Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014
Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014
CHUYỆN
ĐÔNG- CHUYỆN TÂY:
----
kỳ này chúng tôi xin giới thiệu với bạn đọc 2
câu chuyện xãy ra trong tháng tư vừa qua liên quan đến tình yêu và trách nhiệm:
CHUYỆN THỨ 1: Tấm lòng người cha
Gần đây trên mạng truyền đi mạnh mẽ một video clip về tai nạn
thương tâm mà tấm lòng hy sinh cao cả của người cha làm cho mọi người xúc động.
Hai cha con người Trung Quốc đang đi trên một chiếc xe đạp
điện thì va chạm với một chiếc xe tải và bị cuốn vào gầm xe. Người cha tên là
Hsiung 71 tuổi, người con là Yung Kuo 47 tuổi. Trong tình thế cấp bách, mặc dù
đã bị bánh xe cán qua đôi chân, nhưng người cha còn kịp dung đôi tay đẩy người
con ra ngoài. Và chỉ trong tích tắc, những bánh xe còn lại cán qua ngực ông, cướp
đi sinh mạng một con người tội nghiệp. Ông chết, nhưng hành động dứt khoát,
nhanh chóng, kịp thời của ông đã cứu người con trai khỏi bánh xe tử thần. Câu
chuyện xảy ra ở thành phố Tuyền Châu, tỉnh Phúc kiến Trung Quốc vào ngày
10/04/2014.
Lòi bàn:
Đây quả là câu chuyện
buồn, nhưng có hậu. Vì ít ra vẫn còn người con sống sót. Hơn nữa trong đó còn
le lói một niềm vui cho con người, đó là tình thương con thật sự là bản ngã của
mỗi con người. Lúc đó, chắc chắn người cha này không đủ thời gian để suy nghĩ
thiệt hơn. Hành động của ông là một phản xạ của vô thức, chứng minh rằng đã là
con người thì phải hành xử như vậy.
CHUYỆN THỨ 2: Tinh Thần Trách Nhiệm:
Ngày 16/04/2014, một tai nạn tồi tệ xảy ra với ngành giao
thông hàng hải Hàn Quốc, đó là vụ chìm phà Sewol trên biển Hoàng Hải, với số
người trên phà lúc đó là 476. Đa số nạn nhân trong vụ này là học sinh của một trường trung học . Mặc dù sự phản ứng trong cứu
hộ còn chưa được như ý, nhưng các cơ quan làm nhiệm vụ cũng đã cứu được 174 người
ngay trong ngày đầu. Số còn lại đến nay xem như đã chết và mất tích.
Ngày 27/04/2014, thủ tướng Hàn quốc, ông Chung Hong-Won đã đệ
đơn xin từ chức để nhận trách nhiệm vụ chìm phà. Ông nói:” rất nhiều ngày trôi
qua, nhưng những tiếng gào thét của người nhà các hành khách mất tích vẫn khiến
tôi mất ngủ hàng đêm”. Còn tổng thống Hàn Quốc bà Park Geang Hea cũng chính thức
xin lỗi nhân dân Hàn Quốc.
Hiện vụ việc còn đang được các cơ quan chức năng Hàn Quốc tiếp
tục điều tra làm rõ. Tuy nhiên với tư cách là người đứng đầu chính phủ, ông
Chung Hong-Won dũng cảm nhận trách nhiệm về mình là một việc làm thường thấy ở
các nước văn minh.
Lời bàn:
Trong vụ này, ông thủ
tướng Hàn Quốc có thể đổ lỗi cho bộ trưởng giao thông. Ông Bộ trưởng giao thông
có thể đổ lỗi cho ông cục hàng hải. Ông cục hàng hải có thể đổ cho ông nhỏ hơn
nữa và cuối cùng đến thuyền trưởng …Thế nhưng họ không làm như vậy. Vì sao? Phải
chăng vì họ có “quyền” từ chức?
VD tháng 5/2014
Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014
Chân dung một con người
Ký:
BÀ HAI NÃO
Lần đầu gặp bà tôi liên tưởng ngay
đến hai câu thơ của Tố hữu:” O du kích nhỏ giương cao súng- Thằng mỹ lênh khênh
bước cúi đầu”. Quả thật so với một người Việt Nam bình thường bà đã là người có
vóc dáng khiêm tốn. Nếu bà đứng bên một người Mỹ hay châu âu thì sự tương phản
càng đầy ấn tượng. O du kích nhỏ của Tố Hữu thì giương cao sung trước kẻ thù,
còn bà thì khác: Bà giương cao ngọn cờ chính nghĩa cách mạng để tập hợp quần
chúng nhân dân đấu tranh trực diện với quân thù. Phần lớn cuộc đời làm cách mạng
của bà là đấu tranh chính trị và binh vận. Cuộc đời bà có thể ví như một pho sử
sống của cuộc đấu tranh gian khổ nhưng đầy hào hùng của quân và dân Bình Dương
nói riêng và của cả miền đông gian lao mà anh dũng nói chung.
Bà tham gia kháng chiến chống Pháp(thoát
ly1947) rồi tiếp tục kháng chiến chống Mỹ
cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải
phóng. Khi đó bà là thường vụ thị ủy Biên hòa. Năm 1985 bà nghỉ hưu với chức vụ
Trưởng phòng lao động- Thương binh Xã hội Thành phố Biên Hòa. Chồng bà cũng là
một cán bộ quân báo hy sinh trong chống Mỹ. Trong suốt mấy chục năm hoạt động
cách mạng không có gian lao nào bà chưa từng trải qua. Có những lúc bị bắt giam
tra khảo bằng đủ lọai nhục hình khiến bà phải hai lần cắn lưỡi tự sát để bảo
toàn bí mật của Đảng, cách mạng. Cũng có những lúc đói cơm, lạt muối và bệnh hoạn
triền miên trong chiến khu, mà theo bà sự sống chỉ còn được tính bằng giờ. Thế
mà bằng nghị lực phi thường, bà đã vượt qua tất cả, đã trở về cùng đồng đội và
nhân dân.
Bà kể rằng chính sự nhỏ con đôi khi
cũng là lợi thế trong hoạt động cách mạng. Thời kỳ hoạt động chống pháp, nhờ
vóc dáng như một đứa trẻ mà đã nhiều lần qua mặt được bọn lính pháp vì chúng
nghĩ rằng bà là con nít. Sau này, nhiều lúc bị thương, bị bệnh trên đường hành
quân “anh em” khiêng mình cũng nhẹ, cũng dễ. Tuy thể xác có phần nhỏ nhắn,
nhưng ẩn chứa bên trong là một nghi lực phi thường, một tinh thần kiên trung bất
khuất và mưu trí dũng cảm tuyệt vời. Suốt cuộc đời hoạt động của mình, bà đã trải
qua nhiều vai trò vị trí khác nhau: Lúc thì là y tá, lúc giao liên, lúc công
tác phụ nữ, lúc chuyển ra công khai hợp pháp trong lòng địch, rồi làm lãnh đạo
trong huyện ủy, thành ủy …nhiệm vụ nào Đảng phân công bà đều cố gắng hoàn
thành. Nhiều lúc có những nhiệm vụ gần như bất khả thi nhưng bà vẫn tìm mọi
cách để vượt qua. Ví dụ như chuyện “mượn chồng” khi bà về công tác hợp pháp tại
Tân Vạn Thành phố Biên Hòa năm 1970. Lúc này cấp trên phân công bà ra hợp pháp
để dễ dàng xây dựng cơ sở ở Biên Hòa. Nhưng cũng tại thời điểm đó bà là một
trong những”cán binh cộng sản” bị truy bắt và kêu gọi ra đầu hàng, hàng ngày ở
quận Dĩ An. Bà tự biết một thân một mình ra mướn nhà ở thì rất đễ lọt vào đôi mắt
cú vọ của bọn mật thám chỉ điểm. Vì vậy muốn hoàn thành nhiệm vụ này phải tạo
ra một gia đình hoàn chỉnh. Vậy là bà xin ý kiến cấp trên, thảo luận cùng chồng
(đang công tác quân báo) để mượn một cơ sở làm chồng, đưa đứa con gái ruột đang
gửi ở nhà bà con về làm con nuôi. Tuy nhiên cái gia đình đàng hoàng ấy, đôi khi
lại trở nên trái khoáy, khi thỉnh thoảng chồng bà về con gái phải gọi bằng “Cậu
ba”, khi người “cơ sở” tới thì phải gọi bằng “Ba”…Đôi khi có những đợt sóng ngầm
mà những người trong cuộc phải có bản lĩnh mới có thể vượt qua để hoàn thành
nhiệm vụ. Bà đã làm được điều đó.
Vừa làm công tác cách mạng vừa phải
chăm lo nuôi dạy 4 người con ( ba trai một gái) không để cho chúng hư hỏng, đây
cũng là một nhiệm vụ hết sứ nặng nề. Hai người con trai lớn được bà cho tham
gia làm liên lạc cho cách mạng từ khi 12, 13 tuổi. Những người con nhỏ cũng có
ý thức với việc làm của cha mẹ khi còn mặc rất nhỏ. Người con thứ của bà, anh
Lê Hồng Phương cũng từng bị bắt khi mới
17 tuổi và bị tra tấn dã man. Cuối cùng thấy tình hình không ổn bà đưa cả ba
người con lớn là Lê Hoàng Quân v, Lê Hồng Phương và Lê Minh Hùng vào chiến khu
trực tiếp tham gia cách mạng và tổ chức sắp xếp đưa con gái Lê Thị Kim Anh ra
miền Bắc học tập để bà yên tâm bám trụ xây dựng phong trào cho đến ngày miền
nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước
30/04/1975 , bà lãnh đạo việc tiếp
quản xã Bửu Hòa –Biên Hòa , thời gian sau về làm Trưởng phòng Lao động Thương Binh Xã Hội thành phố Biên Hòa và nghỉ hưu
năm 1985.
Mấy chục năm hoạt động cách mạng,
vào sinh ra tử, sức khỏe hao mòn, những tưởng bà sẽ yên sống tuổi già nơi quê
hương chôn nhau, cắt rốn là xã Tân Bình, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Nhưng
không. Bà lại tiếp tục tham gia cùng lớp con cháu xây dựng hợp tác xã Mua Bán của
xã, tham gia câu lạc bộ truyền thống cách mạng của huyện Dĩ An. Người ta lại thấy
một bà lão nhỏ nhắn lội bộ đi hội họp, làm việc ( bà không biết đi xe đạp hay
xe máy).
Chỉ những năm gần đây, tuổi cao sức
yếu bà mới thực sự chịu nằm yên ở nhà. Thực ra cũng chưa phải là “yên”. Dù bà
đã ngoài 90 tuổi, nhưng trí óc vẫn còn minh mẩn. Vì vậy, nhân dân trong vùng
khi có chuyện gì vướng mắc hay tìm đến bà để hỏi han, xin ý kiến tư vấn.
Có thể nói,
Bà là một tượng đài trong lòng người dân địa phương. Một cụ bà có thân hình nhỏ
bé nhưng tầm ảnh hưởng rất lớn với nhân dân trong vùng.
Bây giờ các
con bà đều đã trưởng thành và có đóng góp quan trong cho xã hội. Người con trai
lớn là Lê Hoàng Quân, UVTW đảng, chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh, Con trai
thứ hai là anh Lê Hồng Phương, hiện là phó bí thư tỉnh ủy Đồng Nai như đã nêu ở
phần trên. Con trai kế nữa, Lê thanh Hùng , hiện là Giám đốc sở Thông tin- Truyền
thông tỉnh Đồng Nai. Riêng người con gái út Kim Anh năm nào làm “con nuôi” cho Bà, nguyên là sĩ
quan công an đã xuất ngũ và thường lui tới thăm nôm khuya sớm.
92 tuổi đời,
66 năm tuổi Đảng , Bà được xem là một lão thành cách mạng có uy tín bậc nhất ở
phường Tân Bình, thị xã Dĩ an hiện nay. Nhân dân địa phương ít ai là không biết
“Bà Hai Não”. Nếu nói hiện giờ bà có một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc trong một
gia đình danh giá cũng không phải là quá. Nhưng theo người viết bài này, với những
gì bà đã đóng góp cho xã hội: Công lao hạng mã, nuôi dạy con cái trưởng thành để
đóng góp cho đất nước, bà không thua kém những Bà mẹ Việt Nam Anh Hùng của
chúng ta.
Tiếc rằng,
nhà nước chưa có tiêu chí phong tặng những người như bà. Uổng thật.
Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014
Xin đừng quên họ
Tùy bút của Vân Đồn:
XIN ĐỪNG QUÊN HỌ.
Năm 2013, có hai sự kiện, làm mát lòng những người cách
mạng từng một thời bị tù đày dưới chế độ Sài gòn cũ. Đó là, nhà nước tuyên
dương anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho, tập thể nhà tù Phú quốc và nhà
tù Côn Đảo. Sự ghi nhận này, dù có trể
nhưng cũng đáng trân trọng. Tuy nhiên, đến nay,
không phải tất cả đối tượng này đều
được hưởng niềm vinh dự tự hào mà họ đáng có.
Theo số liệu báo cáo của Ban liên lạc
chiến sỹ cách mạng bị địch bắt tù đày tỉnh Bình Dương, thì toàn tỉnh có gần 1000 trường hợp cán bộ chiến
sỹ bị địch bắt giam cầm trong hai cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc- chống
Pháp và chống Mỹ. Trong đó, hiện có 785 trường hợp được công nhận bằng hình thức
tặng kỷ niệm chương” chiến sỹ cách mạng bị địch bắt tù đày”. Tuy vậy, trong số
này hiện chỉ có 468 trường hợp là được hưởng trợ cấp thường xuyên theo nghi định
31 của chính phủ. Như vậy, nếu so với số 1000 đối tượng thuộc diện này thì tỷ lệ
số người được hưởng trợ cấp chưa tới 50%.
Gần 40 năm chiến thắng , hòa bình xây dựng đất
nước, đời sống nhân dân nói chung đã nâng lên một bước đáng kể, thì nhiều người
một thời hy sinh tuổi thanh xuân của mình trong lao tù vẫn còn bị lãng quên. Có
thể viện lý do này, khác, nhưng không thể chối bỏ một thực tế là chúng ta quá
chậm trể. Bây giờ, những đối tượng này hầu hết đều ở tuổi U 70- 80 hết rồi. Một số khác đã qua đời trong lặng
lẽ. Họ không còn nhiều thời gian để chờ
đợi. Nói như đồng chí Lê Đức Phong, Trưởng ban LLCSCMBDBTD thị xã Dĩ An thì tổ chức này không thể phát triển, mà chỉ có càng
ngày càng ít đi, 5,10 năm nữa không muốn thì cũng tự giải tán thôi. Đó là một
thực tế không thể khác được. Con người rồi đến một ngày nào đó cũng phải chết.
Thói thường chết là hết. Nhưng tục ngữ cũng có câu: Hùm chết để da, người ta chết
để tiếng. Như vậy gần 1000 con người mà xã hôi vinh danh là anh hùng này xứng
đáng để lại tiếng thơm cho hậu thế lắm chứ. Giống như đội bóng vô địch thì mỗi
thành viên của nó cũng là một nhà vô địch. Nhưng trong trường hợp này có những
thành viên còn chưa được công nhận, quả là một hiện tượng không bình thường.
Mong rằng những ai có trách nhiệm cố gắng hơn nữa để kịp an ũi những người một
thời đã chịu nhiều hy sinh mất mát. Thật ra vài trăm ngàn đồng cho một suất trợ
cấp đối với họ không thể nâng cao được cái gì đáng kể. Mà quan trọng hơn, đó chính là những đồng tiền
danh dự. Thật ra, theo chỗ chúng tôi biết, thì có nhiều trường hợp các anh chị
này tuy chưa hưởng chế độ trợ cấp tù đày nhưng cũng đã hưởng chế độ người có
công với cách mạng. Giá trị các định suất này cũng ngang ngữa nhau thôi. Tuy
nhiên, đa số họ vẫn mong muốn được nhà nước sớm công nhận đúng với những gì họ
đã cống hiến.
Nói đi thì cũng cần nói lại. Đảng
và nhà nước thực tế đã có nhiều chủ trương chính sách để đãi ngộ người có công,
trong đó có đối tượng bị địch bắt tù đày trong chiến tranh. Về mặt văn bản pháp
quy thì cao nhất hiện nay là Pháp lệnh ưu đãi người có công với cách mạng( sửa
đổi năm 2013). Pháp lệnh này được cụ thể hóa bằng nghị định 31 của chính phủ,
và bắt đầu có hiệu lực từ năm 2013. Về tổ chức đại diện cho những đối tượng này
thì cũng đã hình thành từ cấp trung ương cho tới huyện, thị, thành phố trực thuộc
tỉnh. Tên chính thức của tổ chức này hiện nay là Ban Liên Lạc Chiến sỹ Cách Mạng
Bị Địch Bắt Tù Đày. Tuy nhiên nhìn chung, hoạt động của các ban liên lạc chưa
được mạnh. Có nơi nhiều năm không có hoat động gì đáng kể. Thật ra cũng khó
trách những người làm công tác này vì hầu như đây là sự tự nguyện hy sinh lần
thứ hai của họ. Không lương, không phương tiện làm việc, không trụ sở… và hầu hết
là người cao tuổi, đã nghỉ hưu. Họ làm việc chẳng qua vì nhiệt huyết, vì tình đồng
đội chứ không hề có lợi ích gì. Chưa kể phần đông sức khỏe đã suy yếu, năng lực
tư duy đã bị hạn chế do tuổi tác…Cho nên muốn thực hiện tốt chính sách ưu đãi với người bị địch bắt tù
đày cũng đừng nên quên “ưu đãi” với những người đang góp phần thực hiện chính
sách này ở từng địa phương.
Có một tin vui là năm 2014 này ,
Ban LLCSCNBDBTD tỉnh Bình Dương đang chuẩn bị đại hội từ cấp huyện thị, thành
phố trở lên nhằm củng cố kiện toàn tổ chức. Hiện các địa phương trong tỉnh đang
chuẩn bị cho đại hội cấp huyện thị thành phố cho đến tháng 9/2014 để chuẩn bị
cho đại hội cấp tỉnh vào tháng 12/2014. Hy vọng là qua đaị hội lần này hoạt động
của những người cựu tù sẽ khởi sắc hơn.
Cũng hy vọng rằng, nhà nước xã hội
quan tâm hơn nữa để những người con trung dũng của quê hương được ghi nhận đầy
đủ công lao của mình. Và cũng để họ vững
vàng làm tượng đài, làm tấm gương sáng cho thế hệ hôm nay và mai sau noi theo.
VĐ tháng 4/2014
Ba vấn đề trong một câ chuyện
BA VẤN
ĐỀ TRONG MỘT CÂU CHUYỆN
Đây là câu chuyện có thật 100% xãy
ra với chính người viết bài này. Chuyện cũng đơn giản thôi nhưng càng suy nghĩ
càng thấy nhiều vấn đề không thể không nói.
Số là trưa ngày chủ nhật 23/03/2014
vừa qua, tôi đang trông chừng rẩy hoa màu của gia đình thì có hai thanh niên chở
nhau trên chiếc xe gắn máy, chạy xộc vào giữa rẩy. Tôi vừa bước ra khỏi nhà, định
hỏi xem có việc gì, thì phát hiện trên tay một chàng thanh niên ôm khẩu súng
săn. Một trong hai thanh niên: “ Chào bố”. Tôi chợt nghĩ ngay đến đám chim bồ
câu đang thản nhiên kiếm ăn trên mặt đất cách đấy chưa đầy 10 mét. Thôi rồi. Vậy
là chúng định “ săn “ mấy con bồ câu này rồi. Nghĩ vậy, tôi liền nói:
- - Bồ câu người ta nuôi, đừng có bắn.
- - Bộ ông nuôi hả, chuồng đâu không thấy.- một
thanh niên truy vấn với giọng ngang ngược.
- - Tôi không nuôi, nhưng của bà con gần đây nuôi.
Nó vào đất mình mà làm vậy kỳ lắm- Tôi từ tốn giải thích.
Nhưng mặc cho tôi can ngăn, chúng
hành động như một xạ thủ chuyên nghiệp. Tên cầm súng lên đạn “ rốp” và bắn ngay một chú bồ câu gần nhất. Cả
đám bồ câu hoảng hốt bay lên. Con trúng đạn tung lên một chùm lông , bay chập
choạng khoảng hai mươi mét rồi rơi xuống đất. Tuy nhiên, vị trí rơi của con
chim lại nằm phía ngoài hàng rào đất
tôi, và thuộc phạm vi đất của người chủ chim. Thấy tên cầm súng định đuổi theo
để lượm con chim trúng đạn, tôi nói: đừng có qua đó mà ăn đòn.
Chúng lẳng lặn lên xe đèo nhau chạy
đi. Tôi còn nói vói theo:
- - Mai mốt đừng có vô đây bắn nữa nha.
- - Tao vô thì mày làm gì. Coi chừng tao bắn cả mày.
Mày tưởng mày ở đây mà yên hả.
Tôi thẩn thờ hàng giờ liền. Lo thì ít, nhưng buồn
nhiều hơn. Suy nghĩ mãi, tôi thấy có ít nhất ba vấn đề cần nêu lên để mọi người
suy nghĩ:
1/ Về luật pháp: Việc cho phép
đăng ký sử dụng súng- dù là súng săn đối với những đối tượng là thanh niên còn quá trẻ, lỗ mãng, hiếu thắng, nông nổi
như thế e rằng chưa phù hợp. Các cơ quan
hữu trách cần nghiêm khắc hơn trong điều kiện cấp phép ví như: độ tuổi, trình độ
văn hóa …
2/ Về bảo vệ môi trường: Quê tôi đã
là Phường. Điều đó cho thấy mức độ đô thị hóa khá cao. Bây giờ đâu còn những
chòm rừng nhỏ để chim chóc, thú rừng sinh sống. Cho nên, những tay súng này chủ
yếu là đi “săn” thú nuôi của nhân dân trong vùng. Cho dù, trên thực tế vẫn còn
một ít các loại chim nhỏ là thú hoang dã, nhưng tận diệt chúng bằng các loại súng
này thì… tàn nhẩn quá. Một môi trường sống, nhất là vùng đô thị, thỉnh thoảng
có bóng dáng và tiếng kêu của loài chim cũng coi như là quà tặng của tạo hóa
dành cho mọi người. Cưởng đoạt nó cho thú vui riêng của mình cũng là cách hành
xử thiếu tôn trọng với cộng đồng. Cho nên địa bàn cư ngụ của người được cấp
phép sử dụng súng cũng cần tính lại.
3/ Về Văn Hóa: Sự trở mặt nhanh
chóng của người thanh niên lại là vấn đề làm tôi trăn trở nhất. Chỉ cách vài
phút , tôi từ một ông “ bố” trở thành “mày” một cách ngọt ngào trơn tru từ cửa
miệng một người trai trẻ. Hơn nữa sự việc cũng không có gì khúc mắc đến mức phải
trở thành thù nghịch. Đây là điều làm tôi hoàn toàn bất ngờ. Sống gần hết một đời người, quả thật
tôi chưa bao giờ nghe, chứ đừng nói là thấy, một người trẻ gọi kẻ đáng tuổi cha
chú mình là mày. Có thể người ta gọi ông già này, ông già nọ nếu đó là những
người khiếm khuyết nhân phẩm. Nhưng thôi, có lẽ như thế mới là cuộc đời chăng?
Tiếc rằng, đến nay nhân dân ta đã
có gần 40 năm sống dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa tốt đẹp, nhưng vẫn còn những bạn
trẻ đang lạc loài ở một tầng văn hóa thấp kém.
Tội nghiệp thay!
Trần
Văn tháng 4/2014
Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

