn đang học y khoa hỏi về việc hoá trị cho cháu Ngọc . Vị giáo sư bác sĩ, thầy của người bạn xác quyết chắc chắn rằng có 3 khả năng xảy ra. Một: tuổi đời bé Ngọc sẽ kéo dài thêm được 5 năm là tối đa. Hai :Tai biến thanh quản, bé không nói đươc vĩnh viễn . Ba : Khả năng xấu nhất , cháu sẽ vĩnh viễn ra đi
       Không còn hy vọng nào . Không còn con đường  nào nữa. Trên suốt chặng hành trình về An Giang những ưu tư trầm mặc, những oán trách , nguyền rủa số phân,vẽ mệt mõi của bệnh tật,của những đêm thao thức bao trùm lên ba con người, ba thế hệ.
       Về đến Long Xuyên, Phong gọi điện thoại cho người chị tranh thủ ra gặp cháu trên chặng đường xe qua phà , biết đâu không còn có dịp gặp nữa. Nhà xe cũng cãm thông cho mở cửa xe cô cháu gặp nhau.Cuộc gặp ngắn ngủi trên một chặng phà , hai cô cháu chỉ ôm nhau khóc. Giọt nước mắt bé Ngọc chỉ đơn giản vì cô khóc  mà  cũng chẳng hiểu vì sao …
       Định mệnh cũng bắt đầu từ những giọt nước mắt . Trên chuyến xe hôm ấy có 12  học viên khoá 37 và 38.2014 vừa bế giảng. Tất cả đều chăm chú đến câu chuyện của hai cô cháu . Ông Nguyễn Văn Chí – Vĩnh Hội-An Phú –An Giang  chỉ vào những người cùng đi
       - Tất cả chúng tôi ai cũng bệnh giữ lắm. Ung thư thì kỳ này không có ai, nhưng chú cứ đi đến TTDS Bình Dương thì sẽ thấy. Ở trên ấy có cả một Câu Lạc Bộ những người bị ung thư . Hãy nghe tôi đi. Trong số chúng tôi đa phần là những người của các tôn giáo.Phật giáo có, Hoà Hảo có, Cao Đài có . Chúng tôi không tin vào những điều nhãm nhí đâu
       Và chuyến xe hôm ấy đã cho Phong chút ánh sáng cuối đường hầm. Anh trở về cả đêm lên mạng . Sáng hôm sau, anh trở dậy nói với mẹ.
     - Phải đi thôi má. Còn nước , còn tát. Mai đi .
*
*     *

       Tiếp xúc với bé Ngọc- người đang giữ 2 kỷ luc : Người ung thư tuyến giáp trẻ nhất nước, Người học viên nhỏ tuổi nhất trong pháp môn Trương Sinh Học , điều thú vị đối với tôi là cháu không hề biết đến đối thủ của mình. Phải chăng chính điều này khiến thần chết phải hổ thẹn . Tôi không gọi bé Ngọc là K’Ngọc vì  tôi không muốn xem bé  nằm trong nhóm những người bạn của thần chết . Cứ nhìn bé thiền không ai có thể tin được rằng bé ngồi hằng giờ khoan thai, thuần khiết như một thiên thần. Cao Thanh Phong nhiều lúc cùng luyện tập , song chỉ được khoảng 40,45 phút là kết thúc vì không chịu nổi cơn đau, quay lại nhìn con , anh vui như chưa bao giờ vui như thế , con bé vẫn thản nhiên tĩnh tâm, thiền định . Cơn đau thoáng chốc tan biến 

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Bài tiếp theo CLB"K" Bình Dương

Xê-En-Bê-Ca  (CLB “K” ) – Những người bạn của thần chết
                                                  Kỳ Nam
--oo00oo--
Bài 2: K’Tiến – Bài học chiến đấu và chiến thắng  
       Cãm giác đầu tiên khi tiêp xúc với K’Tiến đó là sự nhanh  nhẹn, phong trần, hài hước và sự chơn chất của một bác nông dân đậm đặc vẽ đồng quê với hai mùa mưa nắng . Ở Trung Tâm Dưỡng Sinh Bình Dương với vai trò giảng huấn, khai mở luân xa cho hoc viên, có lúc K’Tiến “đi” cả hai ca TRƯA ( 11 h30 ) và CHIỀU (17h30 ) . Đi cả hai ca, chú Tiến phải chạy mỗi ngày cả đi lẫn về đến 60 km-từ Hoà Phú – Củ Chi đến Thủ Dầu Một. Để đãm bảo công việc “trang trại “ phải vậy thôi , không thể khác . Người chủ trang trại vừa sản xuất nông phẩm vừa chăn nuôi bò sữa , điều hành cả bộ máy gồm vợ, con và chính mình phải dậy tứ hai.ba giờ sáng để thiền định và …sản xuất . Kể ra tổng quĩ thời gian lao đông của anh cân bằng giữa sương sa và nắng gió nhưng cái nắng đồng bằng vẫn đậm nét, lấn lướt trên nét cười thường trực.
      K’Tiến có gần 6 năm đến với trường sinh học, bắt đầu từ căn bệnh Ung thư cột sống-Một chứng bệnh mà  không ai nghĩ răng có thể “ngồi thiền “ để vượt qua bệnh tật được . Có lẻ chỉ điều ấy thôi đủ để đề cử anh làm “ thủ lĩnh “. Anh kể : lúc đầu đau lưng, đau đến không còn nhúc nhích, cựa quậy gì được . Anh đến bệnh viện huyện . Chẩn đoán của bệnh viện là thoát vị đĩa đệm . Tại đây anh kiên trì nhận thuốc và kiên trì…uống đến 14 tháng, cho đến khi teo cả 1 chân, khô quắc, bất động  như một que củi rẩy. Anh đã nổi khùng lên khi quẳng cả sổ bảo hiểm vào mặt bác sĩ mà mắng rằng  Tôi đã uống thuốc đến nay 14 tháng . Bắt đầu từ hai chân đi được, giờ chỉ còn một chân. Anh bật khóc sau đó và đón xe dông thẳng đên Bệnh Viên Chấn Thương Chỉnh Hình Thành Phố.
       Một thân, một mình chờ kết quả:siêu âm,xét nghiệm máu, em-rây…Cuối cùng bác sĩ gọi vào hỏi thân nhân của anh đâu. Anh bảo tôi chỉ một mình. Cuối cùng, sau một lúc do dự bác sĩ báo cho anh một  hung  tin : Anh bị ung thư đốt xương cùng. Anh choáng như đang đứng trước vành móng ngựa nghe tuyên án tử hinh. Thế là hết . Cầm toa thuốc, ra đến hành lang bệnh viện anh như không biết về đâu nữa. Vậy là thời gian còn lại của anh được tính bằng ngày
        Trước đó bác sĩ bảo khả năng phục hồi của anh còn hy vong vào việc thay cột sống nhân tạo.Xác xuất thành công là 30-40 % Chi phí  khoảng 72 triệu . Hồi ấy nếu có ai mua , anh bán cả nhà cửa, tài sản  không chắc được một phần ba. Còn toa thuốc mà anh cầm về có giá 1.350 .000 cho một tuần . Nhưng thuốc lúc này chỉ là trò chơi an thần, cầm cự cơn đau nhức mà anh đang chịu đựng mỗi ngày, mỗi giờ. 
        Về đến nhà, anh chẳng nói với ai về bản án vừa tuyên. Anh nằm dài vật vả với cơn đau. Biết tính anh, vợ chẳng nói gì, chỉ lặng lẻ xoa bóp , an ủi.
       Mọi viêc đời, được thua, thành bại ập đến với anh trong thoáng chốc. Là một chính trị viên xã đội có hơn 10 tuổi đảng, với anh, hồi ấy cơ hội thăng tiến không phải ít, con thì còn bé dại…Dường như trong khoảnh khắc ý nghỉ tìm lấy cái chết là lối thoát cho sự đau đớn tột cùng này . Cứ thế cái ý nghỉ điên rồ kia thoắt ẩn, thoắt hiện trong anh mỗi ngày.
     Tôi cắt ngang dòng hồi ức của người thủ lĩnh xê-en-bê-ca
-         Thế ai thuyết phục anh đến với trường sinh học
      Anh bảo:
           - Thuyết phục cái gì , hồi ấy- anh chỉ vào chú Trí – chú Trí huóng dẫn cách nhà tôi có mấy bước chân. Là chính trị viên xã đội tôi ngó lơ cho vì nhiều bà con mình tin tưởng quá . Chứ còn tôi thì . Anh nghĩ xem, tôi đảng viên hơn chục tuổi đảng , có tin vào nổi không.
          - Thế thì anh đến bằng cách nào, chẳng ai thuyết phục…
          - Vợ tôi, con tôi, những người thân…. Thực lòng hồi mới học tôi chỉ thương vợ thương con mà đi cầu may vì như đã nói, cái ý nghĩ tìm đến cái chết cứ chơt đến, chợt đi. Thử tưởng tượng, ngày đầu tiên tôi ngồi không đến 10 phút là ngã quặt . Cứ thử hỏi những trường hợp thoát vị đĩa đệm. Ở đây là ung thư thì phải biết
        Thế rồi , ngay trong những ngày học,  mang cái ý nghĩ tìm cái chết tôi đã định bụng nếu thần chết đến , tôi xin tự nguyện tra tay vào còng, không xin xỏ gì cả . Trong khoảnh khắc tôi chợt nhớ đến  thầy Mai và  giai thoại thiền của Trường Sinh Học. Khi  mới tập thiền người ta dễ bị ảo giác đánh lừa .
       - Thế anh có thấy gì  không trong quá trình luyên tập cam go thế kia ?- Tôi hỏi
       Anh cười:
       - Tâp được 6 buổi học là tôi ngồi hơn 1 tiếng. Cứ tưởng tượng cột sống ung thư mà kềm được 1 giờ đồng hồ là kỳ tích. Lúc này,anh biết tôi chỉ còn 37 ký không phải trùng trục như bây giờ đâu.Trong tuần lể đâu, tôi đã cãm nhận bệnh thuyên giảm đến 20%. Tập được 3 tháng , tôi ngồi đến 3 tiếng rưởi,bốn tiếng. Nhiều lúc vợ dọn cơm để đấy, viết mấy dòng lên mảnh giấy để  trên mâm. Đến chiều về ,tất cả còn nguyên ,hoảng hốt chạy vào phòng ,tôi vấn ngồi đấy . Tôi chẳng thiết gì ăn  uống nữa. Ngồi. Ngồi suốt ngày. Ngồi để chết mà. Tôi ngồi đến nước mắt ràn rụa, đau đớn, oằn oại, khổ sở. Nhiều lúc cơn đau chạy dọc sống lưng , buốt lên đến óc rồi loang ra toàn cơ thể. Thật tình có thể nói tôi đã gặp thần chết vào lúc ấy. Dường như ông từ chối không đưa tôi đi vì còn nợ nần thế gian nhiều lắm . Chân tôi bắt đầu có dấu hiệu phục hồi . Cãm giác đau buốt. Sáu tháng sau tôi đi thật sự bằng hai chân,tuy còn khập khiểng. Nhiều người hỏi tôi hồ sơ bệnh án. Điều này sẽ rất giá trị nếu như nó còn. Nhưng phải nói, hết bệnh thuốc men, bệnh án , với tôi không có nghĩa gì. Tôi đốt tất cả. Giờ nghĩ lại thấy tiếc
      Tôi hỏi Tiến có biết vì sao tôi đặt tên cho loạt bài là Những người bạn thần chết  không
      - Thì tôi là bạn của thần chết mà
    Tôi bảo
      - Anh chiến thắng . Chiến thắng oanh liệt. Giá tất cả những người bệnh K đều học lấy cách chiến đấu để chiến thắng như anh. Sau trận đấu , thầnchết bắt tay thán phục . Và hẹn tái đấu…
      -Thực ra cũng không đơn giản như vậy đâu anh.Tôi đúc kết một điều. Tôi đã không chỉ “ngồi” mà chiến thắng . Đúc kết kinh nghiệm chiến đấu tôi phải có đủ 3 yếu tố: nghị lực, chế độ dinh dưỡng và sự  thay đổi  đời sống tinh thần. Về nghị lực thực ra không chỉ là bản thân tôi. Anh biết không , bác Ba Đắng- người ngồi xe lăn 16 năm vì căn bệnh gout , tập thiền sau bỏ xe lại làm quà tặng cho trung tâm. Đó là tấm gương đã tiếp sức cho tôi. Về chế độ dinh dưỡng , tôi đã đọc bài viết của bác sĩ Hoàng  ông tuyên bố ai ăn chay thì ông mới tiếp nhận chữa trị. Còn sự thay đổi về tinh thần đó là gần như tôi đã trở thành con người khác hoàn toàn . Thiền định chỉ mới 50% thôi. Còn lại 50 % đó là sự thay đổi đời sông tinh thần và chế độ dinh dưỡng. Anh thấy tôi nhọc nhằn lao động? Thực ra tôi chỉ mới lao động trở lại hơn 2 năm nay thôi . Ba bốn năm trước toàn bộ thời gian tôi dành đê chữa bệnh rồi
          Tôi hiểu những điều K’Tiến muôn diễn đạt. Anh  nhấn mạnh động lực thiền, cái mang đến kết quả thực tế như là một yếu tố thuần lý .còn sự biến đổi đời sống tinh thần là  yếu tố thứ hai: yếu tố tâm linh, hổ trợ cho kết quả  thiền định. Sự thực tât cả đèu nằm trong sự hiệu dụng của THIỀN .Sự tương tác hửu cơ của cả hai yếu tố là không ai có thể phủ nhận , song để đạt được cảnh giới thuần khiết , thanh tịnh,đủ để  tương tác đời sông  tinh thần , đến tâm tinh, đến nhận thức, cãm xúc… thì chỉ ở chiến trường “K” anh sẽ thấy điều này rõ rệt hơn cả. Khi mà tất cả lắng lại trong vài giờ tĩnh tâm, thiền định , vô thức…
                                                                            K.N




Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

xin giới thiệu bài của người ban- anh Kỳ Nam

Xê-En-Bê-Ca (CLB “K” ) – Những người bạn của thần chết
                                                  Kỳ Nam

     LTG: Trong đề án thành lập Câu Lạc Bộ “K” có ghi : Sau gần 2 năm hoạt động Trung tâm dưỡng sinh Bình Dương (TTDSBD) đã giúp cho người học tập  rèn luyện, nâng cao sức khoẻ, đẩy lùi được một số bệnh tật mà toàn bộ các học viên không sử dụng thuốc. Trong đó riêng số học viên thuộc nhóm bệnh “K” (Ung thư) khoảng 40 người rải rác các tỉnh thành khắp cả nước. Có rất nhiều trường hợp, học viên ở xa Trung tâm nhưng ý thức cao việc ứng dụng Trường Sinh Học (TSH) vào việc đẩy lùi bệnh tật. Họ miệt mài rèn luyện, đến nay đã đạt được kết quả rất tốt. Tuy nhiên, cũng không ít trường hợp thiếu thông tin, thiếu sự động viên hỗ trợ, bệnh tật trở lại, họ đã không qua khỏi căn bệnh hiểm nghèo.
      CLB (Câu lạc bộ ) đến giờ vẫn còn…trên giấy. Người viết bài không định làm cái việc liều lĩnh là PR cho thương hiệu của  một tổ chức “chưa hợp pháp “ mà chỉ muốn nói đến những con người cụ thể trong cái tổ chức đó. Đơn giản chỉ có thế. Và bài viết  sẽ không có kết thúc mà chỉ luôn bắt đầu với những con người trong cái tập thể hội tụ  những người chiến thắng. Những người từng là bạn, từng là đối thủ của thần chết

 
     

















BÀI 1 :Trần Thị Thanh Lan-Một trong những người điều hành Xê -En- Bê -Ca
                                             Kỳ Nam-Thuỳ Linh
       K’Lan – Tôi gọi lại tên cô theo cách gọi  một dòng họ mới, rất mới , hay cách đặt tên khoa học cho một dòng sinh vật có tên nhóm là Kancere ( thuật ngữ y học ) hiện vừa đãm đương trách nhiêm hướng dẫn viên Trung Tâm Dưỡng Sinh Bình Dương, vừa nhận nhiệm vụ Phó Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ”K”- kể về mình
           Trước năm 20 tuổi , tôi bệnh viêm xoang và bướu cổ điều trị đủ cách mà không khỏi, ngày nào cũng phải dùng thuốc , càng ngày càng nặng hơn. Cho đến khi tôi 33 tuổi có những biểu hiện nóng sốt về đêm , đầu tiên là nửa tháng 1 lần , sau đó ngày càng gần hơn , nóng sốt kéo dài , tôi cứ nghĩ như những bệnh kia thôi . Nào ngờ tình cờ phát hiện bên ngực phải của tôi , đầu ngực sần sùi như da cam và màu da không bình thường, hơi đau .Tôi đến bệnh viện ung bướu tp.HCM để khám và kết quả là tôi có khối u 14mm ở ngực phải . Tôi làm xét nghiệm tế bào và chụp nhũ , kết quả là bướu lành tính, Bác sĩ khuyên mổ hoặc uống thuốc và theo dõi khối u .Tôi không hoàn toàn tin vào kết quả sinh thiết. Tôi và gia đình chọn uống thuốc , theo dõi khám định kì hàng tháng, nhưng tháng thứ 2 tôi đi tái khám khối u của tôi tăng lên 16mm . Tôi thực sự lo sợ nhưng cũng cố uống thuốc và theo dõi hàng tháng. Lần tái khám thứ 3 , cũng như vậy khối u cứ tăng dần lên . Lúc này tinh thần tôi bắt đầu suy sụp , tôi sụt cân , hỏi ý kiến bác sĩ thì được  trả lời là đang theo dõi , cũng  uống thuốc được 5 tháng thì cơ thể có những biểu hiện : mất kinh nguyệt , mất ngủ và nám mặt . Trong thời gian đó nóng sốt vẫn không thuyên giảm lại còn đau bao tử , ăn uống không được, ăn vào là nôn ra dẫn đến suy nhược cơ thể .Tôi đi tái khám bác sĩ vẫn nói khối u của tôi lành tính , mổ thì tốt cho sau này còn không thì uống thuốc để cho khối u tan dần , vì vậy thuốc có tác dụng phụ nhiều và phải điều trị lâu dài , theo dõi khối u sợ chuyển sang ác tính . Trong thời gian này tôi đã kết hợp nhiều loại thuốc : thuốc tây của bệnh viên để trị khối u, thuốc Bắc để điều hòa kinh nguyệt và thực phẩm chức năng, nhưng sức khỏe tôi không cải thiện chút nào mà còn nghiêm trọng hơn. Tôi sụt 6kg .

         Nói về những ngày u ám ấy, cô con gái của K’Lan thì thuật lại bằng tất cả xúc động thật sự
           Năm mẹ con bệnh con 14 tuổi , lúc đó con không hiểu rõ về bệnh ung thư vú , gia đình con  nghĩ cứ hễ có khối u là phải cắt bỏ , phải xạ trị . Cả gia đình con rất lo lắng , hoang mang . Con nhớ lúc đó mẹ rất hay khóc , mỗi lần uống thuốc là mẹ lại nôn ra , nhưng rồi phải uống lại vào cho đủ liều theo bác sĩ dặn. Cả tháng trời như thế , người mẹ toàn mùi thuốc tây. Con không nhớ rõ tại sao lúc đó bà nội lại đưa mẹ đi bệnh viện Biên Hòa để khám thần kinh .Vì mất ngủ nên mắt mẹ như người vô hồn , đôi khi mẹ nóng giận điên tiết, quát tháo rất vô lý.Thậm chí,có lúc mẹ điên thật sự

       Tôi không thể hình dung nổi cô “ thiếu nữ “ trước mặt tôi với thân hình còm nhom 29 kilôgam , gương mặt vô hồn, thất thần. Thậm chí người nức nẻ như trái dưa gan . K’Lan bảo rằng khi đó đố ai dám đến gần. Tây y thì chẩn đoán viêm da, cứ chảy nước vàng, thậm chí chảy mủ máu ghê gớm lắm . Tình trạng thật tồi tệ. Chứng mất ngủ thường xuyên và bao nhiêu thứ bệnh tật khiến K’Lan không còn tin vào điều gì.Nếu không có Thuỳ Linh thì không gì có thể ràng buộc mình với cuộc sông- K’Lan nói. Hồi ấy nhiều lúc nổi cơn điên lên Lan đập đầu vào tướng đến đổ máu.Cả nhà phải mấy phen hoảng loạn. Lan trở thành bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Đồng Nai…

         Sau đó , Dì Ba gần nhà hỗ trợ năng lượng , mẹ ngủ được và khỏe hơn, một thời gian như thế , rồi dì chở mẹ con đi học ngồi thiền . Sau khoảng 2 tháng thiền thì tinh thần mẹ ổn định lại , mẹ bỏ hẳn không uống bất kì loại thuốc nào .Dần dần , cả gia đình con đều thấy có kết quả rõ rệt , bệnh viêm xoang của mẹ giảm hẳn (viêm xoang hơn 10 năm có khi ra cả máu và mủ nhưng giờ thì không còn nữa), mẹ không còn mất ngủ , cũng không còn nóng giận, bẳn tính  như lúc trước . Cứ nhìn mẹ con cười thì thấy thương liền  Vì nhà bán tạp hóa , nên ba mẹ con cực lắm . Mỗi ngày mẹ ngồi được 2 lần , mỗi lần 60 phút .Tuy những bệnh kia đã giảm nhưng đôi khi vẫn còn nóng sốt, ba con nói nếu cứ buôn bán mất thời gian và phải lo lắng thì mẹ không thể tập trung ngồi thiền cho hết bệnh được , nên ba con chọn công việc khác để mẹ thoải mái ngồi thiền nhiều hơn. 
Từ đó , tinh thần mẹ tốt hơn , mẹ không còn nóng sốt , không còn bị bao tử nữa , mẹ ăn chay nên gia đình sợ mẹ thiếu chất nhưng mẹ vẫn tăng cân . Đặc biệt là khối u ở ngực phải mẹ nói khi sờ có cảm giác nhỏ dần , gia đình thấy vui mừng và yên tâm về sức khỏe của mẹ hơn. Riêng con , con cảm thấy mẹ khác hẳn lúc trước , không còn nóng tính , thông cảm và yêu thương mọi người nhiều hơn. 
         Có một câu chuyện khá thú vị gần như một truyền thuyết đối với gia đình K’Lan. Hồi ấy trước hiên nhà có cây xoài đang cho trái. Lan bệnh trầm kha. Việc buôn bán giao hết cho chồng. Mỗi ngày Lan nằm dài trên võng, mẹ chồng và con gái luân phiên chăm sóc, thuốc thang đúng cử. Mỗi lần uống thuốc vào, lại ói ra gốc xoài. Uống thuốc thì phải đúng liều lượng, mẹ chồng lại cho uống tiếp. Cứ thế các loại thuốc thần kinh, thuốc đặc trị ung thư v.v…cây xoài hưởng trọn. Bà cụ bảo mọi người rằng cây xoài có khả năng trị bách bệnh. Ai không tin xin đến hỏi cụ…
        Mẹ con ngồi thiền đã được 4 năm rồi , sức khỏe và tinh thần của mẹ rất tốt , nhờ có thiền mẹ đã lấy lại cân bằng cuộc sống , gia đình con đã trải qua những ngày tháng lo sợ về bệnh tật . Gia đình con hiện giờ rất hạnh phúc và cuộc sống bình yên.
               Chúng tôi, dự định chụp một “pô” ảnh hai mẹ con để minh hoạ cho bài viết song rất tiếc lại không thể làm được vì cô con gái của K’Lan đang bận việc túi bụi trong năm thứ hai đại học Sư Phạm Ngoại Ngữ . Thực hiện bài viết này tôi chỉ liên hệ với Thuỳ Linh qua email .Nhìn hai mẹ con K’Lan  qua bức ảnh mà Thuỳ Linh gửi không ai có thể hình dung đó là hai mẹ con bởi lẻ cả hai cô gái đểu rất đẹp .Và trẻ nữa. Cứ như là hai chị em, hai thí sinh trong cuộc thi sắc đẹp hay… duyên dáng gì đấy. Mà dường như thần chết là giám khảo ?
                                                                         K.N
                                     ( Bài viết có sự hổ trợ đắc lực của Thuỳ Linh )
TB: Kỳ tới K’Tiến-Bài học chiến đấu và chiến thắng