Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

chuyên đông ....


                                                         NÊN CHĂNG?
Cứ  mỗi lần lễ tết như quốc khánh 2/9, tết nguyên đán, ngày 30/4… thì cả nước- cơ quan và hộ dân- đều treo quốc kỳ để chào mừng. Đây là quy định chung được tuyệt đại đa số nhân dân chấp hành. Tuy nhiên thời gian gần đây có nhiều địa phương sáng tạo bằng cách kêu gọi các hộ dân hai bên đường góp tiền để mua cột cờ và cờ . Tới ngày lễ thì có cán bộ ở khu phố tự treo cờ, nhân dân không phải làm gì cả. Khỏi phải nói là quang cảnh những nơi này rất đẹp , cờ treo ngay hàng thẳng lối, màu cờ đồng bộ, làm cho con đường vốn đã khang trang, vào ngày lễ lại càng đẹp mắt. Thế nhưng nhìn sâu vào một chút thì các nhà dân lại mang màu sắt tẻ nhạt, không có vẽ gì là một ngày lễ. Cảnh này gợi cho ta những vấn đề gì?
Lời bàn:
Treo cờ dọc theo các tuyến đường tạo nên cảnh quan đẹp trong những ngày lễ là việc làm hay. Tuy nhiên vì thu tiền rồi cho phép nhân dân khỏi phải treo cờ tại nhà mà chỉ tập trung lo hai bên đường thì e rằng chưa ổn. Dẫu biết rằng nhân dân tự treo cờ đôi lúc có những chệch choạc như: màu cờ không đồng nhất, người treo, người không,thậm chí có người treo lên rồi không gở xuống khi qua lễ để cờ phai màu rách nát…Nhưng đó là cuộc sống. Hành động treo cờ là thể hiện lòng yêu nước và nhận thức của mỗi con người. Cho nên sự thể hiện không giống nhau cũng là tất yếu. Vấn đề là nhà nước cần nhắc nhở ,động viên để nâng cao nhận thức của mọi người chứ không nên “bao cấp” cả lòng yêu nước như việc treo cờ ở một số địa phương như nêu trên.

                                                                               Vân Đồn tháng 9/2014

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

chuyện đông...

SỰ BẮT CHƯỚC KỆCH CỞM
----
Dưới đây là một phần bản tin trên Báo Mới:”
 “Ice Bucket Challenge” hay còn gọi là lời thách đố “Hãy dội xô nước đá lạnh lên đầu” do Pete Frates- một cầu thủ bóng chày của đội trường đại học Boston, người mắc phải căn bệnh ALS, kêu gọi.
Cho đến nay, trào lưu dội nước đá lên đầu đã ảnh hưởng một cách mạnh mẽ và lan rộng trên toàn thế giới, thu hút được hàng loạt người nổi tiếng tham gia. Từ những chính trị gia nổi tiếng, ca sĩ hàng đầu thế giới... đến người dân bình thường đều tích cực hưởng ứng kêu gọi ủng hộ.
Trò chơi này cũng nhanh chóng hội nhập về Việt Nam, đang được các sao Việt hưởng ứng nhiệt tình, đầy hào hứng, có thể kể đến cái tên nổi tiếng như Diễm My, Dương Khắc Linh, Isaac, Hồ Vĩnh Khoa, Vương Khang, Phạm Quỳnh Anh, Quốc Trung, Trần Lập, Ngô Thanh Vân,… Gần đây nhất,  Đàm Vĩnh Hưng cũng thực hiện lời thách đố ngay trên sân khấu X-factor hay Đinh Hương gây chú ý khi gửi lời thách đố đến bộ trưởng Đinh La Thăng.( hết trích)
Điều đáng nói là ở Việt Nam người ta làm theo mà chẳng vì một mục đích cụ thể nào cả. Nếu như ý nghĩa ban đầu của phong trào này là kêu gọi gây quỹ để ủng hộ cho những người bị bệnh ALS ( anymotrophic lateral sclerosis- sơ cứng cột bên teo cơ) rất có hiệu quả ở nhiều nước trên thế giới, thì khi về Việt Nam lại trở thành một trò chơi vô bổ nhí nhố, gây phản cảm trong dư luận. Vì sao vậy?
Lời bàn:
Theo chúng tôi, ngay cả hình thức kêu gọi đóng góp để gây quỹ từ thiện kiểu ấy đã là không phù hợp với văn hóa Việt Nam. Đóng góp là do thiện tâm của mỗi người chứ không phải vì “ tức nhau tiếng gáy”. Vì vậy việc thách thức ở Việt Nam lại trở thành một hành vi “ lạ đời” và kết quả là chẳng có hồi đáp, chẳng có kết quả gì. Ở đây còn chưa kể việc bắt chước dại dột này có thể gây ra hậu quả khó lường. Nếu như ở một xứ sở nhiệt đới như đất nước mình, cơ thể con người quen với cái nóng hơn là lạnh mà dội xô nước đá lên đầu thì nguy cơ sốc lạnh dẫn tới đột quỵ, tử vong là rất cao. Có lẽ các “sao” ta cũng ngại điều đó nên thường chỉ dội một “ tô” nhỏ để quay video là chính. Vì vậy, thà đừng bắt chước còn hơn!!!
                                                                                        VĐ tháng 9/2014


Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Sự "sáng tạo" made in VN




chuyen dong- chuyen tay

                                                   CÓ PHẢI LÀ SỰ HYSINH?
                                                                        ----
Những ngày gần đây, nhiều trang  mạng xã hội lan truyền câu chuyện người mẹ tự sát để lấy tiền phúng  điếu cho con ăn học. Câu chuyện đã khá lâu được dẫn từ trên báo Pháp luật online có thể tóm tắt như sau:
Một bà mẹ có ba người con đang tuổi ăn học. Chồng chị làm nghề thợ hồ. Gia đình này ở một vùng quê nghèo của tỉnh Cà Mau. Hai vợ chồng chật vật lo toan nhưng vẫn không đủ tiền nuôi các con ăn học. Người mẹ trẻ này làm bất cứ việc gì có thể để lo cho gia đình, nhưng sức người có hạn, chị lâm bệnh làm cho cuộc sống gia đình càng khốn đốn hơn. Để tháo gở khó khăn , chị đã tìm đủ mọi cách để vay mượn, kể cả xin xác nhận hộ nghèo để vay tiền đóng học phí cho con. Tiếc thay, mọi việc đều không được như ý. Túng quẩn chị đành tính nước liều là dùng chính bản thân mình cho một cuộc đổi chác nghiệt ngã: tự vẩn để gia đình nhận tiền phúng điếu mà lo cho các con. Cái chết của chị được nhiều người diễn đạt bằng những từ ngữ như đắng lòng, chua xót, sự hy sinh cao cả …Thậm chí có những ý kiến oán trách chính quyền địa phương không giúp đở để chị có thể vay tiền vượt qua khó khăn nên chị mới chết.
Lời bàn:
Mọi người cảm thương cho hoàn cảnh gia đình chị là điều dễ hiểu. Nhưng nều có ai đó ca ngợi hành động này và cho đó là sự hy sinh cao cả thì e rằng chưa ổn. Với hoàn cảnh gia đình này, hiện nay xã hội ta không phải là ít, tại sao bao nhiêu người không chọn con đường của chị. Vấn đề chính của câu chuyện này là khó khăn trong việc lo học phí cho các con. Thế nhưng, với hơn 40 triệu đồng tiền phúng điếu ( số tiền được cho là khá nhờ sự thương cảm của bà con ) thì lo được gì cho sự học hành của ba đứa con? Đó là chưa kể,nếu những đứa con này thực sự thành tài trên thân xác người mẹ thì tâm trạng nó ra sao? Rõ ràng người phụ nữ này không hề suy nghĩ trên lập trường của người chồng và các con. Còn như những ý kiến oán trách chính quyền địa phương cũng chưa phải là chính xác. Việc xét hộ nghèo còn tùy thuộc vào các tiêu chí của nó, và phải có một hội đồng để giải quyết, vì vậy cũng cần có thời gian nhất định chứ không phải cứ đến xin ông A ông B nào đó là được. Chỉ vì nôn nóng, cạn nghĩ mà chị đã làm một điều lẽ ra không nên làm. Theo chúng tôi, giả sử như con chị bị một  loại  bệnh nan y cần những cơ quan phủ tạng của chị để sống  sót mà chị cho chúng thì dễ chấp nhận hơn. Còn như việc học,không phải ai học cao cũng thành đạt cũng như không phải tất cả những người thành đạt đều học cao. Hiểu được đều này chắc chị sẽ nghĩ thoáng hơn.
Cuối cùng, chúng tôi cho rằng, chính sự lo lắng thái quá làm cho chị bị chứng trầm cảm. Và chính căn bệnh trầm cảm mới là nguyên  nhân chính dẫn chị vào cõi chết.

                                                                             VD tháng 8/2014