Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Em Đâu Rồi


Em Đâu Rồi ?
-----
Chiều
Khi mặt trời say sưa gục xuống
Gió cợt đùa với lá lã lơi bay

Cô đơn
Nên những quả sim muộn phiền lăn long lốc dưới chân anh
Vì thiếu hơi ấm tay em ấp ủ
Em,
Anh vẫn ngồi đây
Từ buổi đưa em về trong hương mơ quá khứ
Từ ngày tháng nào của hạnh phúc hoan ca
Đợi chờ em một lần hiện diện
Nhưng chỉ là vô vọng
Ngoài xa kia
Chỉ còn mây
Và một vài vệt nắng vàng vừa tắt

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

phiếm luận

Phiếm luận :
                                         Vừa Nhậu Vừa Khóc .
Những đứa xấu mồm thường chỉ trích những người hay nhậu như chúng tôi là “ đồ xôi thịt “ , “bọn lưu linh “ … Chúng đâu biết rằng chúng tôi vì “ đã mang lấy nghiệp vào thân “, nên đành vậy thôi chớ nào dám trách chi “ trời gần , trời xa “.
Họ biết đâu rằng khi có chút men cay vào thì tình cảm tràn ra  lai láng . Nào là ”tình thương mến thương “, “tứ hải giai huynh đệ”…mà nhờ đó chúng tôi đã giải quyết được bao nhiêu công việc của cơ quan . Có nhiều hợp đồng béo bở, có nhiều công việc tưởng chừng nan giải qua xúc tác của bia rượu đã thành công mỹ mãn . Họ chỉ nhìn một cách phiến diện để cho rằng bọn ăn nhậu chúng tôi tiêu xài hoang phí tiền của tập thể, nhà nước. Có đứa còn “thống kê” rằng “giới ăn nhậu bây giờ hầu hết là công chức và doanh nhân “. Người ta đâu biết rằng chúng tôi cũng là người biết xả thân vì đại nghĩa. Chúng tôi thừa biết rằng rượu bia luơn tỷ lệ nghịch với sức khỏe . Anh em chúng tôi nhiều đứa đã anh dũng hy sinh vì chai gan, thủng phổi, đứt mạch máu nảo, thậm chí tông xe để lại bao nhiêu là thảm cảnh gia đình . Thế nhưng vì công việc mà phải đành vậy thôi. Xã hội là thế. Không làm như  thế làm sao được việc . Thản hoặc có đứa nào tư  túi tiền của nhà nước bằng cách chi ít viết hóa đơn nhiều, hoặc đối tác chiêu đãi nhưng” nhầm lẩn” viết hóa đơn cho cơ quan mình thanh tóan thì đó là chuyện hản hữu không đáng kể . Đó là bọn vô lại không thuộc vào đa số người hùng chúng tôi.  Nếu quý vị không tin tôi xin lấy ví dụ cụ thể của mình làm chứng ,
Số là cơ quan tôi gặp trục trặc  về một số thủ tục hành chánh mà có nguy cơ bị đóng cửa. Muốn gở vụ này thì phải làm lại thủ tục từ địa phương cho tới bộ ngành trung ương . Ngay trong lúc ấy, cái thân tứ đại của tôi còn trục trặc nhiều hơn cơ quan . Khám tổng quát bác sỹ phán: Mở máu tăng gấp 2 lần cho phép, men gan cao, lóet dạ dày tá tràng. Có nguy cơ thóat vị đĩa dệm. Thêm một bệnh khỏi cần bác sỹ khám cũng biết : Trỉ- phải ngồi nghiêng một bên khó chịu vô cùng! Vậy mà tôi lại phải đảm đương cái nhiệm vụ quan hệ đe gở rối cho cơ quan . Tôi chỉ  biết  than thầm : Rối của tôi ai gở dùm đây?
Các bạn cũng biết, lẽ nào khi nhờ vã cầu cạnh người ta giải quyết công việc cho mình mà không có một buổi chào xã giao, một bửa cơm cảm ơn để tỏ lòng thành với những ân nhân . Và để giải quyết một công việc đâu chỉ có một ân nhân . Ở đời mình không biết ăn nhậu thì mời người sao được . Chã lẽ lại” em đang ốm, các Bác cứ tự nhiên “. Thế sao vui? Vậy rồi , trong quá trình làm nhiệm vụ, tôi đã phải nhiều lần vừa nhậu vừa khóc. Có ai biết cho rằng những ly rượu mạnh mà mình cắn răng nuốt xuống đã kéo phăng đi hàng triệu đồng tiền thuốc chửa trị cho cái dạ dày vốn đau đớn kinh niên; Những ly bia hữu hảo 100% ngọt lịm tình bằng hữu kia sẽ đẩy những chỉ số LDL, Triglyceric…  lên cao tới tận cùng tuổi thọ. Vì sự nghiệp có chết cũng đành, nhưng khổ nỗi tiếng đời tai ác. Người ta luôn có định kiến là những thằng đam mê rượu chè thì nhân cách hỏng, chúng chỉ lợi dụng chuyện khách khứa để thoả mản máu ăn chơi, để phun phí tiền chùa chứ công việc gì mà lúc nào cũng phải nhậu. Nổi oan này biết tỏ cùng ai? Họ đâu biết rằng cuối cái cuộc đời  làm công bộc cho dân này, đến ngày về hưu thì tấm thân tôi cũng tàn tạ rách nát không xứng làm cái nùi lau nhà cho vợ. Mọi người chê trách chúng tôi, còn chúng tôi sẽ chê trách ai đây? Dĩ nhiên người đời không phải vô lý và chúng tôi cũng không phải vô lý.
Có trách là trách cái” cơ chế “không có tiền, có rượu thì đừng hòng được việc./.

Rong chơi

Tôi là kẻ lữ hành qua cuộc sống
Đùa vui thôi- một chút nhân tình
Bận bịu làm gí " Nhân" với " Quả "
Phủi tay rồi, tất cả cũng hoàn không

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

miền tây


                                                    Miền Tây Du Ký
Lâu lắm không về Miền Tây, đặc biệt là khu tứ giác Long Xuyên. Thảng hoặc có công tác thì cũng chỉ thời gian ngắn ngủi, công việc bộn bề nên cũng không có điều kiện tìm hiểu đất nước con người ở đây cho tường tận. Lần này theo đoàn văn nghệ sỹ của Hội Văn Học Nghệ  thuật tỉnh Bình Dương với nhiệm vụ chính là sáng tác, âu cũng là dịp may để” Mục sở thị” vùng đất và con người được cho là còn mang đậm tính hào sảng Nam Bộ.
Miền Tây đẹp ngay từ những bước chân đầu tiên khi chiếc xe chạy băng băng trên con đường cao tốc TP. HCM- Trung Lương. Đẹp quá con đường và đẹp quá môi trường. Ruộng đồng bát ngát chạy vùn vụt ngược chiều làm cho xe như lao nhanh hơn trên đường cao tốc. Nhưng kìa, sao lại có những đoạn rào chắn bảo vệ đường bị mở ra, sao lại có nhiều vùng còn bị bịt kín trong bao la đồng ruộng? Người dân ở đây sẽ ra vô bằng gì? Phải chăng vì vậy mà họ đành phải phá rào để có một lối thoát?! Đến nay đường cao tốc Trung Lương đưa vào hoạt động khá lâu, nhưng đường hành lang để cho dân đi lại chưa xong làm người ta dễ cảm nhận một cái gì đó chưa trọn vẹn.
Cũng trong bao la đồng ruộng ấy bỗng hiện ra một công trường đang hoạt động. Hình như là người ta đang xây dựng một sân Gold hay một khu giải trí gì đó thì phải. Nhìn những xalan cát đầy ăm ấp nối đuôi có lẽ chờ san lấp mặt bằng tôi tự hỏi: Sao người ta làm những việc vô lý như thế được nhỉ? Đất trồng lúa thì lại đi san lấp để làm dịch vu, công nghiệp, chi phí tốn kém gấp nhiều lần so với đầu tư trên  đất gò của các tỉnh miền Đông như Bình Dương-Bình Phước- Đồng Nai …Hay là mỗi tỉnh đều phải có Công nghiệp Dịch vụ mới được được coi là hoàn thành nhiệm vụ CNH-HDH?  Chả trách gì Đà Lạt đốn rừng Thông để Hiện Đại Hóa. Những chỉ tiêu máy móc kiểu phải có bao nhiêu tỷ trọng công nghiệp mới được coi là đô thị cộng với những cái đầu hám danh kiểu thích làm quan Thành hơn quan Tỉnh đã làm méo mó sự phát triển. Nhưng thôi đấy là chuyện “ vĩ mô”. Chúng ta hãy về với đời sống của những người dân hiền hòa một nắng hai sương để cùng họ chia xẻ những buồn vui cuộc sống đồng bằng vựa lúa cả nước
1/Những con người bất tử:
Miền tây có những con người, những địa danh đi vào lịch sử. Từ những người đầu tiên khai phá vùng đất trù phú này như Mạc Cữu và các thế hệ con cháu ông,  đến những người anh hùng giữ nước trong các thời kỳ kháng chiến chống thực dân đế quốc như anh hùng Nguyễn trung Trực, thời chống Pháp,  Anh hùng Phan thị Ràng (chị Sứ thời chống Mỹ)  và đặc biệt là lãnh tụ cách mạng giải phóng dân tộc, cố chủ tịch nước Tôn Đức Thắng…
Ngày nay, dưới chân núi Bình San, khu di tích và khu lăng mộ của gia đình họ Mạc lúc nào cũng nghi ngút khói hương và nườm nợp khách tham quan. Trong cái không gian thâm u , tỉnh lặng đó  hình như du khách cũng không dám lớn tiếng sợ làm mất đi cái vẽ tôn nghiêm vốn có của chốn thiêng liêng. Đây là nơi ghi nhận công lao của Mạc Cữu hơn ba trăm năm trước đã đến đây và khai phá vùng đất này. Ông đã được chúa Nguyễn Phúc Chu phong là tổng trấn Hà tiên và cho toàn quyền quản lý địa hạt như là một vị tiểu vương. Ông và con cháu ông 7 đời nối tiếp nhau xây dựng Hà tiên trở thành một thương cảng một thời sẩm uất có giao thương với nhiều vùng miền trong nước và các nước trong khu vực. Hôm nay , ba trăm năm sau mộ ông vẫn bình thản tựa lưng vào ngọn núi Bình San nhìn ra biển. Và ngày ngày người dân tứ xứ vẫn đổ xô về đây chiêm ngưỡng và tán thán công đức của ông và gia tộc.
 Nói đến gia tộc cũng nên nói đến một người con của ông là Mạc Thiên Tứ, người đã thành lập Tao đàn Chiêu Anh Các một thời lừng lẫy vùng Hà Tiên- Rạch Giá. Chiêu anh Các chiêu hiền đãi sĩ không thua gì tao đàn Nhị thập Bát tú của vua Lê Tháng Tông cuối thế kỷ 15. Điều đó cho thấy rằng gia tộc Mạc Cữu kỳ tài văn võ đều có . Từ cái nôi Chiêu anh các,  nhiều thế hệ văn nghệ sỹ miền tây trưởng thành sau này và đóng góp nhiều cho văn học Việt Nam như Đông Hồ, Mộng Tuyết, Kiên Giang Hà huy Hà…
Nếu Mạc Cữu là người có công khai phá một vùng đất, thì Nguyễn Trung Trực là hiện thân của một anh hùng dân tộc. Tiếng nói bất khuất của ông trước quân xâm lược Pháp là liều thuốc tăng lực hữu hiệu cho tinh thần quật khởi chống ngoại xâm của nhân dân cả nước. Ngày nay ở những nơi thờ cúng ông, câu :” Khi nào người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây” thường được trưng bày ở nơi trang trọng nhất. Theo tôi nó không chỉ  là chân lý cho riêng cuộc kháng chiến, mà suy rộng ra nó là yếu tố nhân dân được khẳng định trong mọi hoạt động của đời sống, trong mọi tình huống,  mọi thời đại. Có lẽ do đánh giá đúng tầm quan trọng của nhân dân nên ông đã sống mãi với nhân dân. Tháng 10 này nhân kỷ niệm 143

 năm ngày mất của ông  hàng triệu người ở các tỉnh lân cận đã lũ lượt kéo về thành phố Rạch giá để tưởng niệm một “ tượng đài” trong lòng họ. Lễ giổ ông kéo dài một tuần lễ với chi phí rất lớn vì mọi người khách đều được thết đãi cơm chay và chỗ ở  miễn phí. Thế nhưng chính nhân dân tự đứng ra lo liệu tất cả. Nhân dân tự nguyện đóng góp thực phẩm, cùng nhau nấu nướng, và  tự đứng ra tổ chức điều hành. Chính quyền tỉnh chỉ hậu thuẩn cho Ban tổ chức lễ các mặt khác thuộc phạm vi quản lý trị an và đối ngoại. Để ghi công ông người ta khắc họa:” Lữa hồng nhật tảo oanh thiên địa/ Kiếm bạc Kiên giang khấp quỷ thần”…Nhưng để tôn thờ ông người ta đề cao khí tiết của một người anh hùng:
Thư kiếm tùng nhung tự thiếu niên
Yêu gian đảm khí hữu long tuyền
Anh hùng nhược ngộ vô dung địa
Báo hận thâm cừu bất đới thiên
Thi sĩ Đông hồ dịch như sau:
Theo việc binh nhung thuở trẻ trai
Phong trần hăng hái tuốt gươm mài
Anh hùng gặp phải hồi không đất
Thù hận chang chang chẳng đội trời
Đây là bài thơ ông ngâm sang sảng  ở pháp trường trước khi lưỡi đao oan nghiệt của tên đao phủ chém đầu ông rụng xuống. Đầu anh hùng rụng xuống cho đất nước đứng lên . Ông chết, nhưng ngàn đời ông vẫn sống.
Cũng là một anh hùng cứu nước, Liệt sỹ anh hùng  Phan thi Ràng hy sinh khi tuổi vừa 25. Chị là nguyên mẫu của Chị Sứ trong tiểu thuyết Hòn Đất của nhà văn Anh Đức. Chị tham gia cách mạng năm mới 13 tuổi(1950). Mười  hai năm sau-1962 trong trận chiến kéo dài 100 ngày đêm tại núi Hòn Đất này, chi bị địch bắt và đã hy sinh. Trước khi hy sinh chi đã kịp hét vang vào vách núi để cảnh giác bộ đội thoát khỏi âm mưu của quân địch  bỏ thuốc độc vào nước suối hòng  tiêu diệt lực lượng cách mạng đang bị bao vây và quyết tâm phòng ngự đến cùng. Ngày nay dưới chân núi Hòn Đất, khu mộ chị và khu di tích được chính quyền tỉnh An Giang và huyện Hòn Đất  chăm chút khá chu đáo. Khách du lịch khắp nơi cũng thường xuyên thăm viếng. Cái không gian thoáng đãng nơi đây ít ra cũng làm nhẹ đi những mệt nhọc đường xa của khách lữ hành. Mọi người có dịp tìm hiểu về một thời gian nan mà anh dũng của một vùng đất đã đi vào văn học và lịch sử qua nhiều hiện vật và hình ảnh trong nhà truyền thống.
Nếu khu di tích họ Mạc ở Hà tiên mang cái vẽ thâm nghiêm huyền bí, thì  khu tưởng niệm cố chủ tịch nước Tôn Đức Thắng  ở cù lao Ông Hỗ tỉnh An giang lại cho ta một cảm giác bình an thư thái khi thả bộ trong vườn cây rợp mát. Hơn 7 hecta của khu tưởng niệm được chính quyền và nhân dân tỉnh An Giang  đầu tư khá hoàn chỉnh. Khu nhà cỗ nơi Bác Tôn từng sinh sống thời trẻ cùng với gia đình được tu bổ phục chế các phần hư hỏng và giữ gìn cẩn thận nên trông còn rất chắc chắn vững chải. Hai khu mới xây dựng sau gồm khu đền thờ và nơi trưng bày các di vật liên quan đến cuộc đời hoạt động của Bác cũng khá hoành tráng. Ngoài vườn, chiếc phi cơ của Hàng không Việt Nam đưa bác lần đầu tiên trở về miền Nam sau khi đất nước hòa bình cũng được trưng bày như một vật lưu niệm để nhân dân và du khách các nơi chiêm ngưỡng. Sự sạch sẽ. gọn ghẻ ngăn nắp trong khu tưởng niệm là điểm nổi bật làm người ta càng cảm thấy dễ chịu. Tôi có cảm giác không gian ở đây và không gian đời Bác có một mối giây liên hệ nào đó. Nó chân chất như cuộc đời một con người sinh ra từ miền đồng bằng sông nước hiền hòa, rồi thành một nguời thợ, rồi một người cách mạng. Không có huyền thoại, không có nhiều ồn ào, nhưng Bác Tôn là người đã đi qua chiều dài của hai cuộc kháng chiến một cách chững chạc và đạt đến đỉnh cao của quyền lực cách mạng. Thế nhưng dù đang ở đỉnh cao quyền lực Bác vẫn bình dị trong cuộc sống  đời thường. Tương truyền những lúc rỗi rảnh ở nhà Bác vẫn đem  những thứ vật dụng hư  hỏng trong gia đình ra tự sửa chữa. Bác vốn là một người thợ mà! Thăm khu tưởng niệm Bác là thăm và chiêm nghiệm một chân lý của sự bình dị đầy cao cả.
2- Những đổi thay đáng trân trọng:
Cho đến hôm nay, hai cây cầu  như là hai đốt xương sống gãy của miền tây nam bộ là cầu Mỹ Thuận và cầu Cần Thơ đều đã hoàn thành và đưa vào sử  dụng. Như vậy nếu về An giang chỉ phải qua bắc Vàm Cống. Do được tăng cường thêm phà nên bây giờ việc đi lại qua Bắc cũng dễ dàng nhanh chóng hơn. Sự giao thương thuận lợi đã chấp cánh cho Miền tây bay lên trở thành vùng đất nhiều triển vọng  trong tương lai. Lúa gạo, thủy sản, trái cây, những thế mạnh vốn có của  vùng đất phù sa màu mỡ giờ đây được tự do lưu thông trên thị trường trong nước và xuất khẩu. Những thuận lợi cơ bản đó đã làm cho bộ mặt nông thôn Miền tây có nhiều thay đổi. Đây đó trên những  con đường nhựa khá khang trang đã có khá nhiều ngôi biệt thự sang trọng mà chi phí xây dựng chắc chắn phải tốn kém không ít tiền của. Với vùng sông nước này thì chi phí cho việc xây dựng nhà kiên cố gấp đôi ba lần ở vùng đông nam bộ là chuyện đương nhiên. Điều đó nói lên một thực tế  có một bộ phận nhân dân  đang vươn lên làm giàu . Cuộc sống khá lên nên sinh hoạt của con người cũng văn minh hơn. Tôi thật sự bất ngờ trước những dãy nhà vệ sinh” hoàng tráng” khi dừng lại ở chợ huyện Lắp vò. Cảnh những  cầu tiêu  trên ao cá bây giờ đã hiếm thấy. Tôi cho rằng muốn hiểu sự thay của một vùng đất nên nhìn từ những thay đổi này. Phố xá , chợ búa, xe cộ …có khi chỉ là mặt nổi. Bác Hồ khi xưa đi thăm nơi đâu cũng trước hết tìm xem tường tận khu nhà ăn nhà vệ sinh là vì vậy.
3. Những điều còn băn khoăn:
Như đã nói ở phần đầu, miền Tây là vựa lúa của cả nước. Hàng  năm chúng ta xuất khẩu nhiều  triệu tấn gạo ra thế giới, được xếp vào hàng” đại gia “ chỉ sau Thái Lan. Vấn đề an toàn lương thực đang được cộng đồng quốc tế quan tâm. Vậy mà đây đó trên vùng đất chuyên lúa lại xuất hiện ngày càng nhiều  những sân Gold, những khu công nghiệp dịch vụ thu hẹp dần diện tích canh tác là điều mà  những nhà  hoạch định chính sách cần cân nhắc kỹ hơn. Về di tích, thắng cảnh, nhìn chung đã được các địa phương quan tâm đầu tư khá bài bản. Tuy nhiên một di tích rất  nổi tiếng của Kiên Giang là hòn Phụ tử bị gảy đổ hơn 5 năm nay vẫn chưa được phục dựng, làm cho du khách phải ngẩn ngơ tiếc nuối cho  một thắng cảnh một thời của “Hà tiên thập cảnh.”.
Bên cạnh vẽ đẹp, văn minh của các khu di tích, thắng cảnh làm mát lòng khách đường xa thì đây đó vẫn còn những khu vệ sinh nhếch nhác như ở khu di tích chị Sứ - Hòn đất, Kiên giang.. Nếu như những người quản lý các nơi này chú ý hơn thì diện mạo “ Miền Tây “ chắc chắn  sẽ càng  đẹp hơn trong mắt người hâm mộ
4- Thay lời kết:
Những ghi nhận trên đây chưa thể hiện đầy đủ diện mạo của một vùng đất. Miền tây không chỉ có Tứ giác Long xuyên. Mà thật sự trong điều kiện hạn hẹp về thời gian và kinh phí, chúng tôi cũng chưa tìm hiểu trọn vẹn vùng tứ giác này, nói chi đến những  vùng đất khác. Vì vậy “ Miền tây du ký “ xin tạm dừng tại đây chứ chưa nói lời kết thúc. Hẹn một ngày đẹp trời chúng ta sẽ lại gặp nhau trên những trang viết mới.
                           Vân Đồn  (  Kiên Giang-Bình Dương tháng 12/2011)
                                                          

tiểu phẩm


TRUYỆN NGẮN 1200CHỮ:
                                       ĐỘ LƯỢNG

Cuộc họp đã chậm hơn gần nửa tiếng đồng hồ so với dự kiến. 04 vi trong Ban giám đốc công ty đã tề tựu đông đủ cùng với khoảng 10 cán bộ khác được triệu tập. Mọi người nhìn nhau như chờ đợi. Có lẽ họ chờ người chủ trì cuộc họp phát biểu khai mạc. Cuối cùng như không thể nín được , Giám đốc quay qua hỏi Trưởng phòng Tổ chức Hành chánh: Phòng Kế toán đâu sao chưa thấy? Việc này không có phòng Kế toán sao được? Trưởng phòng Tổ chức Hành chánh đi ra và đi vào nói nhỏ: “ gọi rồi, đang trên đường vào “. Thoáng những nét nhíu mày đâu đó .
20 phút sau. Trưởng phòng Kế hoạch Tài vụ kiêm Kế toán truởng công ty là một mụ đầy son phấn, cở chừng U 50 lừng lững đẩy cửa bước vào. Không một lời xin lỗi, vừa tạ xuống salon mụ tấn công ngay: “Ối trời! sao mà mịt mù sương khói thế này?” Lão Phó Giám đốc đang phì phèo thuốc lá nhao nhao: “Thôi nhé! Muốn nói hay không đây?” Im lặng nặng nề. Vậy là huề 1-1. Người đi trễ buộc một tập thể thuộc loại tinh hoa của công ty phải chờ dài cổ gần tiếng đồng hồ. Một người hút thuốc vô tội vạ trong phòng họp xâm hại sức khoẻ của cái tập thể tinh hoa ấy đổi chác tội lỗi của họ bằng sự im lặng. Chỉ có hàng chục người ngồi đó chờ đợi cuộc họp là thua trắng. Mất thì giờ, mất sức khoẻ, thậm chí bị Tress nhưng tất cả đều im lặng. Cuộc họp cuối cùng cũng không đi đến đâu cả vì tư cách những người đi họp đã nói trước điều đó.
Sau cuộc họp nhiều người khen ngợi “tập thể tinh hoa” của công ty không tiếc lời. Nghe đâu tất cả các vị tham dự cuộc họp đều là cốt cán, đều là đảng viên - kể cả mụ Kế toán truởng đầy quyền lực kia. Người ta khen mụ là người dũng cảm dám” giỡn nhột” với lão phó Giám đốc nổi tiếng hung hăng với thuộc cấp. Nguợc lại có người khen những người còn lại trong cuộc họp là nào là kiên nhẫn,  độ lương .vv.. thôi thì không thiếu các mỹ từ. Không kiên nhẫn sao được khi hàng chục người phải ngồi chờ một người gần cả tiếng đồng hồ để “được” họp. Không độ lượng sao cả Ban Giám đốc với đầy đủ Chánh -Phó vẫn vui vẻ như không có gì trước một thuộc cấp thuộc dạng ngỗ ngược, coi thường mọi người từ trên xuống dưới. Có người còn bảo : Đấy, ai bảo ta thiếu dân chủ . Dân chủ, tự do như mụ Kế toán trưởng thì cỡ như Mỹ cũng phải chào thua nữa là.
Sau buổi họp lại có một buổi họp khác không cần kế hoạch trước, không cần bố trí phòng máy lạnh và cũng không có ai ghi biên bản. Những người cao nhất công ty nhận xét về hành vi của mụ Kế toán trưởng trong buổi họp chính thức vừa rồi. Lão Phó Giám đốc “phì khói” ấm ức:
-          Con này ngày càng quá đáng, cuộc họp đã được lên lịch, được thông báo trước từ đầu tuần,  thế mà nó đợi kêu mới từ nhà chạy vào. Nó coi thường Ban Giám đốc đến vậy là cùng.
Một phó giám đốc khác vặn lại:
-          Mấy vụ này anh lớn tiếng lắm mà, sao nay hiền dữ vậy?
Lão “ phì khói” cà lăm:
-          Thì…tớ bận hút thuốc mà. Vậy chớ sao cậu không nhả đạn?
-          Đạn dược gì anh ơi. Em là đàn em. Mấy anh còn chưa dám hó hé gì,  thì ngữ như tui “ mới tò te “ thì có kí lô nào?
-          Nhưng cậu thì ít khuyết điểm nhất, dễ ăn nói hơn chúng tớ.
-          …….
Một Phó Giám đốc khác xem chừng dày dạn kinh nghiệm, thấu hiểu sự đời hơn, bấy giờ mới chậm rãi lên tiếng:
-          Có ai trong các vị biết vì sao nó đi trễ không? Có thể do bận công tác khẩn cấp nào đó. Có thể do gia đình có ai đau yếu bệnh hoạn gì không? Chúng ta xét một việc phải có cái nhìn lịch sử, toàn diện, khách quan, vì không khéo sẽ trở thành phiến diện chủ quan, áp đặt không phù hợp với đường lối chính sách cán bộ.
Lão Phó “phì khói” vẫn còn ấm ức:
-          Áp đặt thì làm gì nó? Nó đã “ lèo lái” 3 triều đại ở đây rồi. Mọi việc nó nắm trong lòng bàn tay. Ai dám đụng nó?
-          Đành rằng chúng ta lỡ nằm trong vòng cương tỏa xưa nay rồi. Nhưng riêng Giám đốc mới về đâu có quan hệ gì nhiều.- Phó giám đốc “toàn diện” đánh đòn gió.
Nãy giờ ra chiều đăm chiêu suy nghĩ, nhưng thật ra Giám đốc công ty biết rõ mọi việc. Anh biết các phó của mình lâu nay vốn chịu ơn “ mưa mốc” của mụ kế toán trưởng nên ông nào cũng trở nên giàu sụ: Nhà lầu, xe hơi riêng, thậm chí con cái các vị mỗi đứa một chiếc xe hơi. Nhiều ông còn cho con cái đi học ở Tây, ở Mỹ. Tay lỡ nhúng chàm, miệng ngậm đầy xôi thì làm sao mở miệng được. Bây giờ các vị ấm ức muốn đá trái banh về cho mình đây. Nhưng  Giám đốc cũng biết rõ mụ kế toán trưởng này không có bận công tác gì đặc biệt, cũng không có người nhà nào đau bệnh gì cả. Trưa nay mụ còn đánh bài tứ sắc với vợ mình ở nhà. Có lẽ do lỡ chếnh nên mụ đến trễ. Thế thôi. Cũng không phải mụ cố tình chọc tức lãnh đạo như họ tưởng. Thôi thì phải “ Dĩ hòa vi quý”. Xác định lập trường tư tưởng xong, Giám đốc đằng hắng lấy giọng:
-          Nghe ý kiến các anh tôi thấy có lý cả. Mụ này đúng là vô phép. Cho dù mụ là khai quốc công thần, một mình phò tá ba đời vua đi nữa thì cũng phải tôn trọng phép nước lệ làng chứ. Các vị đây cũng là bậc trọng thần hết , chứ có phải bá dơ bá láp gì đâu mà nó không nể mặt. Nhưng sự việc đã lỡ rồi, nếu để công nhân biết, họ bàn ra tán vào không hay cho cả chúng ta. Tôi đề nghị mỗi vị ở đây bằng kênh thông tin riêng của mình đưa ra dư luận như thế này: Ban giám đốc công ty rất khoan dung độ lượng, xét công việc có lý có tình, luôn tạo điều kiện cho cán bộ dưới quyền cơ hội sửa chữa để ngày càng hoàn thiện mình. Vì vậy hành vi đi họp trễ của Kế toán trưởng công ty được Ban giám đốc miễn truy cứu do cán bộ này bận công tác đột xuất.
Cuộc họp lần này thành công tốt đẹp vì tất cả thành viên Ban Giám đốc đều nhất trí cao với ý kiến giám đốc: Phải chứng tỏ chúng ta là những người độ lượng. Mỗi người phải tự vượt qua chính mình để trở thành những người độ lượng.
            Về sau, công nhân công ty thường đùa với nhau : Chúng ta may mắn có một Ban giám đốc “ vô cùng độ lượng.”
                                                                                         

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

phiếm luận

Phiếm luận :
                                         Vừa Nhậu Vừa Khóc .
Những đứa xấu mồm thường chỉ trích những người hay nhậu như chúng tôi là “ đồ xôi thịt “ , “bọn lưu linh “ … Chúng đâu biết rằng chúng tôi vì “ đã mang lấy nghiệp vào thân “, nên đành vậy thôi chớ nào dám trách chi “ trời gần , trời xa “.
Họ biết đâu rằng khi có chút men cay vào thì tình cảm tràn ra  lai láng . Nào là ”tình thương mến thương “, “tứ hải giai huynh đệ”…mà nhờ đó chúng tôi đã giải quyết được bao nhiêu công việc của cơ quan . Có nhiều hợp đồng béo bở, có nhiều công việc tưởng chừng nan giải qua xúc tác của bia rượu đã thành công mỹ mãn . Họ chỉ nhìn một cách phiến diện để cho rằng bọn ăn nhậu chúng tôi tiêu xài hoang phí tiền của tập thể, nhà nước. Có đứa còn “thống kê” rằng “giới ăn nhậu bây giờ hầu hết là công chức và doanh nhân “. Người ta đâu biết rằng chúng tôi cũng là người biết xả thân vì đại nghĩa. Chúng tôi thừa biết rằng rượu bia luơn tỷ lệ nghịch với sức khỏe . Anh em chúng tôi nhiều đứa đã anh dũng hy sinh vì chai gan, thủng phổi, đứt mạch máu nảo, thậm chí tông xe để lại bao nhiêu là thảm cảnh gia đình . Thế nhưng vì công việc mà phải đành vậy thôi. Xã hội là thế. Không làm như  thế làm sao được việc . Thản hoặc có đứa nào tư  túi tiền của nhà nước bằng cách chi ít viết hóa đơn nhiều, hoặc đối tác chiêu đãi nhưng” nhầm lẩn” viết hóa đơn cho cơ quan mình thanh tóan thì đó là chuyện hản hữu không đáng kể . Đó là bọn vô lại không thuộc vào đa số người hùng chúng tôi.  Nếu quý vị không tin tôi xin lấy ví dụ cụ thể của mình làm chứng ,
Số là cơ quan tôi gặp trục trặc  về một số thủ tục hành chánh mà có nguy cơ bị đóng cửa. Muốn gở vụ này thì phải làm lại thủ tục từ địa phương cho tới bộ ngành trung ương . Ngay trong lúc ấy, cái thân tứ đại của tôi còn trục trặc nhiều hơn cơ quan . Khám tổng quát bác sỹ phán: Mở máu tăng gấp 2 lần cho phép, men gan cao, lóet dạ dày tá tràng. Có nguy cơ thóat vị đĩa dệm. Thêm một bệnh khỏi cần bác sỹ khám cũng biết : Trỉ- phải ngồi nghiêng một bên khó chịu vô cùng! Vậy mà tôi lại phải đảm đương cái nhiệm vụ quan hệ đe gở rối cho cơ quan . Tôi chỉ  biết  than thầm : Rối của tôi ai gở dùm đây?
Các bạn cũng biết, lẽ nào khi nhờ vã cầu cạnh người ta giải quyết công việc cho mình mà không có một buổi chào xã giao, một bửa cơm cảm ơn để tỏ lòng thành với những ân nhân . Và để giải quyết một công việc đâu chỉ có một ân nhân . Ở đời mình không biết ăn nhậu thì mời người sao được . Chã lẽ lại” em đang ốm, các Bác cứ tự nhiên “. Thế sao vui? Vậy rồi , trong quá trình làm nhiệm vụ, tôi đã phải nhiều lần vừa nhậu vừa khóc. Có ai biết cho rằng những ly rượu mạnh mà mình cắn răng nuốt xuống đã kéo phăng đi hàng triệu đồng tiền thuốc chửa trị cho cái dạ dày vốn đau đớn kinh niên; Những ly bia hữu hảo 100% ngọt lịm tình bằng hữu kia sẽ đẩy những chỉ số LDL, Triglyceric…  lên cao tới tận cùng tuổi thọ. Vì sự nghiệp có chết cũng đành, nhưng khổ nỗi tiếng đời tai ác. Người ta luôn có định kiến là những thằng đam mê rượu chè thì nhân cách hỏng, chúng chỉ lợi dụng chuyện khách khứa để thoả mản máu ăn chơi, để phun phí tiền chùa chứ công việc gì mà lúc nào cũng phải nhậu. Nổi oan này biết tỏ cùng ai? Họ đâu biết rằng cuối cái cuộc đời  làm công bộc cho dân này, đến ngày về hưu thì tấm thân tôi cũng tàn tạ rách nát không xứng làm cái nùi lau nhà cho vợ. Mọi người chê trách chúng tôi, còn chúng tôi sẽ chê trách ai đây? Dĩ nhiên người đời không phải vô lý và chúng tôi cũng không phải vô lý.
Có trách là trách cái” cơ chế “không có tiền, có rượu thì đừng hòng được việc./.

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

tản văn


Tản văn:
                                                                  Hưu.
Một người báo tin cho tôi : mẹ đồng chí phó giám đốc vừa mất. Tôi chưa kịp nói gì thì người ngồi bên cạnh buột miệng: Phải chi ông ấy còn chừng 5 năm nữa thì bây giờ đã rùm beng cả rồi.Tôi chợt nghĩ: May mà mình không còn ai!
Tôi mới nghỉ hưu mấy tháng nhưng cha mẹ đã mất cách đây nhiều năm. Tuy lúc đó tôi còn tại chức cũng chả có gì rùm beng. Một viên chức nhỏ thì mối quan hệ nhỏ, đó là chuyện bình thường. Nhưng ông phó giám đốc vừa mất mẹ thì không nhỏ. Ông lãnh đạo một cơ quan có 400 con người và là cơ quan cấp tỉnh  có mối liên hệ chằng chịt với nhiều cơ quan đơn vị khác. Vậy sao không rùm beng? Nguyên nhân nằm ở đoạn đầu: phải chi ông ấy còn 5 năm nữa! Đúng rồi, 5 năm nữa còn đủ thời gian để ông ban phát bổng lộc cho cấp dưới. Đủ thời gian cho những đối tác cần dựa dẫm. Đủ thời gian để “thù tạc” với bạn bè đồng cấp. Còn bây giờ, thời gian ông về hưu được tính bằng ngày, thì những thuộc cấp, đối tác, ban bè còn bao nhiêu người thuộc câu: “nghĩa tử nghĩa tận”. Mới hay nhân tình thế thái thời nay học cả đời vẫn chưa thuộc hết.
Nói thì nói theo thường tình chứ thực ra không phải ai cũng muốn rùm beng. Có người còn không nhận phúng điếu nữa là. Có người thì nhận tiền phúng điếu nhưng đem làm từ thiện hết. Đâu phải ai cũng mơ kinh doanh thân xác nguời  thân. Hãn hữu mới có kẻ nhìn đám tang người khác mà thèm như trong các mẫu chuyện trào phúng. Những kẻ ấy thì không đáng để kể và chắc chắn không phải là kẻ về hưu. Có nhiều anh hưu rồi, đám cưới con bàn trống ê hề nói chi đám tang. Tôi mới dự một đám cưới vợ cho con của một người anh họ từng làm “thường vụ”. Nhìn chi bơ phờ  đi qua dãy bàn hàng chục chiếc  không một bóng người tôi cảm thấy vô cùng ái náy. Phải chi chị biết ngày hôm nay không phải là ngày hôm qua!
Tôi định tìm thăm một vài vị hưu trí để viết về những ngày xuân các vị ấy sống ra sao? Cảm nhận thế nào về sự thảnh thơi nhàn rỗi, nhưng tôi sợ, rồi thôi. Tôi sợ những câu hỏi đại loại như tết đến em út cơ quan  có đứa nào tới thăm anh không sẽ làm cho các vi khó xử.Thôi thì cứ để cho mọi việc nó qua đi. Đứa nào dám bắn  vào quá khứ bằng súng lục thì tuơng lai sẽ nả chúng bằng đại bác. Cuộc sống luôn công bằng
Cuối cùng thì phải nói tôi là người may mắn. Tôi không dành cơ hội cho ai đó buột miệng: phải chi ông ấy chưa về hưu. Và tết này cái tết đầu tiên của một người về hưu như  tôi cũng không phải chờ đợi có “em út” nào đến thăm mình không, vì xưa nay vốn cũng chẳng có ai thăm. Đơn giản vì mình là một viên chức nhỏ.
                                                                             VĐ( giáp tết Nhâm Thìn 2012)
              Phiếm luận:
ĐIỆN THOẠI…TRỜI ƠI!!!
                                                -----------
Tự nhận mình là một tín đồ của công nghệ, tôi thích hầu hết các sản phẩm điện tử viễn thông như : điện thoại , máy tính, máy quay phim, chụp hình …Đặc  biệt đối với điện thoại thì hình như tôi hơi bị lậm: thay đổi liên miện từ hãng này qua hãng khác từ mẫu  mả này sang mẫu mả khác. Và trong mình lúc nào cũng kè kè ít nhất là hai chiếc điện thoại. Không biết để làm gì, vì có khi cả ngày không hề có cuộc gọi nào. Tuy vậy đối với tôi ,trong từ điển sử dụng  điện thoại không hề có khái niệm tắt máy. Mà có lẽ vì vậy tôi phải chịu khổ.
Trong suốt mười mấy năm  xài điện thoại- từ cái thời 0913… đến giờ, chưa năm nào người dùng điện thoại phải bị” tẩu hỏa nhập ma” như năm 2011 này. Quả là một năm bùng phát đủ thứ dịch vật- không phải. dịch vụ.Không kể ngày đêm, bất kỳ lúc nào bạn cũng có thể  bị quấy rầy bằng đủ loại tin nhắn, cuộc gọi không mong đợi. Khi thì của một công ty bất động sản nào đó mời tham quan dự án, khi thì của công ty bảo hiểm nào đó mời tham gia chương trình, thậm chí cả nhà hàng khách sạn ở đâu không biết  cũng mời tham gia câu lạc bộ…Và hàng trăm thứ mời gọi khác. Có điều công bằng mà nói, các em nhân viên của các công ty cũng khá tế nhị, nói năng từ tốn, xin phép đàng hoàng để được tiếp chuyện. Vì vậy,  dù bận hay không bận, bạn chỉ cần từ chối khéo là được.Tôi thường hay áp dụng chiêu này: Ôi! Nghỉ hưu rồi tiền bạc đâu mà tham gia em ơi. Vậy là chục lần như một, các em cảm ơn và cúp máy thật nhanh.
 Riêng cái khoản tin nhắn thì… trời hởi không sao chịu nổi. 12 giờ đêm nó cũng chẳng tha. Vừa chợp mắt là ..tít, tít. Lại phải xem coi cái gì đây. Thế là lại mất ngủ. Đó là nói về cái bất lịch sự trong giờ giấc. Còn về nội dung tin nhắn thì càng thê thảm hơn. Cờ bạc, mê tín dị đoan, lừa đảo… không có cái gì tồi tệ mà không có trong các tin nhắn này. Có những tin nhắn công khai lừa bịp người khác đại loại như: Tin từ Hội đồng sổ số, chắc 100%. Soạn…. gửi…..Với những loại tin này tuy có khó chịu nhưng tôi thường lẩm nhẫm: Chắc thì mày đánh mà ăn chớ kêu người khác làm gì. Tất cả  loại tin bá vơ ấy, thường thì do những số máy rác nào đấy mà dù mình có muốn gọi lại chửi chúng một trận cũng không sao gọi được.
Gần đây, thêm một áp lực lớn nữa từ nhà mạng. Mạng nào cũng tổ chức đủ trò,  từ khuyến mãi nạp thẻ, kêu gọi sử dụng dịch vụ này, dịch vụ khác, thậm chí mời gọi tham gia trò chơi, mà trong đó có những chương trình mang hơi hướng lừa đảo. Đơn cử như vinaphone hiện  nay với chương trình triệu phú SMS là một chương trình có nhiều dấu hiệu không lành mạnh: Không công bố điều lệ rõ ràng, dẫn dụ khách chơi bằng những câu hỏi mà ai có chút kiến thức đều có thể trả lời được để lấy  những số điểm trên trời. Nhưng cuối cùng không biết số điểm to lớn ấy để làm gì mà mỗi tin nhắn thu 8000 đồng của khách hàng. Chưa cần biết đúng sai thế nào, chỉ việc một nhà mạng lớn như vinaphone đứng ra tổ chức hình thức cờ bạc này đã là điều “khó coi”. Một nhà mạng khác, cũng hình thức khuyến mãi,  nhưng họ quy định cứ bao nhiêu tiền cước phát sinh thì được cấp một mã dự thưởng. Như vậy càng gọi nhiều càng có nhiều cơ may trúng thưởng là điều hợp lý, dễ chấp nhận, lại phù hợp với chức năng của một mạng điện thoại. Rất tiếc không phải nhà mạng nào cũng lương thiện.
Về những phiền toái trong sử dụng điện thoại, báo chí đã tốn không ít giấy mực. Thậm chí cơ quan quản lý nhà nước là bộ Thông tin-Truyền thông cũng đã có ban hành nhiều văn bản pháp quy để quản lý chế tài các hiện tượng đã nêu trên. Tuy nhiên, hình như tất cả đều vô hiệu. Bây giờ, người ta chế tạo ra những phần mềm để chống lại các loại “ rác rưỡi “ đó, và kêu gọi người dùng điện thoại phải mua nó để tự bảo vệ mình. Sao khổ thân tôi thế, các nhà mạng? Các ông bà không thể bảo vệ cho khách hàng của mình ư?
Hai cái điện thoại là nổi khổ nhân đôi còn gì hởi trời!!!
                                                                   VĐ Tháng 12/2011

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

phiếm luận

Phiếm Lun :
THIẾU ĐIỆN : AI SƯỚNG AI KHỔ?

Lại một mùa thiếu điện. Mà hinh như mỗi mùa thiếu điện tiếp theo thì tình trạng càng nặng hơn dù ngành điện ngày càng được đầu tư nhiều hơn. Nhân dân thắc mắc, và quốc hội cũng đã đặt vấn đề trên bàn nghị sự, nhưng câu trả lời xem chừng là: Hãy đợi đấy!
Thiếu điện thì mọi người cùng khổ. Có ai muốn như vậy đâu . Chẳng qua là yếu tố khách quan thôi mà. Thế nhưng trong thiếu điện cũng có khối người sướng. Sao ta không nhìn mặt “tích cực” mà lại cứ chăm bẩm vào tiêu cực để rồi phiền nảo, khổ sở cho ảnh hưởng đến tinh thần trí tuệ?
Này nhé:
-Thiếu điện sản xuất thì doanh nghiệp thiệt hại hàng tỷ , tỷ đồng nhưng công nhân của ta thì không làm vẫn được hưởng 70% lương. Sướng thế đấy. Làm cả ngày được 100 đồng , không làm được 70 đồng còn gì bằng. Tuyệt!
- Thiếu điện sinh hoạt học tập thì bậc phụ huynh dở khóc dở cười, vì thời nay làm gì còn đom đóm mà bắt cho con em làm đèn để học khi mùa thi sắp đến rồi. Nhưng ngược lại thì các em thật khỏe vì điện cứ ngày cúp, ngày có, coi như được giải lao 50% thời gian. A ha, khoái
- Còn nữa, thiếu điện nên các đèn giao thông ở các giao lộ được nghỉ ngơi  và mọi người được quyền đi lại tự do, từ đó được quyền “mít tinh “ ở các ngã tư mà không bị ai bắt tội làm ách tắc giao thông…đã!
Có thể kể dài dài những đối tượng được” hưởng lợi” từ sự thiếu điện kiểu như trên. Song có lẽ có một đối tượng được lợi nhất từ sự thiếu điện, đó là Ngành điện-những người chịu trách nhiệm trực tiếp sự thiếu điện. Nghe như đùa nhưng lại là sự thật . Bà con nào không tin thì cứ làm thử bài tính này sẽ rõ: Cùng một sản lượng điện đem bán cho sinh hoạt thì được một đồng, nếu đem bán cho sản xuất thì được ba đồng. Ưu tiên cho sản xuất nên phải giảm tối đa sinh hoạt là chủ trương đúng không ai dám ý kiến ý cò gì được. Vì vậy dù điện thiếu ngành điện vẫn lãi ngon ơ. Và cuối năm khi mà điện không còn căng thẳng , khi mà xã hội hoan hĩ chuẩn bị đón mừng năm mới thì số lãi khổng lồ từ “ thành tích” thiếu điện kia sẽ được đem chia cho CBNV trong ngành. Hợp lý cả. Vì là một doanh nghiệp nên khi kinh doanh có lãi thì được hưởng cũng là chuyện bình thường. Chỉ có điều không bình thường từ sự bình thường này là điện thiếu nhiều hơn , xã hội khốn đốn hơn , thì ngành điện càng sướng hơn.
Và có lẽ vì vậy, điện vẫn sẽ thiếu dài dài.
                                                                        Tú Đôi ( tháng 05/2010)