Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn



CHIỀU MƯA TRÊN NÚI CAO
***
Mình chưa chết sao trời buồn rưng lệ khóc
Tình còn đầy sao ngày tháng phủ màu tang
Không cô lẽ sao gió chiều bỗng lạnh
Mây lang thang trên đỉnh tối hoang hồn
***
Cô đơn đến chợt hiểu mình chưa chết
Mây còn buồn theo ngày tháng phiêu du
Mưa rả rích qua tháng ngày kỉ niệm
Tình chợt âm u như rừng núi bây giờ

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn



CHỈ LÀ MƠ
***
Gom tinh tú ta kết thành vương miện
Hái hoa rừng may áo cưới tân nương
Sóng đại dương làm khúc nhạc nghê thường
Không gian rộng ta xây phòng hoa chúc
Bay lên cao ta ôm trời hạnh phúc
Đón em về trong sóng mắt Hằng Nga
Mơ ước buông tay rã rời địa ngục
Tỉnh giấc thiên thần ta vẫn mình ta!!!

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn



TÌNH KÉM VUI KHI ĐÃ VẸN CÂU THỀ?
---
Đưa em về bên kia bờ tình ái
Mộng ban đầu thoáng như gió mây bay
Trong hiện tại, tương lai và mãi mãi
Vạn tin yêu xin trả lại cho đời
***
Một chớp mắt rả rời
Bao đổ vỡ dau thương dồn dập tới
Cho linh hồn tôi ngập lụt tuyết băng
Bỡ ngỡ
Như trăm năm sống lại dưới hoang mồ
Nhìn nhân thế đổi dời thương kiếp sống
Bước độc hành
Phòng đêm ôm gối chiếc
Hay những lần ngồi đếm áng mây qua
Gió sương đêm thắm lạnh kẻ xa nhà
Lòng chinh khách ngậm ngùi thương số kiếp
Em ở đâu
Trong ngàn trùng hạnh phúc
Ngất ngưỡng say trên địa vị tiền tài
Nhưng cũng mặc
Vì tôi là cát bụi
Vỡ tan rồi cũng trở lại với hư không
Như tình yêu vụn vỡ chết trong lòng
Ngày em bước lên xe về” xứ khác”
Thì thôi!
Cho thực tế trở về  chung với thuyết:
“ TÌNH KÉM VUI KHI ĐÃ VẸN CÂU THỀ”

Mùa Vu Lan lại về










Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn


Thơ Vân Đồn:
LỠ HẸN CAO VĂN LẦU (1)

Cơn mưa chiều xối xả
Đốt cháy tờ chương trình
Tách cà phê góc phố
Bạc Liêu buồn hơn mưa
   ***
Lỡ hẹn một con người
Một danh nhân văn hóa
Một bài vọng cổ buồn
Một cuộc đời gian truân
    ***
Từ.. là từ ...Bác Sáu
Vĩnh biệt cháu con lên đường
Ngày đêm cháu mong được gặp
 là nấm mộ đơn sơ
Chiều nay, tiếc thay  lỡ hẹn
“ Ôi gan vàng thêm đau”(2)
                                                                                 ***
Đường dù xa thiên lý
Xin hẹn ngày tái lai
Chuyến đi này đã lỡ
Cầm bằng chưa đến Bạc Liêu.
Chú thích:
                                             (1) Chương trình thăm khu tưởng niệm Cao Văn Lầu chiều 27/6/2013 bi hủy do trời mưa lớn và kéo dài
                                       (2) Nguyên văn một câu trong bài Dạ cổ Hoài Lang của Cao Văn Lầu

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Thơ Vân Đồn



BẠN KHỜ
                                                    (Nhớ Phạm Sơn)
---
Mày chết?!
Không, mày tự chết!
Oan khuất ngất trời hay tràn ngập bi thương?
Dù vậy.
Mày vẫn không nên chết
Cuộc sống không thể nhường
Oan khuất chưa thể hết
Và bi thương là gia vị cuộc đời
Sao lại chọn con đường “ tủi nhục”
Đầu hàng số phận
Phải đâu là tính cách của chúng ta.?!
Nếu muốn chết,
Sao không chết 40 năm trước
Cho danh thơm và tiếng tốt muôn đời
Có thể
Những đồng lương còm cõi hôm nay
Nhạo báng quá khứ và trêu cười tương lai của bạn
Có thể
Tấm thẻ bảo hiểm kia
Không bảo bọc nổi hiểm nguy bệnh tật
Cũng có thể
                                            Đường ranh đất vô tình
                                             Đã chia lìa tình nghĩa anh em
Hay
 Tri kỷ đã không còn là “ tri kỷ”
Đã trở thành “ Ông nọ- Bà kia”
Phải chăng?
Những thứ ấy cộng lại thành cái chết
Cướp của tao một gã “bạn khờ”.
Vân Đồn tháng 5/13( Viết một năm, sau ngày mày mất)