Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014
Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014
Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014
Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014
chuyen dong- chuyen tay
CÓ PHẢI LÀ SỰ HYSINH?
----
Những ngày gần đây, nhiều trang mạng xã hội lan truyền câu chuyện người mẹ tự
sát để lấy tiền phúng điếu cho con ăn học.
Câu chuyện đã khá lâu được dẫn từ trên báo Pháp luật online có thể tóm tắt như
sau:
Một bà mẹ có ba người con đang tuổi
ăn học. Chồng chị làm nghề thợ hồ. Gia đình này ở một vùng quê nghèo của tỉnh Cà
Mau. Hai vợ chồng chật vật lo toan nhưng vẫn không đủ tiền nuôi các con ăn học.
Người mẹ trẻ này làm bất cứ việc gì có thể để lo cho gia đình, nhưng sức người
có hạn, chị lâm bệnh làm cho cuộc sống gia đình càng khốn đốn hơn. Để tháo gở
khó khăn , chị đã tìm đủ mọi cách để vay mượn, kể cả xin xác nhận hộ nghèo để
vay tiền đóng học phí cho con. Tiếc thay, mọi việc đều không được như ý. Túng
quẩn chị đành tính nước liều là dùng chính bản thân mình cho một cuộc đổi chác
nghiệt ngã: tự vẩn để gia đình nhận tiền phúng điếu mà lo cho các con. Cái chết
của chị được nhiều người diễn đạt bằng những từ ngữ như đắng lòng, chua xót, sự
hy sinh cao cả …Thậm chí có những ý kiến oán trách chính quyền địa phương không
giúp đở để chị có thể vay tiền vượt qua khó khăn nên chị mới chết.
Lời bàn:
Mọi người cảm thương cho hoàn cảnh
gia đình chị là điều dễ hiểu. Nhưng nều có ai đó ca ngợi hành động này và cho
đó là sự hy sinh cao cả thì e rằng chưa ổn. Với hoàn cảnh gia đình này, hiện
nay xã hội ta không phải là ít, tại sao bao nhiêu người không chọn con đường của
chị. Vấn đề chính của câu chuyện này là khó khăn trong việc lo học phí cho các
con. Thế nhưng, với hơn 40 triệu đồng tiền phúng điếu ( số tiền được cho là khá
nhờ sự thương cảm của bà con ) thì lo được gì cho sự học hành của ba đứa con?
Đó là chưa kể,nếu những đứa con này thực sự thành tài trên thân xác người mẹ
thì tâm trạng nó ra sao? Rõ ràng người phụ nữ này không hề suy nghĩ trên lập
trường của người chồng và các con. Còn như những ý kiến oán trách chính quyền địa
phương cũng chưa phải là chính xác. Việc xét hộ nghèo còn tùy thuộc vào các
tiêu chí của nó, và phải có một hội đồng để giải quyết, vì vậy cũng cần có thời
gian nhất định chứ không phải cứ đến xin ông A ông B nào đó là được. Chỉ vì nôn
nóng, cạn nghĩ mà chị đã làm một điều lẽ ra không nên làm. Theo chúng tôi, giả
sử như con chị bị một loại bệnh nan y cần những cơ quan phủ tạng của chị
để sống sót mà chị cho chúng thì dễ chấp
nhận hơn. Còn như việc học,không phải ai học cao cũng thành đạt cũng như không
phải tất cả những người thành đạt đều học cao. Hiểu được đều này chắc chị sẽ
nghĩ thoáng hơn.
Cuối cùng, chúng tôi cho rằng,
chính sự lo lắng thái quá làm cho chị bị chứng trầm cảm. Và chính căn bệnh trầm
cảm mới là nguyên nhân chính dẫn chị vào
cõi chết.
VD tháng 8/2014
Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014
tùy bút
Tùy bút:
ĐỂ MÓNG TAY
Ngày 27/7 ngập tràn niềm vui vì có
hoa có quà, có những người đồng đội đồng chí, có lãnh đạo cấp cao, cấp thấp đầy
đủ. Sẽ vui biết bao nhiêu trong không
khí ấm tình đồng chí, nghĩa đồng bào đến vậy
Tiếc rằng, chỉ vì
những cái móng tay mà cuộc vui bổng ngã màu chua xót. Móng tay, thật ra nó cũng
chẳng có tội gì. Bản thân nó sinh ra là để gải, để quàu,để móc, để véo… đôi khi
còn là vấn đề làm đẹp nữa chứ! Thế nhưng, móng tay người già người ta lại sợ-
nhất là các lão về hưu. Tôi ngồi gần một bậc đàn anh cũng đã về hưu. Anh cũng từng
đổ nhiều máu xương cho cái xứ sở này, từng bị bắt giam cầm nơi địa ngục trần
gian Phú Quốc. Nhưng anh chưa được làm “quan chức” lớn. Ngày anh về hưu chỉ là
giám đốc một công ty bé bé cấp huyện sau khi đã làm bí thư cấp xã và chánh văn
phòng huyện ủy. Đối với tôi anh là người cán bộ giỏi, năng nổ, dám nghĩ dám làm,
luôn có tư duy đột phá trong nhiều vấn đề. Nhưng người tài thường hay có tật. Tật
lớn nhất của anh là thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy không ngại mất lòng anh em và
cả lãnh đạo cấp trên. Có lẽ vì vậy anh chỉ làm được đến vậy. Bây giờ, ở tuổi 70
anh vẫn nồng nàn yêu quê hương mình và vẫn hay nói những điều lẽ ra không nên
nói. Tôi cảm thấy kính nể chen lẫn chua xót khi anh bàn với một cán bộ của xã:
Bửa nào tìm cách họp mặt một số anh em có tâm huyết với địa phương , mình trao
đổi để làm sao …. Anh chưa kip dứt câu thì một cán bộ khác từ xa sộc tới: Anh
Hai có để móng tay không? Tôi chưa kịp ngạc nhiên vì câu hỏi có vẽ không ăn nhập
gì với bàn tiệc này thì người cán bộ trẻ đã cầm tay anh lên như tìm xem có móng
không. Một bàn tay anh đã biến dạng do viên đạn kẻ thù xuyên qua ngày nào. Có lẽ
vì vậy nhiều người gọi anh là Phong “cũn”.
Còn tôi, tôi liên tưởng theo hướng tiếu lâm : Có lẽ anh chàng này chê mấy ông
già không “làm” được việc nên cần móng tay để “véo” cho đã chăng? Nhưng không!
Câu nói anh ta buông ra ngay sau đó làm tôi hụt hẫng: Nghe nói mấy ông già thường
để móng tay để không “ăn” được thì “ bươi móc”. À! Thì hóa ra người già đã về
hưu khi nói ra những điều tâm huyết của mình rất dễ dàng bị qui là bươi móc.
Cái tâm trạng hài hước từ “véo” chuyển sang “bươi móc” quả là khó nuốt.
Tôi đứng dậy lững thững bước ra
ngoài sân cho đở ngột ngạt. Mình nhạy cảm quá chăng? Bất quá cũng chỉ là một lời
nói đùa thôi mà. Tôi tự nhủ với lòng như vậy và mong anh cũng nghĩ như vậy.
Nhưng có một điều tôi không tự giải tỏa được cho mình: chẳng lẽ bọn đương chức
là phải “ăn” nên lúc nào cũng có tâm trạng là thường xuyên đề phòng các ông già
để móng tay.
Những ngày cuối tháng 7/2014
Tản mạn
.TẢN
MẠN MÙA VU LAN
------
Sáng ngày rầm tháng bảy, một người
bạn ghé nhà nhưng không phải tìm mình mà là tìm thằng con lớn . Không may,
thằng con không có ở nhà. Hỏi ra mới biết anh ta định rủ nó đi chùa. Thấy mình
loay hoay với công việc anh giả lã: còn nhỏ thì lo làm ăn, bây giờ có tuổi rồi
cũng nên đi chùa. Tôi hỏi đi chùa nào. Anh đáp: trên giá rây. Tôi cười: xa quá,
tôi có một ngôi chùa gần đây, ở đó có một vị phật sống 88 tuổi đang đau bệnh mà
còn chưa tới thăm được. Anh vọt miệng: Vậy là ông theo đạo khổng. Nói rồi anh
liền ngoe nguẩy bỏ đi.
Suốt ngày hôm đó tôi suy nghĩ mãi.
Chẳng lẽ quan tâm đến người thân, cha mẹ là đạo Khổng. Còn đạo Phật thì quan
tâm cái gì? Sao nghe rằng Mục kiền liên khi đắc đạo dùng thiên nhản thấy được
mẹ mình bị đọa đày ở ngục a tỳ đói khổ nên tìm cách đem cơm cho mẹ. Nhưng người
mẹ vừa đưa cơm lên miệng thì cơm bổng hóa thành lửa đỏ không ăn được. Mục kiền
Liên hỏi phật, thì được phật cho biết nghiệp chướng của bà quá nặng nên phải bị
trừng trị như vậy. Mục kiên Liên liền xin phật chỉ bảo cách cứu mẹ mình. Và đức
phật đã bày cho ông cách cầu siêu cho mẹ. Cảm động lòng hiếu thảo của Mục kiền
Liên người ta lấy ngày rằm tháng bảy âm lịch làm ngày Vu lan báo hiếu. Câu
chuyện nhân văn như thế ,được thuyết giảng trong kinh phật như thế, sao có đệ
tử của phật coi đó là đạo Khổng. Hay đạo phật chỉ lo phần hồn, chỉ lo người đã
chết, còn đạo Khổng mới lo cho người sống. Nếu vậy e rằng đạo Khổng phù hợp với
con người, với cuộc sống hơn. Con người sống, và trước hết là sống với gia
đình, sau đó mới tới xã hội. Vậy sao ta không cho lo cho cuộc sống hiện tại,
không sống tốt kiếp sống con người, mà lại lo cứu rỗi ở một cõi nào chưa xác
định được. Theo quy luật tự nhiên, khi ta học tốt ở bậc tiểu học thì đương
nhiên được lên trung học và cứ thế tuần tự nhi tiến. Đàng này có kẻ thân chẳng
ra gì, mà lại mong phổ độ chúng sinh. Cha mẹ thì bỏ cô đơn quạnh quẻ, hàng năm
có khi chưa tới thăm viếng một lần, nhưng ngày ngày đi chùa này núi nọ mong cầu
thấy phật, thấy tiên. Họ sẳn sàng thần phục dưới chân tượng ximăng chứ không
chịu một lời ngon ngọt với cha mẹ. Những kẻ ấy chắc gì đã cứu được mình mà mong
cầu cứu độ chúng sinh.
Tất nhiên mục đích của mọi tôn giáo đều mong dẫn dắt con người đến
Chân-Thiện-Mỹ. Nhưng giáo lý của mỗi nơi còn tùy thuộc vào khả năng truyền bá
của giáo hội và nhận thức của tín đồ. Không khéo những giá trị tốt đẹp từ mục
đích tốt đẹp trở thành những hành động nhố nhăng, vô bổ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






